Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ỷ Thế Hiếp Người

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian chảy ngược trong yên tĩnh, vầng trăng mất đi ánh sáng, trong đất trời chỉ còn lại hai người.

Dưới ánh nến chập chờn leo lét, Triệu Thất lắc đầu: “Không.”

Thẩm Lan Khanh bất ngờ, không đợi Thẩm Lan Khanh đặt câu hỏi, Triệu Thất đã nhỏ giọng nói: “Ta, coi như y không muốn cùng ta, ta cũng không muốn quên y.”

So với Nhạc Thính Tùng, những người kia, những chuyện kia thì có là gì?

Chàng thiếu niên hiệp khách từ trên trời giáng xuống, ngu ngốc đần độn, tuy có võ công cao cường nhưng lại rất dễ bị lừa gạt, còn là một cái túi khóc. Y rất nghe lời sư phụ, từ chỗ người học được không ít những lời nguỵ biện, thường làm người khác nghẹn gần chết trong khi mặt vẫn ngây thơ vô tội. Y không am hiểu say mê, nói chuyện thẳng thắn, lúc bị đùa sẽ đỏ mặt, vậy nhưng lúc nói mấy lời buồn nôn lại rất chân thành. Y thích nhai một loại cỏ ngọt, thích những nơi trống trải, thích nụ hôn mềm nhẹ ngọt ngào…

Triệu Thất từng hận tại sao trí nhớ của mình lại tốt như thế, muốn quên cũng không quên được. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy may mắn.

Hắn nhớ tới những lời y nói, những chuyện y làm, nhớ tới giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống bả vai trong sơn động tăm tối.

Nhạc Thính Tùng từng khóc vì hắn hai lần. Hắn đã từng dính thử rồi nếm, đó là thứ ngọt nhất hắn từng ăn qua, làm sao có thể cam lòng quên mất?

“Đau khổ chia lìa cũng chỉ trong phút chốc, mà ký ức tốt đẹp lại là mãi mãi.” Triệu Thất trầm tư nói, “Vì những thứ đó, coi như đau khổ thêm một chút cũng chẳng là gì —— chỉ cần những ký ức kia là thật.”

“Đây không giống những lời ngươi sẽ nói…” Thẩm Lan Khanh nghe ra ý trong lời nói của hắn, cười khẽ một tiếng, hỏi, “Ngươi muốn nói gì?”

“Lan Khanh, ta có một vấn đề.” Triệu Thất chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào đôi mắt vô hồn của Thẩm Lan Khanh, “Lúc Triệu Vũ Thành vừa mới gọi ta, huynh đang làm gì?”

“Ồ?” Thẩm Lan Khanh không hoang mang chút nào, thậm chí còn mỉm cười, “Hoá ra người gã gọi là ngươi? Ngươi đổi tên từ bao giờ vậy?”

Thẩm Lan Khanh cũng không thừa nhận mình biết “Triệu Thất” trong miệng Triệu Vũ Thành là “Bạch Tuyết Kỳ”, nhưng trong mắt Triệu Thất lại xẹt qua một tia bi thương.

“Nếu như huynh không biết người gã gọi là ai, tại sao lại thờ ơ không động lòng? Lan Khanh, ta biết huynh, huynh không phải người tự tin đến tự phụ. Ta biết thính lực của huynh rất kinh người, có thể nghe được tiếng bước chân của Thính Tùng, chắc chắn sẽ không bất cẩn, hơn nữa thủ hạ của Triệu Vũ Thành cũng không vượt qua được Thính Tùng.”

“Ha, hoá ra lộ tẩy ở đây.” Thẩm Lan Khanh cười khổ, “Ngươi phát hiện từ khi nào? Là vì ta vừa nói tin tức thành thân của Nhạc Thính Tùng nên ngươi không muốn tin ta?”

Triệu Thất lắc đầu không nói. Một lát sau, hắn mới do dự hỏi: “Chuyện của ta… huynh biết nhiều hay ít? Triệu Vũ Thành đều nói cho huynh biết?”

Thẩm Lan Khanh thở dài: “Ngươi trách ta không đi cứu ngươi sao?”

Lời còn chưa dứt, khuôn mặt Triệu Thất đã trở nên trắng bệch. Trước đó hắn còn ôm hi vọng nhỏ bé, mong Thẩm Lan Khanh chỉ biết hắn sửa lại tên, cũng không biết tình hình cụ thể trong đó. Nhưng câu nói này lại làm rõ tất cả, Thẩm Lan Khanh biết còn nhiều hơn hắn tưởng rất nhiều.

“Không, ta chỉ..” Triệu Thất ngơ ngác nhìn đối phương, “Ta nghe nói huynh bị bệnh, muốn đi tìm huynh. Nhưng đường quá xa, ta chạy rất nhiều lần cũng không ra ngoài được, mỗi lần đều bị Triệu Vũ Thành tóm lại. Sau đó ta nghĩ huynh đã qua đời —— ”

“Vũ Thành cho ngươi cơ hội, ngươi không chọn ta.” Thẩm Lan Khanh ngắt lời hắn, “Đường là ngươi tự chọn, tại sao lại trách ai?”

“Là… ta?” Triệu Thất mờ mịt hỏi.

“Là ngươi.” Thẩm Lan Khanh nhấn mạnh từng chữ từng chữ.

Triệu Thất bất giác ôm lấy đầu, hắn cảm thấy đầu rất đau. Mồ hôi to bằng hạt đậu lăn khỏi trán, trượt xuống hai má, giống như nước mắt chảy ra từ hốc mắt.

“Tại sao —— tại sao? Huynh biết bọn họ đối xử với ta như thế nào không? Ta nghĩ huynh chết rồi, lén đi hoá vàng mã cho huynh, gã phát hiện liền dùng đầu hương cháy dí lên người ta, còn… Đau lắm, thật sự đau lắm! Tại sao huynh không nói cho ta, tại sao huynh không đến tìm ta?! Bởi vì ta chọn gã, cho nên huynh hận ta sao? Nhưng ta cũng không thật sự thích gã, mà là —— ”

“Mà là vì Nhạc Kiệu?” Thẩm Lan Khanh mạn bất kinh tâm nói, “Ta biết.”

Triệu Thất lập tức ngây ngẩn, hắn nhìn Thẩm Lan Khanh bằng ánh mắt không thể tin, như hiểu ra cái gì, thân thể run lên.

“Vậy… tại sao…”

“Nguyên nhân rất đơn giản.” Thẩm Lan Khanh mỉm cười nhìn Triệu Thất, “Bởi vì người sắp đặt ra tất cả những kế hoạch này, chính là ta.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ỷ Thế Hiếp Người
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...