6.
Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi xoay quanh guồng quay của dự án mới.
Tôi và Tống Tấn gần như dính lấy nhau. Ban ngày, tôi báo cáo tiến độ. Buổi trưa, thỉnh thoảng chúng tôi ăn cơm chung tại căng tin để tiện trao đổi công việc. Buổi tối, anh thường xuyên gửi những tài liệu tham khảo hoặc những ý tưởng bất chợt qua Wechat.
Mối quan hệ "mờ ám" này đương nhiên không qua được mắt các đồng nghiệp. Những lời xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên. Họ nói tôi dùng "mỹ nhân kế" để leo lên, rằng tôi là "người trong mộng" được sếp nâng đỡ.
Ban đầu tôi rất khó chịu và cố gắng giữ khoảng cách với Tống Tấn, nhưng anh lại tỏ ra hoàn toàn thản nhiên.
"Miệng của người khác, chúng ta không quản được," anh nói trong một lần tôi phàn nàn. "Cách tốt nhất để dập tắt tin đồn là dùng kết quả công việc để chứng minh."
Câu nói của anh khiến tôi bừng tỉnh. Đúng vậy, chỉ có thành công của dự án này mới có thể chứng minh năng lực thật sự của tôi.
Dưới sự chỉ đạo của Tống Tấn, tôi tiến bộ vượt bậc.
Anh giống như một người thầy nghiêm khắc nhưng tận tâm, chỉ cho tôi thấy những thiếu sót, khơi dậy những tiềm năng mà chính tôi cũng không nhận ra.
Dần dần, sự sợ hãi ban đầu của tôi biến thành sự ngưỡng mộ và tôn trọng. Và len lỏi trong đó, là một thứ tình cảm gì đó mà tôi không dám gọi tên.
Vào một buổi chiều, sau khi chúng tôi vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng, một chàng trai trẻ, đẹp trai trong bộ vest bảnh bao bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng thiết kế.
"Lâm Thiến, anh là Minh Quân bên phòng Marketing. Anh rất ấn tượng với ý tưởng của em cho dự án lần này. Tối nay em có rảnh không, anh mời em đi ăn tối để chúng ta có thể trao đổi thêm?"
Minh Quân là hot boy của công ty, đối tượng trong mơ của rất nhiều cô gái. Lời mời của anh khiến tôi có chút bối rối.
Đúng lúc đó, Tống Tấn từ phòng họp bước ra. Anh liếc nhìn Minh Quân, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi vài độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trai-nhat-duoc-o-wechat/chuong-6.html.]
"Trưởng phòng Lâm," giọng anh vang lên, cố tình nhấn mạnh chức danh mới mà anh tự phong cho tôi trong dự án. "Tối nay chúng ta có cuộc họp đột xuất về ngân sách. Hủy mọi lịch trình cá nhân đi."
Nói rồi, anh lướt qua chúng tôi, để lại Minh Quân ngơ ngác và tôi thì tim đập thình thịch.
Họp đột xuất?
Rõ ràng lúc nãy anh đâu có nói gì.
Đây... đây có phải là Diêm Vương đang ghen không?
Buổi thuyết trình cuối cùng cũng đến. Tôi đứng trước toàn bộ ban lãnh đạo, trong đó có cả Tống Tấn.
Dù đã chuẩn bị rất kỹ, tôi vẫn không tránh khỏi run rẩy. Khi tôi đang hít một hơi thật sâu, điện thoại trong túi khẽ rung.
Là tin nhắn từ Tống Tấn, người đang ngồi ở hàng ghế đầu.
【Đừng sợ. Em không 'phá sản' được đâu. Có tôi ở đây.】
Đọc tin nhắn, tôi bất giác bật cười. Sự lo lắng tan biến hết.
Anh vẫn nhớ câu nói ngốc nghếch đó của tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Tống Tấn.
Anh khẽ gật đầu, trong mắt là sự tin tưởng tuyệt đối.
Lấy lại bình tĩnh, tôi bắt đầu bài thuyết trình của mình một cách tự tin và đầy nhiệt huyết. Tôi nói về câu chuyện đằng sau ý tưởng, về những nỗ lực của cả đội. Khi tôi kết thúc, cả khán phòng im lặng vài giây, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay.
Dự án đã thành công rực rỡ.
--------------------------------------------------