Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bà Mượn Vận

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt bà nội tái mét, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Tôi không nhịn được nữa, lập tức quát lớn: "Các người đi đi! Nhà tôi không tiếp các người nữa!”

"Không được bắt nạt bà nội tôi!"

Bố lập tức tát cho tôi một cái vang dội: Chát!

"Đồ lỗ vốn! Tao là bố mày đấy!”

"Ai cho mày lá gan nói chuyện với tao như vậy?!"

Bà đang buồn bã đột nhiên đứng dậy, kéo tôi ra sau che chắn:

"Mấy năm không xuất hiện, giờ ra vẻ hống hách! Không được động vào Tiểu Tinh Tinh!"

Tối đó mọi người chia tay trong bất hòa.

Bàn tiệc bà chuẩn bị cả ngày, bị bỏ lại trên bàn không ai động đũa.

Nửa đêm, tôi trằn trọc, tức giận không ngủ được.

Đến lần trở mình thứ 36, bà ôm tôi vào lòng vỗ về: "Tiểu Tinh Tinh, ngủ ngoan nghe con, nếu không sẽ không mau lớn đâu."

Giọng bà nghẹn ngào, kìm nén để không bị phát hiện.

Tôi đau lòng vô cùng.

Ôm chặt bà, tôi nói giọng buồn bã:

"Bà ơi, đừng nghe bọn họ nói bậy.”

"Hai bà cháu mình vẫn sống tốt, sau này cháu lớn lên, sẽ kiếm thật nhiều tiền phụng dưỡng bà nhé!"

Bà cười, vỗ nhẹ tôi:

"Yên tâm, bà không nghĩ quẩn đâu.”

"Bà còn phải nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh lớn lên, lấy chồng sinh con nữa."

4

Sáng hôm sau, chị dâu đột nhiên khác thường, dậy sớm để nấu ăn.

Trên bàn ăn, chị chủ động bưng bát cháo đến:

"Bà ơi, hôm qua là lỗi của tụi con, tụi con cư xử tệ quá.”

"Xin lỗi bà."

Bà không nghi ngờ, liền đưa lên miệng, đột nhiên nhíu mày:

"Sao cháo này có mùi hăng... Ư!!! Các người làm gì?!"

Bà còn chưa dứt lời, anh cả đã chạy đến sau lưng, tóm lấy cổ bà, mạnh tay ép mở miệng.

Chị dâu cầm bát cháo, hung dữ đổ vào miệng bà:

"Đồ già không chịu chết, nếu sống dai đến vậy, để chúng tôi tiễn bà một đoạn!"

Sau giây phút sửng sốt, tôi hét lớn xông lên, cố đẩy hai người ra.

Nhưng tôi quá nhỏ con.

Anh cả tung chân đá một cái, tôi ngã lăn ra đất.

Bố mẹ chạy đến, ghì chặt tôi, tát cho tôi hai bạt tai.

Nước mắt chảy dài trên má vào tóc, tôi gào khản giọng: "Đừng g.i.ế.c bà nội mà!"

Nhưng nói gì cũng vô ích, bát cháo đã nhanh chóng bị đổ hết vào miệng bà.

Tôi cùng với bà nội đang thoi thóp bị nhốt vào phòng.

Dùng hết sức đỡ bà lên giường, nước mắt nước mũi nhễ nhại.

Bà giơ tay yếu ớt, muốn lau mặt cho tôi.

Nhưng dù cố gắng đến mấy, bàn tay nhăn nheo đều không chạm được vào má tôi.

Bà không nhịn được kêu đau, cơn đau dữ dội khiến bà lăn lộn trên giường.

Miệng và thực quản từ từ lở loét.

Tôi đạp cửa liên tục, muốn chạy ra kêu cứu.

Nhưng cửa sổ đều bị đóng chặt, tôi chỉ có thể gào thét trong vô vọng.

Cứ vài tiếng, bố mẹ và anh chị dâu lại thay nhau xem bà đã tắt thở chưa.

Đến ngày thứ hai, bà gần như chỉ còn hơi thở yếu ớt.

Bà lẩm bẩm:

"Nước... cho tôi uống ngụm nước trước khi đi."

Tôi bò lết đến cửa, khan giọng cầu xin:

"Xin các người, cho bà nội ngụm nước đi!"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Mặt mẹ hiện ở cửa sổ, đầy bực dọc:

"Sắp c.h.ế.t rồi, còn uống nước làm gì? Chết sớm thì siêu thoát sớm đi."

Tôi nhìn chằm chằm người mà tôi gọi là mẹ, lạnh lùng nói: "Năm đó bố thích một cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn mẹ, định ly hôn rồi bắt mẹ ra đi tay trắng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-muon-van/chuong-2.html.]

"Là đích thân bà nội, ngồi xe hàng chục tiếng, đến đứng mũi chịu sào cho mẹ!”

"Mẹ đã quên hết rồi sao?!"

Mặt mẹ thoáng chút hoảng sợ, tức giận quát:

"Chuyện đã cũ rích rồi còn nhắc làm gì?!"

Nói xong liền vội vàng bỏ đi.

Bà nội nằm trên giường yếu ớt gọi:

"Tiểu Tinh Tinh, con lại đây!”

"Chải đầu cho bà."

Tôi nức nở: "Vâng ạ, bà đợi cháu tí, cháu đi lấy lược ngay!”

"Khi nào bà khỏe lại, con sẽ chải đầu cho bà mỗi ngày nhé."

Bà khó nhọc vẫy tay: "Không cần, bà có lược, dùng lược của bà là được."

5

Bà cẩn thận lấy từ túi áo trong ra một chiếc lược.

Chiếc lược này rất kỳ lạ, không phải ngọc cũng không phải xương.

Bề mặt có ánh sáng ấm áp.

Tay tôi run rẩy nhận lấy, nhẹ nhàng chải mái tóc bạc của bà.

Tóc khô khó chải, huống chi tôi mắt mờ vì nước mắt không ngừng rơi.

Bà nhẹ nhàng nhận lại lược, xõa tóc tôi, vừa chải vừa hát nhẹ:

"Một lược... bình an vui vẻ.”

"Hai lược... vạn sự như ý.”

"Ba lược... chỉ mong dâng tất cả vận may trên đời, cho Tiểu Tinh Tinh của bà."

Bà dùng hết sức lực cuối cùng, nhét chiếc lược vào n.g.ự.c tôi:

"Giấu kỹ, đừng để bố mẹ con thấy.”

"Bà không đợi được con lớn rồi, bà xin lỗi vì đã thất hứa nhé!”

"Vốn định đợi đến ngày con lấy chồng, chải tóc cho con, hôm nay coi như toại nguyện vậy.”

"Sau này Tiểu Tinh Tinh của bà sẽ thuận buồm xuôi gió, nhớ trân trọng phúc lành."

Lời còn chưa dứt, cổ họng bà phát ra vài tiếng "khục khục", từng tiếng lớn hơn từng tiếng.

Cuối cùng im bặt.

6

Bà đã đi rồi, đi mà không kịp uống ngụm nước.

Trong linh đường, bố mẹ thoải mái bàn chuyện hậu sự:

"Cao nhân nói, phải khâu kín ngũ quan ngay!”

"Như vậy, linh hồn của bà nội sẽ phải chịu hết hình phạt ở mười tám tầng địa ngục.”

"Nội con càng đau, vận may của gia tộc càng thịnh vượng."

Anh trai có chút do dự:

"Trăm việc thiện, chữ hiếu dẫn đầu, liệu điều này có tổn hại đến phúc báo nhà mình không?"

Bố không chút bận tâm, vung tay dứt khoát:

"Hừ, bà ta đâu phải mẹ ruột của bố mày đâu!”

"Năm xưa bố mày ăn xin đến nơi này, được bà nội mày nhận nuôi mà thôi!”

"Điều này không tính là bất hiếu."

Tay tôi cầm giấy tiền run lên, tôi chưa từng nghe bà nội nói bố không phải con ruột của bà.

Bố dường như chợt nhớ đến tôi:

"Lôi con bé này vào nhà kho trước đi, kẻo nó quấy rối lại toang cả lũ!”

"Lúc lên đường mang theo nó, ông Quách rất thích loại nít ranh mới lớn như nó.”

"Một công đôi chuyện, biết đâu ông Quách sẽ đầu tư cho nhà mình một khoản."

Nói xong, bất chấp tiếng khóc van xin của tôi, bố thẳng tay nhốt tôi vào nhà kho.

Qua khe cửa, tôi thấy họ vây quanh quan tài.

Dùng chỉ kim khâu đế giày, khâu kín mắt, tai, mũi, miệng, lưỡi của bà nội.

Những đường khâu thô ráp ngoằn ngoèo, biến khuôn mặt hiền từ của bà trông rất dữ tợn.

Bầu trời quang đãng bỗng vang lên vài tiếng sấm ì đùng, càng lúc càng âm u đáng sợ.

Bố mẹ và anh chị dâu không khỏi rùng mình.

Đêm xuống, nhà kho lạnh như hầm băng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bà Mượn Vận
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...