Nào ngờ, mắt xích khó khăn nhất trong kế hoạch này, lại chính là Trí đại sư.
Ta nói rõ mọi chuyện với người, nhưng người lại từ chối ta.
"Người xuất gia không nói dối."
Ta đã hết lời ngon ngọt, nhưng người vẫn không đồng ý.
Thế là ta nổi giận, đập 100 lạng vàng làm tiền công đức.
Người cười và nói với ta: "Ngài và Tiết tiểu thư là một cặp trời sinh, có thể tác hợp cho mối lương duyên này, là phúc phận của lão nạp."
Nghe này, người xuất gia nói chuyện có trình độ thật...
Ngày Tiết Kinh Mặc bắt mạch cho ta, ta hơi lo lắng.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt chính thức sau một thời gian dài.
Theo kế hoạch, ta đã bảo công công bên cạnh đưa tay ra.
Quả nhiên, sắc mặt của Tiết Kinh Mặc nhanh chóng thay đổi.
Biểu cảm này ta quá quen thuộc rồi. Hồi nhỏ chúng ta cùng ở trong lớp học, mỗi khi làm bài kiểm tra nhỏ mà nàng có câu không biết, nàng đều có vẻ mặt này.
Cứ như đang nói, mau cho ta chép bài.
Ta gần như không thể kìm nén được khóe miệng đang cong lên.
"Long thể của hoàng thượng không có gì đáng ngại, có lẽ là long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần không thể chịu đựng nổi."
Không biết câu này nàng đã lục lọi trong đầu bao lâu mới nghĩ ra, đúng là khổ cho nàng rồi.
Ngày hôm sau, ta liền làm theo kế hoạch, giải tán hậu cung.
Rồi đưa nàng đến chùa Long Tuyền.
Nhưng lão sư họ Trí kia đã nhận tiền công đức của ta, lại không chịu làm việc cho tốt!
Lời thoại ta đưa cho là đầy đủ cả ngày tháng năm sinh, thế mà hắn chỉ nhớ mỗi giờ?
Có lẽ thấy sắc mặt ta khó coi, Trí đại sư mới lộ vẻ áy náy, thêm vào một câu họ Tiết.
Thôi được rồi, sự tình đã đến nước này, ta có thể làm gì được đây?
Chỉ có thể đưa người đến Thanh Châu trước rồi tính sau.
Nhưng, ai có thể nói cho ta biết, tại sao Tiết Kinh Mặc lại có một người biểu muội có cùng ngày sinh với nàng ấy chứ!
Tại sao biểu muội của nàng cũng họ Tiết?
Ta cảm thấy mọi chuyện đã dần đi chệch khỏi quỹ đạo dự kiến của ta.
Ta thấy như vậy không được, thế là ta đã tranh thủ thời gian triệu tập mấy vị học giả nổi tiếng ở Thanh Châu mở một cuộc họp hai ngày, nội dung chính của cuộc họp là ta nên bày tỏ tình cảm với Tiết Kinh Mặc như thế nào.
Chúng ta đã luyện tập rất lâu, cuối cùng quyết định dùng từ "trở thành người một nhà" nghe có vẻ ổn hơn một chút.
Vừa thể hiện được tình cảm của ta đối với nàng, lại vừa thể hiện được sự chân thành của ta.
Khi ta cuối cùng cũng hạ quyết tâm bày tỏ với nàng, nàng lại đột nhiên nổi trận lôi đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xin-hoang-thuong-tu-trong/chuong-7.html.]
Chẳng lẽ cách diễn đạt của ta có vấn đề?
Sau đó ta lại triệu tập các vị đại nho trong đêm, lại mở họp hai ngày nữa, cuối cùng nhất trí cho rằng, nàng đã hiểu lầm rồi.
Dù sao cưới biểu muội nàng ấy, ta cũng có thể trở thành người một nhà với nàng.
Trong lòng ta oán hận!
Trí đại sư, ông cứ đợi đấy!
Sau này ta đã hiểu ra.
Với chỉ số cảm xúc của Tiết Kinh Mặc, nếu ta không nói rõ ràng, cả đời nàng cũng sẽ không nghĩ đến bản thân.
Đêm đó, ta đi theo nàng ra hoa viên, định mượn ánh trăng để bày tỏ tấm lòng với nàng, nhưng không may lại bắt gặp biểu muội của nàng ấy, Tiết Ngưng, đang thổ lộ tình cảm với nàng.
Cơn giận bốc lên từ trong lòng ta!
Ngươi phá hỏng kế hoạch của ta thì thôi đi, còn muốn giành người với ta sao?
Cố nén cảm xúc muốn gầm lên "Kéo nàng ta xuống cho trẫm", ta bước ra, nói thẳng ra thân phận của nàng.
Ban đầu ta nghĩ, lần tỏ tình này sẽ là một cuộc thổ lộ tâm tình.
Không ngờ, nàng lại cứ mãi bám víu vào chuyện vô sinh...
"Ta rất khỏe mạnh." Câu này ta nói ra mà nghiến răng ken két.
"Ngươi đừng giãy giụa nữa, ta hành nghề y nhiều năm, cái mạch của ngươi, ta không thể nghĩ ra nguyên nhân thứ hai."
Ta thực sự không biết phải giải thích với nàng như thế nào, đành phải đưa tay ra.
"Đến đây, ngươi bắt lại lần nữa, xem có giống như lần trước không?"
Ta thấy nàng do dự đưa tay ra, thế là ta liền nắm lấy tay nàng, ấn lên mạch của ta.
Nàng chớp chớp mắt, cuối cùng cũng bắt mạch.
"Hoàng thượng long thể khỏe mạnh! Nhưng gần đây có phải người thường xuyên thức khuya không, thức khuya không tốt đâu..."
"Ấy, không đúng, mạch tượng của người sao có thể thay đổi lớn đến vậy?"
"Bởi vì đêm đó ngươi bắt mạch không phải của ta, mà là mạch của tiểu công công Trường Hỉ!"
Nàng trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
"Vậy sao ngươi vẫn giải tán hậu cung?"
Nàng lại nắm lấy tay ta, bắt mạch kỹ hơn.
"Cũng không có bệnh kín gì?"
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
"Chẳng lẽ là do ta học chưa tinh?"
Ta gần như bị nàng chọc tức chết!
"Thân thể ta rất tốt, ta giải tán hậu cung là vì ta chỉ muốn có một mình nàng. Mỗi người trong số họ, ta đều đã sắp xếp cho một nơi tốt hơn. Ta vẫn luôn thích nàng, chỉ thích nàng. Nàng có hiểu ta đang nói gì không?"
"Gì cơ, hóa ra ngài giải tán hậu cung, thật sự là vì ta!"
--------------------------------------------------