Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

AN Ý

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe chàng nói vậy, ta có chút tủi thân, giọng nói nghèn nghẹn: "Chàng không muốn ta đến sao?"

"Không hề! Ý ta là đường xá xa xôi, nàng một mình con gái quá nguy hiểm. An Nương, gặp được nàng ta rất vui." Tạ Huy vội vàng giải thích với ta.

Nghe ra sự vui mừng và lo lắng trong giọng điệu của chàng, tâm trạng ta tốt hơn nhiều: "Hôm nay là sinh thần của chàng, ta muốn đến thăm chàng."

Tạ Huy hé môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta hơn.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Chàng kéo ta đến bên bạn bè, giới thiệu: "Giang Huynh, Lý Huynh, đây là phu nhân An Ý của ta. An Nương đã đến, hôm nay ta xin phép không tụ tập ăn uống với các vị nữa."

Đứng cạnh Tạ Huy, nhìn chàng công khai giới thiệu thân phận, ta vừa sợ người khác sẽ vì thế mà coi thường chàng, nhưng trong lòng lại dâng lên sự cảm động.

"Ha ha ha, huynh cứ đi đi, đỡ hơn là ngày nào huynh cũng lầm bầm lẩm bẩm về đệ muội."

Tạ Huy gật đầu với họ, kéo tay ta đi về một con phố khác. Ánh mắt ghen tị hằn học phía sau như thể muốn đ.â.m xuyên qua ta.

Ta có chút không vui, sao Tạ Huy đi học lại gây ra nhiều người theo đuổi như vậy chứ?

Chàng nhận ra tính khí nhỏ mọn của ta, cúi đầu khẽ giải thích: "Ta chưa từng để ý đến nàng ta, ta cũng đã nói với nàng ta là ta có vợ rồi."

Ta nhìn ra được, Tạ Huy không thích nàng ta, thậm chí còn có chút chán ghét.

Thôi bỏ đi, khó khăn lắm mới đến gặp chàng một lần, đừng để tâm sức vào những người không cần thiết.

Ta lấy ra lá bùa bình an mà ta đã cầu cho chàng: "Mấy hôm trước có một vị đại sư vân du đi qua huyện Bình An, ta đặc biệt đi cầu xin ông ấy cho chàng. Chúc chàng học hành thuận lợi, bình an vui vẻ."

Muôn vàn tâm ý của ta đều nằm trong đó.

Thời gian của Tạ Huy rất eo hẹp, vội vàng ăn xong bữa trưa chàng liền phải quay về học phủ. Trước lúc chia tay, ta có chút không nỡ, thời gian ở bên nhau quá ngắn ngủi.

Trong mắt chàng đầy vẻ áy náy: "An Nương, đợi ta nhé."

Sau khi trở về từ Châu Phủ, ta luôn nhớ lại cảnh Tạ Huy lúc chia tay, câu nói của chàng ta luôn cảm thấy có ẩn ý sâu xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/an-y/chuong-7.html.]

Quả nhiên không ngoài dự đoán, nửa tháng sau chàng từ Phủ học trở về, mở miệng liền hỏi ta có muốn cùng chàng đến Châu Phủ không.

Thì ra chàng đã giúp một vị quý nhân giải quyết một rắc rối ở Châu Phủ, vị quý nhân đó thưởng cho chàng một trăm lượng bạc, chàng dùng số bạc đó thuê một căn nhà, muốn đón ta đến ở cùng.

Nghe tin này, lòng ta đương nhiên là vui mừng khôn xiết, nhưng sau niềm vui đó, lại cảm thấy có chút hụt hẫng.

Tạ Huy quá thông minh, tùy tiện liền kiếm được số tiền mà cả đời ta cũng không thể kiếm được.

Sau này ta còn có thể xứng với Tạ Huy không?

Trong góc khuất sâu thẳm nhất của lòng ta dấy lên một nỗi mặc cảm tự ti.

Đến Châu Phủ, nỗi mặc cảm tự ti này càng lúc càng mạnh.

Tạ Huy ở Châu Phủ kết giao được rất nhiều bạn bè, ai nấy đều miệng lưỡi trôi chảy, ăn nói phi phàm, vợ của họ đều là con gái của các quý tộc hào phú, ai nấy đều khéo léo, tinh tế, bàn luận toàn những chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Họ nói chuyện, ta căn bản không chen vào được.

Tạ Huy ngày càng tốt hơn, còn ta thì không tiến bộ chút nào.

9

Tạ Huy nhanh chóng nhận ra tâm trạng sa sút của ta.

"Tạ Lang, có phải ta đã làm chàng mất mặt rồi không?"

"Mất mặt? Ta không thấy vậy. An Nương, có nàng là may mắn lớn nhất đời ta. Nếu không có nàng, ta có lẽ vẫn đang ở huyện Bình An, ngày ngày sống cảnh không đủ ăn, làm sao có được ngày hôm nay ngồi yên ổn trong học đường đọc sách chứ? Tất cả mọi thứ của ta đều là do nàng mang lại."

"Ta cũng không thấy nàng chưa từng trải sự đời. Tiểu thư nhà quan biết thưởng trà đánh đàn, nhưng họ lại không biết bếp núc gạo củi. Họ có thế giới của họ, nàng có thế giới của nàng, không ai hơn ai cả. Trải sự đời, là trải qua mọi mặt của thế giới."

Giọng Tạ Huy ôn hòa, ánh nến nhảy nhót chiếu lên gương mặt chàng, khiến vẻ lạnh lùng trên người chàng cũng nhạt đi mấy phần. Ta biết Tạ Huy thông minh, nhưng đây là lần đầu tiên ta cảm thấy chấn động từ chàng, những lời chàng nói là những điều ta chưa từng nghe thấy trước đây.

"Tạ Lang, ta muốn học chữ đọc sách."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
AN Ý
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...