Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yên Hoài

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đúng lúc đó, pháp khí bên hông nàng sáng rực. Giọng nói vội vã của Thiên Thiên vang lên:

"Miên Miên! Chu Tước phái đang bị một nhóm kiếm sĩ Huyền Vũ phái tấn công… nhưng ánh mắt họ trống rỗng, cử động cứng đờ, chẳng khác nào con rối!"

Hai người họ nhìn nhau. Lục Hoài gấp gáp:

"Ta phải trở về ứng chiến. Có lẽ lần này... cũng liên quan tới Thời Ngọc." Hắn nắm lấy vai nàng lo lắng, "Tử Yên, nàng không còn linh căn, phải ở lại nơi an toàn này, không được tham chiến, rõ chưa?"

Tử Yên gật đầu, nhìn bóng hắn tan biến vào trong cổng dịch chuyển thời không được mở từ pháp khí.

Chờ bóng hắn khuất hẳn, nàng mới lảo đảo, bàn tay che ngực. Máu đỏ tươi phụt ra khỏi miệng, nhuộm ướt vạt áo trắng.

"Khụ… cuối cùng… cũng tới ngày này rồi sao?"

Máu thấm xuống nền đá, lan vào khe rãnh, kích hoạt những đường vân cổ xưa. Không gian rung chuyển, ánh sáng bừng lên, cuốn lấy thân hình nàng.

Trong chớp mắt, Tử Yên mất đi ý thức. Thân hình nàng chao đảo như cánh chim yếu ớt, dần chìm vào một ảo cảnh vô tận.

---

Khói m.á.u đỏ sẫm còn lảng bảng trên bầu trời Chu Tước phái.

Khi bước vào cổng chính, Lục Hoài nghẹn thở: vô số t.h.i t.h.ể tu sĩ nằm la liệt, mắt trợn trừng chưa khép, m.á.u chảy thành suối len vào khe đá.

Trên quảng trường, một pháp trận khổng lồ bằng m.á.u xoay tròn, đường vân đỏ thẫm sáng lập lòe.

Ở chính tâm trận, Khương Trần đứng sừng sững.

Một tay hắn ta nắm chặt thanh Bảo Thiện đã nhuốm đen, tay kia bế lấy thân thể đầy những đường vân đen quỷ dị của Kính Thiên phu nhân, người từng được tôn là hiền hậu đoan trang, nay chỉ còn như cái xác sống.

Phía ngoài trận, Lục Dịch vừa tiến thêm một bước đã lập tức bị vô số sợi tơ đỏ như tơ rối trói chặt, mắt đờ đẫn, thân thể run rẩy.

Lục Hoài gào lên:

"Sư phụ! Người… người đang làm gì vậy?!"

Khương Trần quay đầu lại, nụ cười u ám nứt toác.

"Hoài nhi, ngươi đến thật đúng lúc. Mệnh ngươi thật lớn, bị rút linh căn cũng không chết. Có lẽ số phận an bài, mọi bí mật rồi cũng phải cho ngươi biết."

"Vì sao… vì sao phải g.i.ế.c hại đệ tử Huyền Vũ?! Vì sao phải biến Chu Tước phái thành địa ngục?!"

Chia sẻ link thoải mái không cần xin phép, nhưng vui lòng để lại đường link tới bài chia sẻ trong phần comment của truyện nha!

Lão ta khẽ cười khẩy, đáy mắt lạnh lẽo:

"Ngươi biết gì về bà ta không? Huyền Vũ Kính Thiên phu nhân, hiền hậu, đoan trang trong mắt thế nhân… nhưng thực chất là kẻ có thuật thao túng tâm trí vô song. Chính ả đã từng điều khiển Vân Dịch — đại ca của Tử Yên — nổi điên g.i.ế.c sạch cả Vân gia, dùng m.á.u tươi tế trận để cưỡng ép mở thánh địa, đoạt lấy Không gian chi Ngọc vốn được bảo vệ ở nơi đó."

Máu trong người Lục Hoài lạnh ngắt.

"Không…!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yen-hoai/chuong-18.html.]

Khương Trần nhấn từng chữ, giọng như tiếng sấm:

"Ngươi nghĩ ai là hung thủ khiến Lục gia ngươi diệt môn năm đó? Chính là ả! Bà ta muốn m.á.u của cả Vân gia lẫn Lục gia hòa vào nhau, kích phát Thời Không chi Ngọc, mở ra con đường phi thăng."

Tròng mắt Lục Hoài đỏ lên, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

"Sư phụ… tại sao mà người lại giúp bà ta?!"

"Giúp? Hừ!", Khương Trần cười rộ, tiếng cười vang vọng quỷ dị, "Ả muốn làm chủ trận pháp, nhưng lại bị phản phệ. Vào giây phút cuối, Vân Dịch tỉnh táo trở lại, dùng Bảo Thiện đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c bà ta, khiến độc khí lan khắp kinh mạch."

Lão cúi xuống nhìn t.h.i t.h.ể rũ rượi trong tay, ánh mắt vừa khinh miệt vừa thèm khát:

"Trước khi hấp hối, ả vẫn còn tâm cơ, giấu đi Không gian chi Ngọc. Nhưng ả không biết, ta mới là kẻ duy nhất hiểu rõ trận pháp chính xác. Máu của Vân gia mở ra thông đạo. Còn m.á.u của Lục gia các ngươi… chính là mảnh ghép cuối cùng! Kính Thiên vô dụng, suýt nữa vì thiếu thứ đó mà hủy đi Thời Ngọc."

Lục Hoài gầm lên, từng chữ như đứt từ cổ họng:

"Người… đã lợi dụng ta… lợi dụng đệ đệ ta…"

Khương Trần bước một bước, trận đồ rùng rùng nứt ra, những cột sáng đỏ thẫm phun thẳng trời cao.

"Đúng vậy! Máu của đệ đệ ngươi, kẻ nhà họ Lục sinh ra vào ngày trăng non, đã hòa tan vào Thời gian chi Ngọc. Ta vốn muốn g.i.ế.c ngươi từ đầu... nhưng như vậy sẽ không còn cớ để giữ đệ đệ ngươi lại trong phái. Suốt thời gian vừa qua, ta đã dùng m.á.u nó uẩn dưỡng Thời gian chi Ngọc. Chỉ cần tế hiến một lần cuối, ta sẽ hồi sinh Kính Thiên phu nhân, và ép bà ta khai ra tung tích Không gian chi Ngọc."

Lão ngẩng đầu, ánh mắt ngạo nghễ:

"Ngươi còn không hiểu sao? Chính ả là kẻ ngu xuẩn, tự muốn thành tiên lại vĩnh viễn vùi xác trong trận pháp. Còn ta… ta mới là kẻ nắm giữ con đường phi thăng."

"Vả lại," lão cười lớn đầy đắc ý, "Linh căn thượng phẩm của ngươi, ta dùng rất thuận tay. Đệ tử số một của ta, Lục Hoài."

Mặt đất dưới chân rung lên, m.á.u tươi tuôn thành sông, tiếng rên rỉ u uất như từ địa ngục vọng ra.

Lục Hoài siết chặt Diệt Ác, mũi kiếm run rẩy vì sát khí dồn nén, gằn giọng:

"Khương Trần! Ngày hôm nay… hoặc là người chết, hoặc ta chết!"

Khí tức Diệt Ác tỏa ra như vực sâu nuốt trời, từng đường kiếm đen kịt vung xuống, cuốn theo hắc khí như lũ triều.

Đám con rối của Lục Hoài lao vào trận, giằng xé những sợi tơ đỏ, che chắn cho chủ nhân.

Tiếng kim loại va chạm nổ rền, "Keng!"

"Không ngờ, thật không ngờ," Khương Trần cười vang, "Ngươi, kẻ được xưng là đệ nhất quân tử, cũng nghĩ ra trò tà đạo thế này ư? Đám con rối này, hắc diệu thạch thay thế cho linh căn. Ngươi làm ta ấn tượng đấy, Lục Hoài."

Lục Hoài vất vả chống đỡ, không trả lời.

"Và còn... hừ... dấu vết của một kẻ khác," Khương Trần vừa né tránh những đòn tấn công của Lục Hoài, vừa lẩm bẩm, "Bằng không, làm sao ngươi nhanh chóng tìm được trận pháp của Kính Thiên như vậy?"

Nói rồi, hắn bổ xuống một nhát c.h.é.m đầy tà ý.

Thanh Bảo Thiện với khí tức thuần khiết nhất thiên hạ, giờ giống như một ác ý hóa hình.

Lưỡi Diệt Ác mới nhận chủ, chưa hoàn toàn phát huy hết sức mạnh, suýt bị Bảo Thiện bổ làm đôi.

Lục Hoài né tránh, nhưng sát khí cận kề khiến da hắn rách toạc, m.á.u nhiễm hắc khí tuôn ra đen sậm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yên Hoài
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...