Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

AN Ý

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Trong lòng ta không khỏi dâng lên một cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc, nhưng ngay sau đó ta lại nhận ra, điều này là không đúng. Tạ Huy không nên vì ta mà từ bỏ cơ hội học tập ở Châu Phủ.

"Tạ Lang, chàng nói những lời này ta rất vui, nhưng cơ hội đi Châu Phủ học rất hiếm có, ta không muốn chàng từ bỏ."

"An Nương, đi Châu Phủ học không phải chuyện một sớm một chiều. Chúng ta đã kết hôn, nếu ta bỏ nàng đi cầu học, để nàng một mình ở nhà, ta vừa không yên tâm, vừa không nỡ để nàng chịu sự tủi thân như vậy. Vốn dĩ ta đã nợ nàng rất nhiều rồi."

"Trước đây ta một mình vẫn sống tốt, không có gì phải lo lắng cả, ta cũng không thấy tủi thân, vì ta biết, chàng đang nỗ lực vì cuộc sống tốt đẹp của chúng ta. Ta đương nhiên cũng không nỡ xa chàng, nhưng ta tin chàng thông minh như vậy, nhất định sẽ sớm học thành tài quay về tìm ta." Tạ Huy là người rất có trách nhiệm, chàng nói ra những lời này ta không hề bất ngờ, "Tạ Lang, chàng cứ yên tâm đi học, ta sẽ lo liệu việc nhà thật tốt, đợi chàng trở về."

"An Nương..."

"Thôi được rồi, cứ vậy mà quyết định nhé, chàng đi Châu Phủ học, ta ở nhà đợi chàng."

Ta cương quyết đưa ra kết luận, sắc mặt Tạ Huy có chút không vui. Trước đây ta sợ chàng giận, nhưng bây giờ ta không còn sợ gương mặt lạnh lùng của chàng nữa, bởi vì chàng rất dễ dỗ.

Ta cúi sát hôn lên má chàng một cái. Ban đầu chàng vẫn lạnh lùng, nhưng ta càng hôn càng bạo dạn, cuối cùng chàng bất lực thở dài một tiếng, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng hôn đáp lại.

Xem kìa, ta đã hoàn toàn nắm chàng trong lòng bàn tay.

Nửa tháng sau, Tạ Huy đi Châu Phủ. Hàng xóm láng giềng biết tin này đều nói ta ngu ngốc đến mức để Tạ Huy đi một mình.

Ta không để ý đến họ, ở bên Tạ Huy lâu ngày, ta dường như cũng học được vài phần sự điềm nhiên của chàng.

Mỗi tháng Tạ Huy được nghỉ hai ngày, nhưng lần nào chàng cũng phải vội vã từ Châu Phủ về, đi về mất hết nửa ngày. Sau khi về, chàng cũng không hề ngơi nghỉ, chặt củi trong nhà, quét dọn sân nhà, thiếu cái gì cũng sẽ đi mua sắm đủ. Ta bảo chàng đừng bận bịu những việc này, nhưng chàng cứ phớt lờ.

5

Buổi tối, ta nằm trong vòng tay chàng, nghe chàng kể tỉ mỉ những chuyện đọc sách ở Châu Phủ. Khi mới cưới, ta là người kể cho chàng nghe, bây giờ thì chàng kể cho ta nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/an-y/chuong-6.html.]

Ta thích cảm giác chia sẻ này.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Dần dà, hàng xóm xung quanh cũng đổi chiều gió, đều cảm thán tình cảm giữa ta và Tạ Huy, nói rằng chúng ta nhất định sẽ bách niên giai lão, mãi không chia lìa.

Tạ Huy sinh ngày mười bảy tháng sáu, nhưng ngày đó Phủ học không được nghỉ. Trong lòng ta nảy ra một ý nghĩ táo bạo, ta muốn đến Phủ học thăm chàng.

Đến Phủ học, Tạ Huy vẫn chưa tan học, ta liền đứng chờ ở ngoài cổng. Bên cạnh ta có một cô nương áo xanh, cài trâm cài tóc, cử chỉ đoan trang, trông giống tiểu thư nhà nào đó. Ánh mắt nàng ta nhìn ta có chút khinh bỉ: "Nha hoàn nào đây?"

Ta tự nhìn lại mình, ăn mặc không quá đẹp, nhưng cũng sạch sẽ tươm tất. Người ở Châu Phủ này mắt đều mọc trên đầu sao?

Đến trưa, một đám đông học trò từ học phủ ùa ra. Ta nhón chân cẩn thận nhìn vào trong, không lâu sau, liền thấy Tạ Huy cùng hai ba học trò đang trò chuyện bước ra.

Ta vừa định lên tiếng gọi chàng, không ngờ cô nương áo xanh bên cạnh lại lên tiếng trước ta: "Huynh!"

Ta thấy nàng ta ngượng ngùng bước về phía Tạ Huy và nhóm người, tuy rằng gọi những người khác trước, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào người Tạ Huy.

"Tạ Lang, nghe nói hôm nay là sinh thần của huynh, đây là bánh ngọt do chính tay muội làm, chúc huynh sinh thần vui vẻ."

8

"Giang Dao!" Người đàn ông bên cạnh khẽ quát nàng một tiếng.

Giang Dao không để ý, chỉ nhìn Tạ Huy với ánh mắt đầy hy vọng.

Nếu ở huyện Bình An mà thấy cảnh này, ta nhất định sẽ không chút do dự xông lên tuyên bố chủ quyền, nhưng ở Châu Phủ này, ta lại không biết phải làm thế nào cho phải.

Sắc mặt Tạ Huy nhìn Giang Dao rất lạnh nhạt, mặc cho Giang Dao cầm bánh ngọt mà không hề động lòng, nhưng ánh mắt chàng vừa chuyển, lập tức nhìn thấy ta.

Sắc mặt chàng liền thay đổi, có kinh ngạc, cũng có lo lắng.

Chàng bỏ qua Giang Dao, sải bước đến trước mặt ta: "An Nương, sao nàng lại đến đây?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
AN Ý
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...