Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xác Da Già

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phải rồi, một bà già như tôi cứ thế nuôi nấng, chẳng may lại nuôi con bé khôn lớn mất rồi.

Nhưng tôi cứ luôn cảm thấy lúc nào cũng không phải là thời cơ tốt để thay da.

Bởi vì...

Ni nhi còn nhỏ quá, gầy nhom như que củi ấy.

Thôi bỏ đi, đợi nuôi béo rồi tính sau.

Ni nhi mang bánh quy cho bà, tôi đã ăn bánh của con bé rồi thì không thể ăn thịt nó được nữa.

Bài tập lớp chín khó như vậy, tôi chẳng muốn làm mấy cái bài vở c.h.ế.t tiệt đó đâu, thôi cứ đợi Ni nhi tốt nghiệp rồi tính tiếp.

Ni nhi nhà mình đỗ đại học rồi này, tôi phải để dành cho con bé ít tiền để nó đi học.

Việc để dành tiền là quan trọng nhất, chuyện thay da cứ để sau đi.

Đợi Ni nhi tốt nghiệp đại học, đi làm kiếm tiền, mua nhà, sống đời sung sướng rồi, lúc đó tôi hãy thong thả thay da, một bước lên tiên luôn!

...

Ngày ngày tôi đều bấm đốt ngón tay, hớn hở đợi chờ.

Cứ nghĩ đợi Ni nhi vào đại học, rồi đợi thêm mươi năm nữa là tôi có thể hưởng phúc rồi!

Thế nhưng ngày hôm ấy, trái tim khô héo của tôi thình lình đập loạn xạ.

Tôi còn chẳng kịp chống gậy, cứ thế đi khập khiễng khắp nơi tìm Ni nhi của tôi.

Lúc tôi tìm thấy con bé ở ruộng ngô, nó chỉ còn lại một hơi tàn.

Sống hơn hai trăm năm, lần đầu tiên tôi biết rằng mình lại có thể phát ra tiếng khóc thét thê lương và sụp đổ đến nhường ấy.

Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống mặt đất.

Ni nhi của tôi nằm dưới ánh trăng, đôi mắt khép hờ, m.á.u tươi bám đầy người đã khô khốc.

Con bé dường như chỉ cố gắng giữ hơi thở cuối cùng đó để chờ tôi đến.

Ni nhi nắm chặt lấy tay tôi, thều thào:

"Bà... bà ơi... con xin... xin lỗi..."

"Con đã không bảo vệ... bảo vệ tốt cơ thể của mình..."

Hóa ra con bé vẫn luôn biết rõ mọi chuyện.

Nước mắt tuôn rơi lã chã, từ cổ họng tôi thốt ra một tiếng gào thét đầy phẫn nộ:

"Ai đã làm chuyện này?!"

"Ni nhi, là ai đã làm?!"

Ni nhi từ từ thốt ra hai chữ:

"Từ... Từ Na..."

"Bà ơi, bà phải... cẩn thận với cậu ta..."

Lúc Từ Na đập Ni nhi, con bé đó đã điên cuồng gào rống:

"Mày lấy quyền gì mà dám coi thường tao?!"

"Mày chỉ là một đứa con hoang! Đồ mồ côi!"

"Tao biết mụ già đó là xác da, bà ta nuôi mày chỉ là để lấy bộ da người của mày thôi!"

"Tao sẽ đập cho mày nát bét ra, để mụ già đó vĩnh viễn không bao giờ thay da được nữa!"

...

Tôi đã từng chứng kiến bao triều đại đổi thay, bao cảnh sinh lão bệnh tử.

Tôi cũng cứ ngỡ mình đã quá quen với bản tính ác độc của con người và sự vô tình của nhân gian.

Thế nhưng hai chữ "Từ Na" vẫn khiến tôi phải rùng mình một cái thật mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xac-da-gia/chuong-8-het.html.]

Sao một cô bé lại có thể có trái tim thâm độc đến nhường này?!

Nếu con bé đã làm hỏng thân xác của tôi, làm hại cháu gái tôi, vậy thì hãy để nó dùng chính thân xác của mình mà đền mạng đi!

Tôi đã gọi điện cho hai cô bé kia.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Nói ra cũng thật khéo, Đao Phụng Liên vốn là bảo mẫu lúc nhỏ của Chu Thanh, vì cứu Chu Thanh mà bị gãy chân, chủ nhà đưa cho một khoản tiền thôi việc rồi đuổi đi.

Không ngờ nhiều năm sau, duyên phận lại khiến chúng tôi gặp lại nhau.

Tôi tiếp quản thân xác Đao Phụng Liên là chuyện của sau này, vì đoạt xác cũng sẽ có được ký ức của vật chủ nên đương nhiên là tôi trở nên thân thiết với Chu Thanh.

Còn Lưu Âm chính là cô bé từng bị bắt cóc bán vào núi.

Tôi đã giấu con bé trong hầm rồi lén đưa nó ra ngoài.

Con bé cùng cha mẹ đứng trước xe cảnh sát dập đầu lạy tôi như tế sao, cảm ơn ơn đức lớn lao của tôi, nếu không thì đời cô bé đã bị chôn vùi trong cái xóm núi hẻo lánh này rồi.

...

Dù tôi là một con xác da, nhưng tôi luôn tích đức làm việc thiện, rốt cuộc cũng đến lúc được báo đáp.

Chu Thanh đã chi một khoản tiền lớn để chữa trị cho thân xác của Ni nhi.

Nhưng linh hồn của Ni nhi đã không còn nguyên vẹn, dù có cưỡng ép níu giữ mạng sống thì cũng chỉ có thể làm người thực vật nằm trên giường.

Tôi không thể để Ni nhi của tôi còn trẻ thế này mà đã phải trở thành người thực vật được!

Con bé còn chưa được thấy thế giới bên ngoài, còn chưa bắt đầu một cuộc đời rực rỡ, sao có thể biến thành "cương thi" như vậy chứ?!

Nhưng cơ thể con người hệt như một cỗ máy, một khi không vận hành thì sẽ dần dần mục rỗng và thối rữa.

Tôi đã tiêu hao phần lớn tu vi để cưỡng ép đoạt xác, đưa linh hồn mình vào cơ thể Ni nhi nhằm duy trì sự vận hành bình thường cho thân xác con bé.

Đồng thời tôi cũng chuyển linh hồn Ni nhi vào cơ thể của mình, cho mặc đồ khâm liệm để treo giữ mạng sống, chờ đợi thời cơ thích hợp để chiếm lấy thân xác của Từ Na!

Tòa ký túc xá nữ là nơi thích hợp nhất để làm phép đoạt xác.

Nơi đây hội tụ âm khí, toàn là những cô gái trẻ tràn đầy nhựa sống, những dòng suối sinh mệnh cuồn cuộn không ngừng này sẽ từ từ nuôi dưỡng linh hồn đang dần héo úa của Ni nhi.

Điều quan trọng nhất là Chu Thanh, Lưu Âm và "tôi" đều tự nguyện nhường ra mười năm tuổi thọ để cúng tế cho Ni nhi.

Nếu thành công thì vẹn cả đôi đường.

Nếu thất bại, tôi sẽ bị phản phệ mà c.h.ế.t, Chu Thanh và Lưu Âm cũng sẽ mất đi mười năm tuổi thọ.

Chúng tôi chỉ có thể đ.á.n.h cược một ván này.

Cược vào sự tham lam vô độ và thói tự phụ của Từ Na, cược vào bà mẹ hám tiền như mạng của nó.

Thật tốt, chúng tôi đã thắng.

Tôi thong thả lau mồ hôi trên trán cho "Đao Phụng Liên", rồi nhét chiếc bật lửa của Lưu Văn vào miệng bà ta.

"Mày xem, cuối cùng thì tao chẳng phải cũng có được thân xác của Ni nhi đó sao?"

"Đây chẳng phải cũng là một kết cục hoàn mỹ theo một cách khác hay sao?"

Trong viện dưỡng lão, ai nấy đều khen "Đao Phụng Liên" thật có phúc, lại có một đứa cháu gái hiếu thảo đến thế, tuần nào cũng đến thăm nom bà.

Lần nào con bé cũng nhét phong bao cho hộ lý, dặn dò họ nhất định phải chăm sóc bà thật chu đáo.

Mỗi khi có ai khen ngợi tôi, "Đao Phụng Liên" đều tức đến mức trợn trừng mắt, cổ họng ứ đờm phát ra những tiếng rít đầy đau đớn.

Bà ta biết rõ, tôi tất nhiên không phải đến để thăm hỏi.

Tôi đến để thăm tù.

Tôi phải đảm bảo chắc chắn rằng kẻ tù tội Từ Na đang ngoan ngoãn, yên ổn nằm trong ngục tù thân xác mang tên "Đao Phụng Liên" kia.

Sống không được.

C.h.ế.t không xong.

Đó chính là màn trả thù tột cùng nhất của một con xác da già nua như tôi.

(Hoàn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xác Da Già
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...