Cảm giác khi bỗng phát hiện hoàng đế vô sinh là gì?
Ta là thái y trong cung, hoàng thượng có ba ngàn giai lệ trong hậu cung nhưng lại không có con nối dõi.
Đêm nọ, ta được bí mật triệu vào cung để bắt mạch.
Không bắt thì thôi, vừa bắt mạch, ta liền phát hiện ra ngài ấy vô sinh.
Nhìn bóng dáng mờ ảo của hoàng thượng sau tấm rèm lụa, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao năm xưa tổ phụ (ông nội) ta lại nói thái y là một nghề nguy hiểm.
Nếu giờ ta nói thật, có thể sẽ bị ban chết. Nếu nói dối, cũng có thể bị ban chết.
Tiến thoái lưỡng nan, đằng nào cũng chết!
Ngay lúc này, ta bỗng nảy ra một kế sách.
"Long thể của hoàng thượng không có gì đáng ngại, có lẽ là long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần không thể chịu đựng nổi."
Ngày hôm sau, hoàng thượng liền giải tán tất cả giai nhân trong hậu cung.
Nói một cách mỹ miều rằng, nữ tử bình thường không xứng ở bên cạnh ta.
Thế nhưng, từ miệng người khác nói ra lại là: "Hoàng thượng vì Tiết thái y mà giải tán hậu cung!"
Ta: ???
Liên quan gì đến ta chứ?
1.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ngày đó, ta đang bắt mạch bình an cho hoàng thái hậu.
"Thân thể Thái hậu khỏe mạnh, không có bất kỳ vấn đề gì."
"Nhưng đầu ta đau quá."
Người nắm lấy tay ta, vẫn như hồi bé, vỗ nhẹ từng cái.
"Ngươi nói xem, hoàng thượng đăng cơ đã ba năm, vì sao không có một phi tần nào trong hậu cung có thể mang thai chứ?"
"Kinh Mặc, ta không tin ai, chỉ tin mình ngươi."
"Đêm nay, ngươi vào cung xem thử, có phải hoàng thượng bất lực hay không."
Mặt ta đầy dấu vạch đen, hoàng thượng có được hay không, ta thực sự không muốn biết!
Đáng tiếc, đêm đen gió lùa, một chiếc kiệu mềm vẫn khiêng ta vào Ngự thư phòng.
Kỳ thực, đã lâu rồi ta không gặp Tống Cảnh Du.
Hồi nhỏ chúng ta thân thiết đến nỗi có thể mặc chung một chiếc quần thủng đũng. Từ khi phụ thân của hắn khoác lên mình hoàng bào, trở thành hoàng thượng, ta không còn với tới được thân phận của hắn nữa.
Cũng giống như hiện tại, một tấm rèm lụa mỏng có thể hoàn toàn ngăn cách chúng ta. Ta chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của hắn phản chiếu qua ánh nến.
"Thần, Tiết Kinh Mặc, bái kiến bệ hạ."
Hắn chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, không nói thêm, cũng không hỏi han.
Kỳ thực, ta hơi thương hại hắn. Ngày xưa, Tống Cảnh Du là một đứa trẻ nghịch ngợm biết bao, nay ngồi lên vị trí này, nhiều chuyện không còn do mình quyết định được nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xin-hoang-thuong-tu-trong/chuong-1.html.]
Ví như, bị bạn cũ chẩn đoán xem mình có được hay không.
Tiếp lấy bàn tay hắn đưa ra từ sau tấm lụa mỏng, ta bắt mạch của hắn hết lần này đến lần khác.
Trời biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi nửa chén trà đó, ta đã lục lọi trong đầu biết bao nhiêu cuốn điển tịch, chỉ để nói với chính mình rằng, hoàng thượng hắn không hề vô sinh.
"Tiết thái y cứ nói thẳng."
Ta dám nói thẳng sao?
Giờ mà ta nói thẳng, liệu có bị c.h.é.m đầu không?
Nhưng nếu ta nói dối, có phải cũng sẽ bị c.h.é.m đầu không?
Tổ phụ, đến giờ phút này ta mới biết, vì sao người luôn than thở rằng thái y là một nghề nguy hiểm!
Ngay lúc này, ta bỗng nảy ra một kế, liền lên tiếng: "Long thể của hoàng thượng không có gì đáng ngại, có lẽ là long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần không thể chịu đựng nổi."
Tuyệt diệu! Ta chỉ cần đổ hết mọi trách nhiệm lên vị trí hoàng đế, như vậy có thể giấu đi bệnh kín của hoàng thượng, đầu ta cũng được bảo toàn.
"Ồ, hóa ra là vậy!"
Hắn tin rồi, ta khóc òa! Tống Cảnh Du vẫn dễ bị lừa như hồi nhỏ, ta nói gì hắn cũng chỉ gật đầu đồng ý, không ít lần gánh tội thay ta!
Ngươi cứ yên tâm! Ta nhất định sẽ dốc hết sức tìm kiếm phương thuốc hay, đảm bảo trong vòng một năm, ngươi sẽ bế ba đứa con!
Đêm đó, vì tâm trạng lên xuống thất thường, ta ngủ rất say.
Ngày hôm sau, liền nghe được tin tức.
Hoàng thượng đã giải tán lục cung!
Ta đã quên mất, Tống Cảnh Du không chỉ dễ bị lừa, mà tư duy của hắn cũng chẳng bình thường.
Thế nên, hôm nay khi đi bắt mạch bình an cho Thái hậu, lòng ta vô cùng bất an. Ta sợ Thái hậu sẽ bị tức đến chết.
Ta đã chuẩn bị sẵn vô số biện pháp cấp cứu trong đầu, chỉ sợ mình làm sai một bước nào mà bị bà lão này đoạt đi tính mạng.
Kết quả, khi ta đến nơi, lại thấy cảnh Tống Cảnh Du và Thái hậu đang mẹ hiền con hiếu.
Cái này…
Thái hậu, hôm qua người còn lo lắng hoàng thượng nhiều năm không có con nối dõi, hôm nay đã chấp nhận việc hắn giải tán hậu cung rồi sao?
"Kinh Mặc, con đến rồi!"
Thái hậu thấy ta, cười tươi như một đóa hoa.
"Ôi chao, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ, Du nhi giờ là chân long thiên tử, nữ tử bình thường quả thực khó mà chịu đựng nổi long ân."
Ta cuối cùng cũng biết Tống Cảnh Du dễ bị lừa là giống ai rồi, hóa ra là giống người, Thái hậu!
"Đã như vậy, các ngươi hãy lên đường đi tìm nữ tử có thể mang thai đi."
"Ta đã nói với Trí đại sư ở chùa Long Tuyền rồi, trước khi đi, hãy để ông ấy bói cho các ngươi một quẻ."
Thế là, ta cứ thế mà mơ mơ hồ hồ cùng Tống Cảnh Du lên đường.
--------------------------------------------------