Ta mỉm cười tiếp lời:
"Có đại nhân và phu nhân dạy dỗ, dù có hoạt bát cũng chẳng sao."
"Chỉ là, Tình Nhi nhà ta đến giờ vẫn chưa biết nói, thiếp thân lo lắng vô cùng."
Từ phu nhân mỉm cười an ủi:
“Cô cứ trò chuyện với con bé nhiều một chút, sẽ học nhanh hơn thôi.
"Biết đâu đang muốn dành cho cô một bất ngờ thì sao?"
*
Hai chúng ta cứ thế trò chuyện chuyện nhà, tâm tình thoải mái vô cùng.
Đến khi ra về, Từ phu nhân đích thân tiễn ta ra ngoài.
Khi đi qua hành lang thủy tạ, cả hai đồng loạt khựng lại bước chân.
*
Trong đình viện, Yến Vân Khánh đang đứng đó, còn Từ Lệ Hoa ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm chăm chú nhìn hắn.
Một người áo đỏ, một người áo lam, đứng giữa trời tuyết, trông lại có vài phần tương hợp.
Nụ cười trên mặt Từ phu nhân cứng lại, bà lập tức quay sang nhìn ta.
Ta chỉ bình tĩnh mỉm cười, thản nhiên bước lên phía trước.
"Phu quân đang trò chuyện gì cùng Từ tiểu thư vậy?"
Ta cười nhẹ, dịu dàng lên tiếng.
*
Từ Lệ Hoa nhanh nhảu lên tiếng trước:
"Nghe đồn Trường Bình Hầu và phu nhân tình thâm nghĩa trọng, Lệ Hoa chỉ đang thỉnh giáo Hầu gia về đạo phu thê mà thôi."
Ta còn chưa kịp nói gì, Từ phu nhân đã tức tốc bước lên, vỗ mạnh một cái vào lưng Từ Lệ Hoa:
"Nha đầu này! Không biết xấu hổ à!"
Ta chỉ khẽ vẫy tay, cười nhạt, tỏ ý không để bụng.
19
Trên đường hồi phủ, khi ngồi trong xe ngựa, Yến Vân Khánh bỗng như vô tình nhắc đến:
"Ta và Từ tiểu thư chẳng nói gì quan trọng, nàng không cần để tâm."
Ta thu ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ liếc hắn một cái, rồi lãnh đạm đáp:
"Phu quân yên tâm, Từ tiểu thư còn chưa xuất giá, có chút hiếu kỳ về những chuyện này cũng là điều bình thường."
Sau khi về Đông viện, Xuân Trúc có chút bực bội, thấp giọng nói với ta:
"Phu nhân, ánh mắt Từ tiểu thư nhìn Hầu gia hôm nay không hề đứng đắn chút nào."
Nàng đứng sau lưng ta, nhẹ nhàng lau tóc cho ta.
Ta vốn đã có chút buồn ngủ, nghe vậy cũng chỉ lười nhác đáp:
"Thì có làm sao? Dù gì cũng là đích nữ nhà Thủ phụ, nàng ta chẳng bao giờ hạ mình để làm thiếp đâu."
Xuân Trúc bĩu môi, không nói thêm gì nữa.
20
Đôi khi, ta thật sự khâm phục chính mình.
Câu nói "một lời thành sấm" chẳng phải chính là đang nói về ta sao?
*
"Khi nào chàng mới rước thiếp vào cửa đây?"
Đây là giọng nói mềm mại, nũng nịu của Từ Lệ Hoa.
"Đoàn nương, hãy đợi ta thêm vài ngày nữa. Đợi mọi chuyện sắp xếp xong, ta sẽ đón nàng vào phủ bằng kiệu tám người khiêng."
Đây là giọng Yến Vân Khánh, cố tình dịu dàng đến mức buồn nôn.
Ta trốn sau hòn giả sơn, lặng lẽ nghe bọn họ thì thầm những lời tình ý ngọt ngào.
*
Hôm nay, gia đình Từ đại nhân đến phủ làm khách.
Từ Lệ Hoa nói rằng muốn đi dạo xung quanh, ta liền cho một nha hoàn bên mình đi theo hộ tống.
Chớp mắt, người đã không thấy đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-dang-ruc-ro/8.html.]
Nha hoàn hoảng hốt chạy về định bẩm báo, vừa vặn đụng phải tiểu tư mà ta sắp xếp để theo dõi hành tung của Yến Vân Khánh.
Cả hai so sánh thời gian, phát hiện:
Bên này, Từ Lệ Hoa bỗng dưng biến mất.
Bên kia, Yến Vân Khánh lại một mình đi về phía sau viện.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mà thời gian… lại vừa khéo khớp nhau.
Thật trùng hợp. Quá mức trùng hợp.
Vậy nên, ta mới có mặt ở đây, lặng lẽ đứng sau giả sơn, lắng nghe bọn họ vẽ ra tương lai hạnh phúc.
*
"Chàng từng nói không thích Lỗ Chước Hoa, nhưng sao dạo gần đây ta lại thấy chàng đối xử với nàng ta rất tốt?"
Từ Lệ Hoa chu môi, giọng đầy khó chịu và hờn dỗi.
Yến Vân Khánh nhẹ nhàng kéo nàng ta vào lòng, ôn tồn dỗ dành:
"Thân thể nàng ta không tốt, cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Đoàn nương hãy nhẫn nhịn thêm một chút, chẳng lẽ lại để nàng ta phát hiện?"
21
Ta thân thể không tốt?
Trong khoảnh khắc đó, từng sợi lông tơ trên người ta dựng đứng cả lên.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
*
Ta lập tức quay đầu về Đông viện, ra lệnh cho mụ mụ tự tay lục soát toàn bộ Đông viện, từ chỗ ở của Yến Minh Nghiêu đến nơi Tình Nhi sinh hoạt, không được bỏ sót dù chỉ một chi tiết nhỏ.
Cơ thể ta? So với Yến Vân Khánh, kẻ chìm đắm trong tửu sắc, còn khỏe mạnh gấp bội!
Mà câu nói của hắn—ý tứ chẳng khác nào:
"Ta đã hạ thủ với Lỗ Chước Hoa, nàng ta sắp c.h.ế.t rồi."
*
Mọi chuyện trước đó bỗng chốc có lời giải thích.
Ta nhanh chóng thay một bộ y phục, quay về hoa sảnh trước cả Yến Vân Khánh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục trò chuyện chuyện nhà với Từ phu nhân.
Tiễn bước người nhà họ Từ xong, ta không dám chậm trễ, lập tức quay về viện.
*
Mụ mụ đã chờ sẵn ở đó, sắc mặt nặng nề.
Xuân Trúc đang bế Tình Nhi, nhưng sắc mặt cũng khó coi vô cùng.
Trong lòng ta lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành, vội đuổi hết người hầu lui xuống, cùng mụ mụ và Xuân Trúc vào nội thất.
*
Trên bàn, mụ mụ đặt xuống hai món đồ—một chiếc khóa trường mệnh, một cây ngọc như ý.
Sau đó, bà nghiêm giọng nói:
"Phu nhân, chuyện này trọng đại, e rằng người phải lập tức liên hệ với Ung Châu."
"Lão nô đã phát hiện điểm đáng ngờ trên cây ngọc như ý, còn trên khóa trường mệnh của Tình Nhi, cũng có dấu hiệu bị động tay động chân."
Bà lấy ra hai gói bột mịn, đặt trước mặt ta.
"Đây đều là hương phấn, nếu dùng riêng thì không ảnh hưởng gì đến người trưởng thành.
"Nhưng nếu hai thứ này hòa lẫn vào nhau, dù có khỏe mạnh cỡ nào, cũng chỉ cầm cự được ba tháng."
"Đến khi phát tác, sẽ giống hệt nhồi m.á.u tim, không ai có thể phát hiện."
*
Khóa trường mệnh là vào đêm Giao Thừa, Yến Vân Khánh tự tay đeo lên cho Tình Nhi.
Còn cây ngọc như ý, chính là món quà sinh thần hắn tặng ta từ trước khi ta m.a.n.g t.h.a.i Tình Nhi.
*
Ta cứng đờ người, giọng nói không tự chủ được mà run rẩy:
"Tình Nhi… có bị ảnh hưởng không?"
Mụ mụ tái mặt, một lúc lâu sau mới thốt ra mấy chữ:
"Nói không chắc."
*
-