Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh Trăng Xa Xôi

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

18.

Ta rất thích ngôi làng nhỏ này.

Phụ thân và ca ca ta quanh năm trấn thủ biên ải, thỉnh thoảng lại có thể đến thăm ta.

Lại một năm nữa trôi qua, Vân Nhi xách một giỏ bánh hoa đào, ngồi trước bia mộ ta, ôm đầu gối thủ thỉ kể chuyện.

Có lẽ là tuổi tác đã lớn, ta không còn tìm thấy dáng vẻ kiêu ngạo, ngang ngược khi mới gặp nàng nữa.

Giờ đây nàng trở nên dịu dàng vô cùng, như thể sống cả phần đời thay ta vậy.

“Tỷ yên tâm, muội đã chăm sóc Liên Bồng và Thải Vân rất tốt.

Muội đã gả Liên Bồng cho một vị thiếu tướng, giờ con của Liên Bồng cũng đã chào đời và biết đi rồi.

Liên Bồng đặt tên tiểu nữ nhi là Dao Nhi, Dao Nhi… Mười năm rồi, đến giờ nàng ấy vẫn còn nhớ tỷ đấy.”

Giọng nàng ngày càng nhẹ, cuối cùng thì nghẹn lại.

Ta thấy khóe mắt nàng ánh lên tia lệ quang, giọng nàng thật khẽ, nhưng ta vẫn nghe được.

“Muội cũng nhớ tỷ…”

Yên Húc cũng thường tới, nhưng ta không thích hắn đến.

Mỗi lần đến, hắn đều uống rất nhiều rượu.

Lần nào cũng say khướt, gục trước bia mộ ta, rồi trước khi trời hửng sáng lại lảo đảo rời đi.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ta nhìn thấy mái tóc đen của hắn điểm bạc, dung mạo cũng chẳng còn tuấn lãng như xưa.

Ta nghĩ chắc thời gian đã trôi qua rất lâu, chỉ là ta đã c.h.ế.t nên không cảm nhận được.

Yên Húc đến lau bia mộ ta, ngón tay dừng thật lâu trên hai chữ “Hoàng hậu”, rồi quay sang uống thêm một ngụm rượu.

Ta có chút muốn bật cười.

Năm xưa ngươi đắc ý biết bao, ngày ngày nghĩ cách bắt nạt ta, nay sao lại tiều tụy đến thế này?

Năm xưa, năm xưa…

“Năm xưa ta không định để nàng chết. Ta lừa nàng, đó chỉ là một viên kẹo thôi. Ngọt chứ?”

— Không ngọt.

Đắng đến thấu tim gan.

19.

Còn về Lý Lăng Yến, hắn chưa từng đến trước mộ ta.

Dù có đến, cũng chỉ đứng từ rất xa nhìn vài lần.

Nghĩ đến chắc hắn cũng biết, ta không muốn gặp lại hắn nữa.

Chỉ là đôi khi vẫn có người nhắc cho ta nghe vài mảnh vụn chuyện về hắn.

Như là tính khí hắn ngày càng đáng sợ, động một chút là đánh người, đập phá đồ đạc.

Hoặc như vào năm thứ ba sau khi ta chết, Lý Lăng Yến đã lập tân hoàng hậu, dung mạo kiều diễm, xinh đẹp.

Nàng không giống ta, cũng không giống Vân Nhi, mới mười sáu tuổi.

Giữa hai nước đã ký một hòa ước kéo dài trăm năm.

Thương mại biên giới phát triển, bách tính an cư lạc nghiệp.

Thiên hạ cuối cùng cũng thái bình.

Phiên Ngoại 1: Bức thư Thái Vân đưa cho Vân Nhi

[Xin lỗi, vẫn không cho muội được một chốn về tốt đẹp.

Ta từng nghĩ Lý Lăng Yến sẽ là người tốt với muội, nên đã mong rằng sau khi ta rời đi, muội và hắn có thể nương tựa lẫn nhau, bạc đầu giai lão.

Tiếc là, ta lại quên mất hắn là kẻ tuyệt tình đến thế nào.]

[Ta chưa từng kể với muội, ngày muội lần đầu xông vào điện Phụng Nghi, dáng vẻ tiêu sái, phóng túng ấy, rực rỡ như ánh thái dương ban mai.

Không chỉ Lý Lăng Yến nhìn thấy ở muội bóng hình của bản thân thuở thiếu niên, mà ta cũng vậy.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trang-xa-xoi/11.html.]

[Năm ta mười sáu tuổi, cũng thích mặc y phục đỏ, cưỡi chiến mã hí vang, thương dài buộc tua đỏ.

Về sau, ta gả vào Đông cung, làm Thái tử phi; chiến mã già chết, thương dài gỉ sét, còn những trâm vàng trâm ngọc kia thì nặng nề, chẳng thể gỡ xuống.

Cả đời ta bị giam cầm, dường như bắt đầu từ khoảnh khắc quen biết Lý Lăng Yến.]

[Giờ thế này, cũng xem như một sự giải thoát, muội đừng buồn vì ta.

Vân Nhi, cả đời ta sống không theo ý mình, mong muội có thể tự do.]

Phiên Ngoại 2.

Ta tên là Yên Cẩm Tú, là công chúa được sủng ái nhất của Phong quốc.

Phía trên ta có một ca ca tên Yên Húc, là Thái tử.

Từ nhỏ ta và huynh ấy được nuôi ở hai nơi khác nhau, không thân thiết lắm, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến sự ngưỡng mộ của ta dành cho huynh ấy.

Nghe nói huynh ấy tám tuổi đã ra trận g.i.ế.c địch, mười hai tuổi đã có thể một mình xông vào quân địch, lấy thủ cấp của kẻ thù.

Sinh nhật tám tuổi của ta, huynh ấy khải hoàn trở về.

Trong cung của mẫu phi, ta được nhìn thấy vị ca ca mặc giáp trụ, trên mặt vẫn còn vết m.á.u ấy.

Khi đó huynh ấy mới mười ba tuổi, nhưng trên người đã mang một khí thế khiến người ta phải e dè.

Ta mỉm cười bước lên đón, nhưng một bóng người lại nhanh hơn ta một bước, đi đến trước mặt huynh ấy.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một tiếng tát giòn giã đã vang khắp cả điện.

Giọng phụ hoàng xen lẫn lửa giận:

“Nghe nói lần này chiến tích của trưởng tử Hữu tướng quân vượt qua con? Phế vật!”

Ta bị dọa đến sững người.

Rõ ràng trận này đã thắng rồi mà?

Nhưng dường như ngoài ta ra, chẳng ai thấy cơn thịnh nộ này có gì kỳ lạ.

Ngay cả ca ca cũng lập tức quỳ xuống, cúi đầu nói: “Nhi thần vô năng, xin phụ hoàng trách phạt.”

Ta có chút bất bình, muốn bước lên cầu xin thay cho hoàng huynh, nhưng bị mẫu phi kéo mạnh lại.

Bà ghé sát tai ta nói, phụ hoàng làm vậy là vì muốn tốt cho ca ca, huynh ấy là Thái tử, đương nhiên phải nghiêm khắc hơn.

Ta nhìn gương mặt không chút biểu cảm của hoàng huynh, nhất thời thấy mơ hồ.

Thật sự là vì muốn tốt cho huynh ấy sao?

Nhưng tại sao trên mặt huynh ấy lại chẳng có lấy một chút ý cười?

Về sau, chiến công của hoàng huynh ngày càng hiển hách, ngôi vị Thái tử cũng càng thêm vững vàng.

Phụ hoàng vì tuổi tác đã cao nên giao thẳng nhiều việc đại sự cho huynh ấy xử lý.

Cũng chính lúc này, huynh ấy nghĩ tới việc tấn công Đại Yến.

Thực lực quân sự của Đại Yến và chúng ta ngang nhau, nếu nuốt trọn được họ, thì Phong quốc sẽ trở thành đệ nhất cường quốc không ai tranh cãi.

Nhưng làm sao để danh chính ngôn thuận phát binh?

Hoàng huynh đưa thiệp mời, mời Thái tử Đại Yến sang nước ta giao lưu học tập ba năm.

Người sáng suốt đều hiểu, một khi đối phương đến thì chẳng khác gì làm con tin.

Một quốc gia sao có thể để Thái tử của mình làm con tin?

Vì vậy, chúng ta đều chuẩn bị tinh thần bị từ chối, và định rằng ngay ngày bị từ chối sẽ lập tức phát binh.

Nào ngờ Đại Yến lại gửi tin, nói sẵn sàng để Thái tử phi thay Thái tử sang Phong quốc.

Ngày sứ thần vào cung đưa thư, toàn bộ đại thần trong thư phòng đều cười ầm lên:

“Đường đường là Thái tử mà lại là kẻ nhút nhát như vậy, loại người này dù có đăng cơ thì Đại Yến cũng sẽ sớm diệt vong dưới tay hắn thôi. Chi bằng chúng ta xuất binh ngay bây giờ, khỏi để bách tính Đại Yến phải chịu đựng một vị quân vương hèn nhát như thế.”

Các tướng trong thư phòng ai nấy đều nóng lòng muốn thử, như thể trước mắt đã hiện ra viễn cảnh thống nhất hai nước.

Ban đầu ta cũng nghĩ hoàng huynh sẽ hạ lệnh xuất binh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh Trăng Xa Xôi
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...