Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xác Da Già

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu Văn lén lút sờ m.ô.n.g tôi, nói lão có thể đưa cho tôi năm nghìn tệ mà không để mẹ tôi biết.

Tôi đã xiêu lòng.

Tôi bảo không được làm chuyện đó ở nhà, mẹ biết sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất.

Muốn làm thì phải ra ruộng ngô.

Đường ra ruộng ngô nhà tôi phải đi ngang qua một cái đập nước.

Lưu Văn đi phía trước, hai tay đút túi quần, đắc thắng huýt sáo vang trời.

Tôi rút một đôi găng tay trong túi ra đeo vào, rồi nhắm chuẩn thời cơ, dùng sức đẩy mạnh một cái...

Lưu Văn trượt chân ngã nhào trực tiếp xuống đập nước.

Lão vùng vẫy dưới nước vài cái rồi chìm nghỉm.

Tôi nở một nụ cười lạnh lùng, phủi phủi tay, định bụng quay về tìm tiền.

Vừa ngẩng đầu lên, tôi liền thấy ở phía trước không xa, Đao Ni đang cầm trên tay một phong thư EMS cùng màu với của tôi.

Cậu ta đứng sững tại chỗ, từ từ lùi lại vài bước rồi thình lình cắm đầu chạy thục mạng.

Tôi vớ lấy một viên gạch, điên cuồng đuổi theo.

Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chỉ duy nhất một ý nghĩ...

Đao Ni đã thấy tôi g.i.ế.c người rồi!

Tôi không thể ngồi tù!

Đao Ni chạy trốn vào ruộng ngô, dọc đường la hét loạn xạ.

Lượng adrenaline tăng vọt khiến tôi như được tiếp thêm thần lực.

Tôi vật cậu ta ngã xuống đất, hết lần này đến lần khác dùng gạch đập thật mạnh lên người cậu ta.

Hệt như tôi đã từng thực hiện việc này vô số lần trước đây vậy.

Thật thành thục, và cũng thật hả dạ làm sao.

Cuối cùng, tôi thô bạo xé rách váy của Đao Ni, nhét chiếc bật lửa của Lưu Văn vào miệng cậu ta rồi thản nhiên rời đi.

Lúc đó, tôi cứ ngỡ Đao Ni đã c.h.ế.t rồi.

Nào ngờ ngay ngày đầu tiên nhập học lại thấy cậu ta cõng bà nội đến báo danh!

Tôi sợ đến mức suýt chút nữa là hồn bay phách lạc.

Nhưng Đao Ni dường như đã bị mất trí nhớ, đối xử với tôi vẫn như xưa.

Cứ như thể mọi chuyện trong ruộng ngô ấy chỉ là một màn ảo tưởng của riêng tôi.

Như tôi đã nói, tôi rất thông minh.

Vào khoảnh khắc Chu Thanh và Lưu Âm bước vào phòng ký túc xá, tôi đã ngửi thấy một bầu không khí khác lạ.

Ngôn ngữ cơ thể của ba người họ vô cùng thân thuộc, nhưng lời nói lại cố tình tỏ ra xa lạ.

Rất nhanh sau đó, tôi đã suy đoán ra được đại khái sự việc.

Đao Ni có lẽ đã c.h.ế.t, hoặc nửa sống nửa c.h.ế.t, đang được nhốt trong thân xác của bà nội để duy trì hơi tàn.

Vì thế cậu ta mới phải mặc đồ khâm liệm, giả c.h.ế.t để trốn tránh sự thật.

Bà nội Đao Ni thay cậu ta đi học, đồng thời cũng nhân tiện tìm tôi để báo thù.

Bà tập hợp cả Lưu Âm và Chu Thanh - những người đang muốn báo ơn, tạo ra những màn giả thần giả quỷ trong phòng nhằm dẫn dụ tôi "tự nguyện" giao ra ngày tháng năm sinh của mình.

Để đoạt xác đổi hồn, điều quan trọng nhất chính là ngày tháng năm sinh.

Chỉ có điều họ không biết rằng, tôi đã sớm đoán ra bà nội Đao Ni không phải là người rồi.

Trong vô số những buổi sáng và đêm tối theo sau họ, tôi đều nhìn thấy đôi mắt bà nội Đao Ni lóe lên những tia huỳnh quang xanh lục trong bóng tối.

Hệt như một con ác quỷ.

Tôi đã từng chứng kiến những cái ác tàn nhẫn nhất trần đời rồi, lẽ nào còn sợ ma quỷ hay sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xac-da-gia/chuong-6.html.]

12.

Ba mươi vạn, chuyển khoản thành công trong nháy mắt.

Tôi liếc nhìn họ một cái đầy khinh bỉ...

Muốn đấu với tôi, lũ người thành phố này vẫn còn non và xanh lắm!

Bọn họ chưa nghe qua câu "dân gian hung ác sinh kẻ gian xảo" bao giờ sao?!

Tôi đắc thắng đẩy cửa phòng ký túc xá ra, nụ cười trên môi bỗng chốc đóng băng lại.

Bên ngoài... sao bên ngoài lại là một mảnh đen kịt thế này?

Tôi ngoảnh lại nhìn, ký túc xá nữ cũng đã biến mất.

Tiếng đọc chú vang dội, hào sảng đột nhiên từ bốn phương tám hướng ập vào tai tôi.

Nghi lễ... chẳng phải nghi lễ đã thất bại rồi sao?!

Tôi bịt chặt tai, bàng hoàng quỳ thụp xuống trong bóng tối, đầu đau như muốn vỡ tung.

Nỗi sợ hãi hệt như một tấm vải liệm hôi hám bọc kín lấy tôi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Giọng của Chu Thanh vang lên từ phía trên đỉnh đầu:

"Mày tính đi tính lại, cuối cùng lại quên mất mẹ mày rồi đúng không?"

"Tao chỉ gửi cho bà ấy một phong bao lì xì nhỏ hai trăm tệ, bà ấy đã khai ra ngày sinh âm lịch của mày chính xác đến từng phút từng giây rồi."

"Từ Na, mày quá tự cao tự đại rồi. Thực ra điều bọn tao muốn chính là khiến mày tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, như vậy mày mới lơ là cảnh giác."

"Bởi vì thứ bọn tao thực sự cần chỉ là ba chữ 'tớ nguyện ý' do chính miệng mày thốt ra mà thôi."

Tôi kinh hãi ngẩng đầu, chợt phát hiện ra hai luồng sáng rực rỡ hình hạt đậu.

Nhìn theo hướng luồng sáng đó, chính là giường tầng trong ký túc xá.

Phía trên giường dán một lá bùa khổng lồ, đang phất phơ theo tiếng đọc chú ngày một trầm đục của vị đạo sĩ.

Trong chớp mắt, tôi đã đoán ra đó là cái gì!

Hai luồng sáng đó chính là một đôi mắt!

Tôi đã bị nhốt vào trong cơ thể của mụ già rồi!

Sự tuyệt vọng hệt như một con rắn siết chặt lấy cổ tôi.

Đến khi tỉnh táo lại, tôi đã nằm trên một chiếc giường hẹp nhỏ, không thể nhúc nhích được lấy một phân.

Chỉ có thể ra sức đảo tròn nhãn cầu để cố gắng nhìn thấy nhiều hơn một chút.

"Đao Ni" bò từ dưới gầm giường lên, trên da cậu ta vẽ đầy những lá bùa bằng chu sa.

Trên người Chu Thanh và Lưu Âm cũng chằng chịt những lời chú tương tự.

Tôi đang nằm dưới đất trong tình trạng trần truồng, từ trán đến tận lòng bàn chân đều vẽ kín những đạo bùa hoàn hồn đỏ chót.

Trên trần phòng ký túc xá treo đầy những lá cờ chiêu hồn và chuông chiêu hồn, vang lên những tiếng leng keng trong gió.

Cả căn phòng ký túc xá nữ bỗng chốc đã biến thành một đạo trường làm pháp!

Vị đạo sĩ với gương mặt mệt mỏi khẽ gật đầu với Chu Thanh rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Chu Thanh và Lưu Âm đỡ cơ thể "tôi" dậy, lo lắng hét lớn:

"Đao Ni, tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi!"

"Đao Ni" cũng ôm lấy "tôi", nước mắt giàn giụa:

"Ni nhi à, con ngoan của bà, con mau tỉnh lại đi."

"Tôi" từ từ mở mắt, ngơ ngác gọi vài tiếng:

"Bà nội... bà nội ơi..."

"Lưu Âm, Chu Thanh, sao các cậu cũng ở đây?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xác Da Già
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...