1.
Tháng lương đầu tiên của tôi, sau khi trừ tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống và vài bộ quần áo "xứng tầm" nhân viên văn phòng, đã chính thức bốc hơi sạch sẽ chỉ sau hai tuần.
Nhìn con số lèo tèo còn lại trong tài khoản, tôi - Lâm Thiến, một sinh viên vừa tốt nghiệp đầy hoài bão - cảm thấy hoài bão của mình sắp c.h.ế.t đói đến nơi rồi.
Trong lúc tuyệt vọng, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Mình còn có một ông anh trai ruột thịt cơ mà!
Anh trai tôi, Lâm Phong, hơn tôi ba tuổi. Vẻ ngoài thì bình thường nhưng độ hào phóng thì thuộc hàng "bất thường".
Từ hồi sinh viên anh đã tập tành khởi nghiệp, đến lúc tôi vào đại học thì anh đã là giám đốc một công ty nhỏ, tiền tiêu không phải nghĩ.
So với bố tôi, người có "ngân sách" được mẹ siết chặt từng đồng, thì anh trai chính là cái máy ATM di động đích thực của tôi.
Nghĩ là làm. Tôi mở Wechat, quyết tâm thực hiện một phi vụ "tiếp tế" quen thuộc.
Khổ nỗi, tháng trước điện thoại tôi bị hỏng, phải cài đặt lại toàn bộ. Mọi lịch sử trò chuyện, ghi chú bạn bè đều bay sạch.
Nhưng không sao, tôi vẫn nhớ như in đặc điểm nhận dạng của anh trai: một cái ảnh đại diện đen tuyền, lạnh lùng và bí ẩn, đúng kiểu "tổng tài" mà anh luôn ao ước.
Lướt danh bạ một hồi, cái avatar đen sì ấy hiện ra ngay. Chính nó!
Tôi hí hửng nhắn tin, không quên thêm chút nũng nịu để tăng hiệu quả.
Tôi: 【Anh trai ơi ~】
Vài giây sau, bên kia trả lời.
Ảnh đại diện màu đen: 【?】
Chỉ một dấu chấm hỏi? Lạnh lùng quá vậy. Chắc dạo này công ty bận rộn. Tôi quyết định vào thẳng vấn đề.
Tôi: 【Tiếp má u chút đi anh】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trai-nhat-duoc-o-wechat/chuong-1.html.]
Ảnh đại diện màu đen: 【?】
Lại là dấu chấm hỏi.
Sao hôm nay anh tôi lạ thế nhỉ?
Bình thường chỉ cần thấy hai chữ "tiếp tế" là tiền đã ting ting rồi cơ mà? Lẽ nào thấy tôi tốt nghiệp đi làm rồi nên định cắt viện trợ? Không được, tuyệt đối không được!
Tôi vội vàng tìm một cái cớ hợp tình hợp lý.
Tôi: 【Điện thoại của em bị hư rồi, không đi làm được. 】
Ngụ ý quá rõ ràng: Em không kiếm được tiền, anh phải nuôi em!
Lần này, anh ấy không hỏi nữa. Một thông báo chuyển khoản hiện lên.
[Bạn đã nhận được 500 tệ]
Năm trăm? Tôi tròn mắt nhìn con số. Mọi khi ít nhất cũng phải gấp mười lần thế này chứ? Tôi không thể tin được.
Tôi: 【Gì keo thế…… Đừng nói anh sắp phá sản rồi nhé?】
Ảnh đại diện màu đen: 【?】
Chắc là bị tôi nói trúng tim đen rồi. Nhưng ngay sau đó, một thông báo khác lại hiện lên, chói lòa cả màn hình.
[Bạn đã nhận được 5000 tệ]
Aha! Biết ngay mà! Chắc lúc nãy anh chuyển nhầm số không thôi. Tôi lập tức lật mặt, giọng điệu ngọt như mía lùi.
Tôi: 【Yêu anh quá ò~ Anh trai của em là tuyệt nhất!】
Bên kia không trả lời nữa. Chắc là đang ngại rồi.
Nhận được tiền, tôi vui vẻ tắt điện thoại đi ngủ, trong lòng thầm cảm thán tình anh em thật thiêng liêng và bền chặt.
--------------------------------------------------