5.
Tôi đã dành cả buổi chiều để đấu tranh tư tưởng.
Bữa tối này, rốt cuộc là vì công việc hay là... vì lý do nào khác? Tôi nên từ chối hay chấp nhận? Từ chối thì có bị coi là không nể mặt sếp không? Mà chấp nhận thì... tim tôi cứ đập loạn lên.
Cuối cùng, lý trí của một nhân viên quèn đã chiến thắng. Sếp mời cơm, sao dám từ chối.
Tan làm, tôi nhận được tin nhắn địa chỉ từ anh. Đó là một nhà hàng lẩu kiểu Hồng Kông ấm cúng, không quá sang trọng nhưng rất tinh tế.
Khi tôi đến nơi, Tống Tấn đã ngồi chờ sẵn.
Anh đã cởi bỏ bộ vest cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, trông trẻ trung và gần gũi hơn rất nhiều. Mái tóc đen mềm mại, vài sợi lòa xòa trước trán, khiến gương mặt lạnh lùng của anh bớt đi vài phần xa cách.
"Ngồi đi," anh ra hiệu.
Bữa ăn diễn ra trong không khí khá ngượng ngùng.
Tôi chỉ cúi đầu ăn, không dám nhìn thẳng vào anh.
"Anh trai ruột của cô," Tống Tấn đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Chắc là chiều cô lắm?"
Tôi suýt thì sặc nước canh. "Sao... sao anh lại hỏi vậy?"
"Vì cô đòi tiền rất tự nhiên," anh nhếch mép cười. "Không giống như lần đầu."
Mặt tôi lại nóng lên. "Anh đừng trêu tôi nữa mà. Chuyện đó... cho qua đi."
"Được," anh gật đầu. "Vậy nói cho tôi biết, tại sao cô lại nghĩ tôi là anh trai cô?"
"Vì... vì hai người cùng dùng ảnh đại diện màu đen."
Tống Tấn khựng lại một chút, ánh mắt có chút phức tạp. "Chỉ vậy thôi sao?"
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trai-nhat-duoc-o-wechat/chuong-5.html.]
Anh bật cười, một nụ cười thật sự, không còn vẻ mờ ám hay trêu chọc. Nụ cười đó khiến gương mặt anh bừng sáng, làm tôi có chút ngẩn ngơ.
"Lâm Thiến này," anh nhìn tôi, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. "Cô có thắc mắc tại sao tôi lại không vạch trần cô ngay từ đầu, mà lại tiếp tục chuyển tiền cho cô không?"
Đây chính là câu hỏi lớn nhất trong lòng tôi. Tôi gật đầu lia lịa.
Anh thở dài một hơi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. "Công việc của tôi rất áp lực. Mỗi ngày đều là những con số, những cuộc họp, những hợp đồng. Mọi người xung quanh tôi, họ nói chuyện với tôi đều có mục đích. Họ hoặc là sợ tôi, hoặc là muốn một thứ gì đó từ tôi."
Anh quay lại nhìn tôi. "Nhưng cô thì khác. Những tin nhắn của cô... chúng ngốc nghếch, vô tư, không có chút sợ hãi nào. Cô là người đầu tiên dám mắng tôi 'keo kiệt', dám ra điều kiện với tôi."
"Trong một tháng đó," anh nói, giọng trầm ấm, "những tin nhắn của cô trở thành một niềm vui nhỏ mỗi ngày của tôi. Nó giống như một thế giới khác, nơi tôi không phải là CEO Tống Tấn, mà chỉ là một 'anh trai' bị em gái mè nheo."
Lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Diêm Vương lại là một tâm hồn có phần cô đơn đến vậy.
Những tin nhắn trêu đùa vô tâm của tôi, vô tình lại trở thành một tia nắng ấm áp chiếu vào cuộc sống của anh.
"Vậy nên," tôi lí nhí, "anh không giận tôi sao?"
"Giận vì điều gì?" anh cười. "Giận vì có một 'cô em gái' từ trên trời rơi xuống sao? Tôi còn phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi tiêu bớt tiền đấy chứ."
Câu nói đùa của anh khiến không khí trở nên nhẹ nhõm. Tôi bật cười.
Bữa tối hôm đó, lần đầu tiên, chúng tôi nói chuyện với nhau một cách thật thoải mái.
Tôi kể cho anh nghe về anh trai tôi, về những trò nghịch ngợm hồi bé. Anh cũng kể một chút về công việc, về những áp lực mà anh phải đối mặt.
Khi anh lái xe đưa tôi về nhà, chiếc xe dừng lại dưới khu chung cư của tôi.
"Lâm Thiến," anh gọi. "Làm tốt dự án đó. Đừng để tôi thất vọng."
"Vâng! Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!" Tôi đáp lại một cách đầy quyết tâm.
Tôi bước xuống xe, vẫy tay chào anh. Nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh đi xa, tôi bất giác đưa tay sờ lên lồng ngực. Trái tim tôi đang đập rất nhanh.
Có lẽ... việc trả nợ này, cũng không tệ như tôi đã tưởng.
--------------------------------------------------