Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bà Mượn Vận

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay sau đó, tôi dồn hết sức, đ.â.m mũi kim vào n.g.ự.c bố:

"Ông đi c.h.ế.t đi!"

Bố thét lên một cái, ngã vật xuống đất.

Nhưng áo đông quá dày, kim dù dài cũng chỉ xuyên qua da thịt.

Hành động này như châm ngòi cơn thịnh nộ của ông ta.

Ông túm cổ tôi, đập mạnh vào quan tài, lực mạnh đến mức tôi nhắm mắt, vừa sợ vừa mong đợi: Chết rồi có gặp được bà không?

Nhưng cơn đau không đến.

Thay vào đó, bố tự nhiên ngã sấp mặt.

Một làn gió nhẹ lướt qua má, kèm tiếng thì thầm quen thuộc:

"Thật phiền phức, đây thực sự là lần cuối giúp cô đấy!"

Là Diệp Hoài.

Tôi vô thức nhìn quanh, nhưng bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt.

12

Chỉ thấy xung quanh sân nhà tôi, cây cỏ xào xạc.

Dường như có thứ gì đó đang tiến lại gần.

Dân làng cũng hoảng sợ tụ tập lại.

Ngay sau đó, một con gấu đen chui ra từ bụi cây, há miệng đỏ lòm gầm lên một tiếng, rồi lắc lư đi về phía sân.

Tiếng hét của dân làng nổi lên không ngớt.

Nhưng đây chỉ là khởi đầu.

Ngày càng nhiều thú dữ tụ tập.

Có con hươu sao với cặp sừng khổng lồ, cúi đầu thanh lịch trước quan tài bà.

Có con trăn dài năm mét, bò quanh quan tài như đang canh gác.

Có đàn sói đông đúc, dưới sự dẫn dắt của chó sói trắng, khóc than nhẹ nhàng.

Tôi không kìm được nước mắt.

Thú vật còn biết niệm tình, mà quỷ dữ lại hoành hành chốn nhân gian.

Thấy vậy, dân làng bắt đầu lên tiếng nghi hoặc:

"Tôi nghe nói người được bách thú quỳ lạy chở che đều không phải người thường!”

"Có phải chúng ta đã bị lợi dụng không?"

Tiếng nghi ngờ ngày một lớn, sắc mặt bố tôi cũng tái đi không ít.

Rồi ông cầm lấy chiếc rìu, c.h.é.m xuống quan tài:"Cút đi! Cả đám cút đi!"

Mọi người sợ hãi trước hành động điên cuồng của bố, tản ra như chim vỡ tổ.

Nhưng thú dữ vẫn quanh quẩn trong sân, hễ ông ta định lại gần bà nội, liền bị bọn chúng chặn lại.

Đúng lúc bố đang chửi bới, tiếng hét thảm thiết của anh trai bỗng vang lên.

Một bóng người đầy máu, loạng choạng chạy ra.

Là anh trai.

Anh ôm mặt, nói không rõ lời:

"Quyên Tử điên rồi!"

Lúc này mọi người mới nhìn rõ, một bên má của anh tôi đã bị mất một mảng thịt lớn.

Dây thần kinh và thịt đều lộ ra ngoài.

Ở hàm dưới thậm chí có thể nhìn thấy rõ răng.

Mẹ chạy theo sau, như thể bị hoảng sợ.

Qua lời giải thích không rõ ràng của mẹ, chúng tôi mới biết chuyện gì đã xảy ra.

Hóa ra chị dâu luôn kêu đói, đồ ăn trong nhà đã hết sạch.

Mẹ ra ngoài mua thực phẩm.

Để anh trai ở lại với chị.

Ai ngờ lúc anh đi vệ sinh, chị dâu lại lẻn đến chuồng lợn.

Chị cắm đầu vào máng ăn, giành cả máng cám heo.

Lợn ở quê rất hung dữ.

Thấy có người cướp đồ ăn, chúng há miệng cắn vào mũi chị.

Rồi giật mạnh, một nửa phần mũi chị ta bị xé toạc.

Nhưng chị dâu như không thấy đau, bị hất ra khỏi chuồng, lại thấy thùng cháo loãng cạnh đó.

Chị lao vào, bắt đầu nuốt ừng ực.

Cũng chính lúc này, anh trai tìm thấy chị.

Anh nhìn rõ cảnh tượng, vội kéo chị ra:

"Em điên rồi à? Đó là cháo có thuốc diệt cỏ đấy!”

"Mau phun ra đi."

Chị dâu như tỉnh táo trong chốc lát, nước mắt lăn dài, làm điệu bộ hoãng hốt với anh:

"Cứu em với! Có ma! Ở đây có ma!"

Anh trai sững người, chị dâu như mất kiểm soát lần nữa.

Chị vừa rên rỉ "đói quá", vừa lao đến cắn vào mặt anh.

Xé toạc một mảng thịt trên người anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-muon-van/chuong-5.html.]

Khi chúng tôi tìm thấy chị, chị ta đang nhai da thịt của anh ta, vừa cười "hề hề" với chúng tôi.

Thuốc diệt cỏ đã bắt đầu phát tác.

Cổ họng chị bắt đầu lở loét, giọng nói không rõ ràng.

Mẹ run rẩy:

"Ông ơi, này... giờ phải làm sao?!"

Bố hôm nay mọi việc đều không thuận, đã mất hết lý trí:

"Chắc chắn nó không sống được nữa.”

"Nhốt nó vào nhà kho, đợi nó tự tắt thở đi!”

"Đưa thằng cả vào nhà băng bó trước."

Sắp xếp xong, ông phun ngụm nước bọt như trút giận:

"Xúi quẩy thật sự!"

Bên ngoài sân bỗng vang lên giọng nói:

"Người anh em, chuyện gì mà giận dữ thế?"

Bố thấy người đến, mặt bỗng tươi tỉnh:

"Tôn đạo trưởng, cuối cùng ngài cũng đến rồi!”

"Có cao nhân ở đây, không sợ lão yêu quái này quấy nhiễu nữa!"

Người vừa đến khoát đạo bào trên người, tay cầm phất trần.

Gương mặt nhọn hoắt như khỉ, đôi mắt nham hiểm như chuột, ánh lên vẻ gian xảo.

Bố như gặp cứu tinh, kể lại mọi chuyện mấy ngày qua.

Tôn đạo trưởng như chẳng hề hấn gì:

"Có tôi ở đây, anh cứ yên tâm đi."

Nói rồi, ông mở chiếc bầu đeo bên hông, mùi hăng nồng lập tức lan tỏa.

Lũ thú trong sân như bị hoảng sợ, lần lượt bỏ đi.

Bố vui mừng khôn xiết, không ngừng tán dương, rồi thăm dò:

"Con trai tôi vẫn nằm trong phòng..."

Tôn đạo trưởng khoát tay, tỏ vẻ không quan tâm:

"Chuyện nhỏ.”

"Tôi hỏi này, bà mượn vận có để lại thứ gì cho ông không?”

"Ví dụ như chiếc lược chẳng hạn?"

13

Tim tôi đột nhiên thắt lại, tập trung lắng nghe.

Bố lại bị hỏi choáng váng:

"Chiếc lược? Lược gì cơ?"

Tôn đạo trưởng thản nhiên nói:

"Cũng không có gì to tát, nhưng giờ bà ta không chịu yên phận, đều do chiếc lược đó mà ra! Chỉ cần để tôi mang về, thờ trước bài vị tổ sư, có thể tiêu tai giáng phúc."

Bố không phải người dễ bịp, trong lòng suy tính, nhíu mày:

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Ông không phải đang lừa tôi chứ?

"Hay chiếc lược đó là bảo vật?"

Nói rồi, ánh mắt ông chuyển sang tôi:

"Lúc lão yêu quái chết, chỉ có đứa con gái này bên cạnh.”

"Chắc chắn ở trên người nó!"

Tôi đứng im không biểu cảm.

Để mặc họ lục túi tôi, nhưng không tìm thấy gì.

Bố giận dữ quát:

"Đồ mất dạy!”

"Nói! Đồ để ở đâu?!"

Tôi ngẩng đầu, khinh bỉ liếc nhìn ông.

Đúng lúc bố nổi giận định động thủ.

Ngoài sân bỗng vang lên tiếng hét của anh trai.

Mọi người đổ xô ra, kinh ngạc phát hiện chị dâu đang nằm trên người anh, cắn xé ngấu nghiến.

Thấy chúng tôi, còn ngẩng đầu cười "hì hì".

Mẹ run rẩy nói:

"Góc... góc nhà kho có lỗ chó.

"Nó đào rộng để chui ra đấy."

Một niềm khoái trá chảy khắp người tôi.

Ngay lúc đó, tiếng hét thảm thiết của anh trai đột nhiên dứt.

Bố lại gần nhìn, nội tạng anh tôi đã bị chị dâu moi sạch.

Còn chị dâu mặt đầy máu, chỗ lở loét ở cổ lan ra cả da.

Chị cười "hì hì" lần cuối, rồi tắt thở.

Giây sau, một bóng màu vàng đất từ người chị phóng ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bà Mượn Vận
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...