Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ỷ Thế Hiếp Người

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi ăn cơm xong, Triệu Thất lại bị sai khiến đến xoay mòng mòng.

Lúc này Thang Lương đã cải biến sách lược, không tiếp tục để hắn làm việc một mình, tức là lúc nào cậu ta cũng sẽ kè kè ở bên làm bảo mẫu. Cậu vốn tưởng rằng Triệu Thất sẽ lười biếng, không ngờ cái tên này lại đàng hoàng học hỏi.

Tuy rằng kết quả cũng chỉ tạm được, nhưng nhìn ra người này cực kỳ nỗ lực, oán khí trong lòng Thang Lương cũng tiêu tan một ít.

Bất quá cảnh giác vẫn là cần thiết, Thang Lương bác bỏ đề nghị nằm dưới đất để tiện chăm sóc cho Nhạc Thính Tùng của Triệu Thất, sắp xếp một tấm phản nhỏ trong phòng chứa đồ cho hắn.

Đêm đó, Triệu Thất nằm cạnh một đống nồi rách niêu thủng mà suy nghĩ lung tung, rốt cục vì quá mệt mỏi nên bất tri bất giác rơi vào trong mộng.

“Nhạc đại hiệp, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi!”

Khi ấy Triệu Thất còn đang ở bên ngoài bổ củi, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh này, lập tức nhảy lên, rìu trong tay cũng vứt qua một bên. Hắn muốn chạy nhanh tới, không ngờ thân thể lệch đi, lúc này mới nhớ ra cổ chân mình không chữa khỏi, què rồi.

Cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là nhảy nhảy tới cửa, hoan thiên hỉ địa ló đầu nhìn vào, không ngờ lại thấy Nhạc Thính Tùng đang kéo tay Thang Lương.

“Ta… lúc ta bị thương, là ngươi chăm sóc cho ta sao?” Giọng nói của Nhạc Thính Tùng còn có chút suy yếu, thế nhưng ý tứ trong lời nói lại khiến Triệu Thất cảm thấy nặng nề.

“Thính Tùng, ngươi, ngươi không nhận ra ta sao?” Triệu Thất kéo Thang Lương ra, nắm chặt hai tay Nhạc Thính Tùng, “Ta là Triệu Thất này.”

“Triệu Thất?” Nhạc Thính Tùng cau mày suy nghĩ, “Hình như ta đã từng nghe qua cái tên này…”

Triệu Thất ngừng thở nhìn y chăm chú, nhãn tình không chớp lấy một cái.

“Đúng rồi, ngươi là thủ hạ cỉa Triệu Vũ Thành, vừa rồi ta còn dạy dỗ ngươi một trận!”

Máu trên người Triệu Thất đông cứng.

Thang Lương nhân cơ hội chen tới: “Ân công, huynh đã cứu ta, còn giúp ta dạy dỗ người xấu, ân lớn như vậy không có gì để báo đáp, ta, ta chỉ có thể lấy thân báo đáp thôi.”

Nhạc Thính Tùng đỏ mặt, ấp úng nói: “Cái này… cũng không phải là không thể.”

“Không thể, không thể!” Triệu Thất giận dữ, “Rõ ràng ngươi đã chấp nhận cho ta hai lần, rõ ràng ngươi nói yêu ta!”

“Nhưng mà, bây giờ ta càng yêu đệ ấy.” Nhạc Thính Tùng kéo Thang Lương vào trong ngực, nâng cằm cậu ta lên, Triệu Thất thấy cậu ta giống mình lúc còn niên thiếu đến năm, sáu phần. Chớp mắt, lại biến thành khuôn mặt mình.

Bạch Tuyết Kỳ mười lăm tuổi không sợ trời không sợ đất, tiên y nộ mã, hăng hái phiên nhiên. Triệu Thất hoảng hốt chớp mắt, nhìn chăm chú, trong ngực Nhạc Thính Tùng vẫn là Thang Lương. Mà hắn, chỉ là tiểu nhân hèn mọn vô liêm sỉ, cậy thế hành hung, hơn nữa còn…

Triệu Thất lén lút rụt chân phải về sau.

“Đệ ấy trẻ hơn ngươi, sạch sẽ hơn ngươi, lại chưa từng làm chuyện xấu, cũng chưa từng bắt nạt người khác.” Nhạc Thính Tùng thân mật cọ má Thang Lương, “Hơn nữa, đệ ấy biết đốn củi, biết giặt quần áo, còn có thể làm canh cá, hữu dụng hơn ngươi rất nhiều. Lẽ nào ta không thể yêu đệ ấy?”

“Không thể!”

Triệu Thất hét lớn một tiếng, từ trên giường lăn xuống. Rơi bẹp mông xuống đất, vẫn sợ hãi như trước không thôi.

Giấc mơ này quá đáng sợ.

Hắn vỗ ngực, lăn qua lộn lại nửa ngày cũng không ngủ được, chạy đi mở cửa ra, lặng lẽ chui vào gian phòng Nhạc Thính Tùng ở.

Trên bàn đặt bó nên Thang Lương mua về. Triệu Thất không đau lòng chút nào mà bốc lên một cây để đốt, rón ra rón rén tiến đến bên giường, nhìn chăm chú gương mặt ngủ say của Nhạc Thính Tùng rất lâu.

Không biết là đã tu luyện phúc khí mấy đời mới có thể gặp được một người như vậy. Nhỡ đâu y chạy theo người khác, vậy phải làm sao bây giờ?

“Nếu ngươi dám quên mất ta, ta sẽ không để ý đến ngươi.” Triệu Thất nhỏ giọng uy hiếp, “Lúc ta không để ý tới một người, là rất hoàn toàn, còn từng làm cho tên khốn Nhạc Kiệu kia phát điên rồi đó.”

Nhưng chuyện như vậy cũng chẳng có gì đáng khoe khoang, Triệu Thất lại tiếp tục nói lung tung vô nghĩa. Hắn đặt cây nến ở một bên, mình chui vào trên giường, gần sát cơ thể Nhạc Thính Tùng.

Nhiệt độ quen thuộc làm cho hắn có cảm giác rất an toàn. Bây giờ Nhạc Thính Tùng không còn phát sốt, Triệu Thất tránh khỏi vết thương, cẩn thận ốm chặt y, chân cũng quấn lên, bám víu không tha.

“Ngươi là của ta, ai cũng không được cướp. Không cần biết đứa kia trẻ hơn ta, anh tuấn hơn ta, hay có bản lĩnh hơn ta…” Triệu Thất oán hận mài răng, bĩu môi thầm thì vào tai Nhạc Thính Tùng, “Nói chung, coi như tốt hơn ta một ngàn một vạn lần, coi như càng yêu ngươi hơn ta, ta cũng sẽ không chắp tay dâng ngươi lên đâu. Nếu như, nếu như ngươi không chọn ta, vậy thì một ngày ta sẽ mắng ngươi 180 lần, cho ngươi hắt xì một ngày 180 lần, trừ khi răng ta rụng mất, không nói ra được, nếu không thì nhất quyết không dừng lại.”

“… Người như vậy, căn bản không tồn tại.”

“Cái gì?” Âm thanh này thực sự quá nhỏ, Triệu Thất không nghe rõ, ngu ngơ hỏi một câu, bỗng nhiên trợn trừng hai mắt, “Ngươi tỉnh rồi!”

Không đợi Nhạc Thính Tùng mở miệng, hắn đã hỏi như bắn pháo liên thanh: “Khó chịu không? Vết thương còn đau không? Hiện tại có đói bụng không? Ngươi… ngươi còn nhớ ta không?”

Dưới ánh nến, đôi mắt Nhạc Thính Tùng như sao lấp loé, vượt qua đầy trời tinh hà. Y nhíu mày, khó hiểu nhìn Triệu Thất.

“Sẽ không ngốc thật chứ.” Triệu Thất từ trong niềm vui khôn xiết lấy lại tinh thần, cau mày suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vỗ vai Nhạc Thính Tùng, “Quên mất cũng không sao, ta cho ngươi biết là được. Ừ, ngươi tên là Nhạc Tiểu Ngốc, năm nay mười chín tuổi. Ta là nam nhân của ngươi, a —— ”

Âm thanh của hắn biến mất giữa răng môi giao hoà.

Vô luận bao nhiêu lần, vô luận lúc nào, nụ hôn của Nhạc Thính Tùng luôn có thể làm Triệu Thất mềm nhũn rụng rời. Hắn tích cực đáp lại, chủ động đưa lưỡi ra, thoả thích hưởng thụ sự dịu dàng duy nhất trên thế gian dành cho mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ỷ Thế Hiếp Người
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...