Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

AN Ý

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta ghét nhất là con gái Lý Thừa Tướng, Lý Uyển Nhu, nàng ta không chỉ trêu chọc ta ở yến tiệc, mà còn uy h.i.ế.p ta rời bỏ Tạ Huy.

"Ngươi không xứng với Tạ Huy, ngươi chỉ có thể làm liên lụy chàng ấy. Nếu ngươi thật sự thích chàng ấy, ngươi nên sớm rời xa chàng ấy."

"Ta là con gái Thừa tướng, nếu Tạ Huy cưới ta, con đường quan lộ sau này sẽ thăng tiến như diều gặp gió."

"Ta có thể cho ngươi một khoản tiền lớn, để ngươi cả đời không lo ăn mặc. An Ý, tiền đồ của Tạ Huy nằm trong suy nghĩ của ngươi."

Nhìn khuôn mặt kiêu căng của Lý Uyển Nhu, sự ghê tởm trong lòng ta đạt đến đỉnh điểm. Ai cũng nói tiểu thư quý tộc Kinh thành hiểu lễ nghĩa, thông đạt lý lẽ, sao lại cứ thích giật chồng người khác chứ?

"Tạ Huy thích ta, chàng không muốn ta chịu tủi thân."

"Ngươi chắc chắn chứ? Ta biết Tạ Huy vì ngươi mà từ chối nhiều cô gái ong bướm vây quanh, nhưng đối với đàn ông mà nói, quyền thế mới là thứ họ theo đuổi cả đời. Ngươi có thể sánh được với quyền thế sao?"

Vẻ chắc chắn sẽ đạt được trong mắt Lý Uyển Nhu có chút làm ta nhói lòng.

11

Tạ Huy ngày càng bận rộn, về đến nhà dù che giấu rất kỹ, nhưng ta vẫn nhận ra chàng có vẻ không vui.

Có phải Lý Thừa Tướng bên kia đang gây áp lực cho chàng không?

Đồng thời, ta nhạy cảm nhận thấy thái độ của Tạ Huy đối với ta đã thay đổi.

Bà thím hàng xóm kể với ta rằng bà ấy nhìn thấy Tạ Huy vào tiệm trang sức lớn nhất Kinh thành. Bà ấy trêu ta rằng Tạ Huy chắc chắn là mua cho ta, nhưng tối hôm đó Tạ Huy không tặng trang sức cho ta, và mấy ngày sau đó, chàng cũng không hề nhắc đến chuyện này.

Tạ Huy trông có vẻ không vướng bụi trần, nhưng thực ra chàng thích trêu chọc ta trên giường. Có vài lần ta đã khóc lóc cầu xin rồi mà chàng cũng không buông tha ta, nhưng lần này lại liên tục mười mấy ngày không động đến ta, thậm chí ta chủ động đòi thân mật chàng cũng giả vờ như không thấy.

7

Một lần chàng về nhà rất muộn, ta có chút lo lắng, liền xách đèn lồng đứng đợi ở đầu ngõ. Nhưng chàng nhìn thấy ta, mở miệng liền quát mắng: "Nàng đến đây làm gì? Ta không phải đã bảo nàng đợi ta ở nhà sao?" Sao chàng lại hung dữ như vậy chứ!

Trong thời gian này, Lý Uyển Nhu cũng liên tục gây áp lực cho ta, ta cảm thấy mình thật sự mệt mỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/an-y/chuong-9.html.]

Những ngày như vậy trôi qua gần nửa tháng, nỗi sợ hãi và bất an trong lòng ta ngày một sâu sắc hơn. Tạ Huy lại một lần nữa từ chối sự thân mật của ta, ánh mắt nhìn ta còn có chút phức tạp. Trong lòng ta dâng lên một nỗi tủi thân, đầu óc nóng bừng, ta liền nghĩ đến việc rời đi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Có lẽ thật sự như Lý Uyển Nhu đã nói, quyền thế mới là thứ đàn ông cả đời theo đuổi, ta không nên cản trở con đường công danh của Tạ Huy.

Ta thu dọn hành lý, chuẩn bị về huyện Bình An, nhưng còn chưa chạy ra khỏi Kinh thành được hai dặm đã bị Tạ Huy tức giận đến mức mặt mày tái mét giữ chặt ta lại.

"An Ý, nàng đang làm gì vậy?"

"Ta đang nhường chỗ cho người khác, bây giờ ta không thể giúp gì được cho chàng, chàng hãy đi tìm người khác đi."

"Nàng coi Tạ Huy ta là hạng người gì? Ta cần nàng phải hy sinh bản thân để thành toàn cho ta sao? Ta muốn tiền đồ, tự ta sẽ đi kiếm, nàng ở đây nghĩ quẩn làm gì?" Sắc mặt Tạ Huy âm trầm, lời nói ra cũng lạnh lẽo, hoàn toàn là bộ dạng tức giận đến cực điểm.

"Chàng hung dữ với ta làm gì?" Ta vốn đã không vui, bị Tạ Huy quát một tiếng như vậy, ta càng thêm buồn.

"Ta không được hung dữ với nàng sao? Nàng có biết khi ta từ nha môn về không thấy nàng, ta đã sợ hãi đến mức nào không? Nghe nói nàng rời khỏi Kinh thành, ta vội vã chạy ra tìm nàng, tìm được nàng rồi mà nàng lại nói ra những lời như vậy, ta không đau lòng sao?"

"Chúng ta đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, nàng còn không biết ta là người như thế nào sao? Trái tim ta nàng không nhìn rõ sao? An Ý, nàng không tin ta sao?" Nói đến đây, giọng Tạ Huy có chút nghẹn ngào, ánh mắt sắc bén lộ ra vẻ yếu đuối.

Ta bị Tạ Huy như vậy nhìn đến hoảng loạn, khi mở lời lại, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi: "Vậy gần đây chàng tại sao lại đối xử với ta như vậy?"

Tạ Huy lộ ra một ánh mắt nghi hoặc.

Ta liền kể lại những chuyện gần đây đã xảy ra, vừa nói vừa khóc nức nở, ta thật sự quá tủi thân.

Tạ Huy nghe xong, sắc mặt phức tạp, thở dài một hơi nói: "An Nương, nàng không nhận ra mình có thể đã có thai sao? Kinh nguyệt của nàng tháng này vẫn chưa đến, ta đoán nàng đã mang thai, nên mới không thân mật với nàng. Hôm đó nàng đợi ta ở đầu ngõ, ta cũng lo nàng xảy ra chuyện gì. Còn về tiệm trang sức, ta định đợi sinh thần của nàng sẽ tặng cho nàng."

Nghe xong lời chàng, ta có chút bối rối mà mở to mắt, thì ra là một hiểu lầm tai hại!

"Vợ hiền nâng chí cao, chồng tặng vợ vạn lượng vàng. Tấm lòng ban đầu của ta vẫn chưa từng thay đổi."

"An Nương, chúng ta về nhà nhé?"

Ta ngơ ngác gật đầu, để mặc Tạ Huy nắm tay ta đi về Kinh thành.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
AN Ý
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...