Vì vậy, con rắn hai đầu không chút thương xót phóng nọc độc vào người ông.
Tiếng thét trong phòng yếu dần, bố van xin:
"Tiểu Tinh Tinh, bố là bố của con mà!”
"Con cứu bố, cứu bố được không?
"Bố cũng không muốn thế này, đều là tên đạo sĩ Tôn lừa bố, hắn nói bà nội đã hút hết vận may của chúng ta..."
Tôi không chút nương tay ngắt lời:
"Các người đều đổ hết mọi xui xẻo và thất bại lên người bà nội.”
"Nhưng các người đâu biết cả nhà các người đều là một lũ thối nát!"
Tiếng kêu thảm thiết trong phòng dần lắng xuống, trở về tĩnh lặng.
Tôi hít sâu một hơi thật sâu, nếm trải vị ngọt ngào của sự trả thù.
Nhưng ngay giây phút sau, nước mắt tôi bất chợt rơi xuống.
Tôi đâu có muốn như vậy.
Bà sẽ không thích một đứa cháu gái như thế này.
Tàn nhẫn nhất là, dù tôi có biến thành kẻ độc ác, đẫm máu.
Bà cũng không thể quay đầu lại, cười và gọi tôi một tiếng "Tiểu Tinh Tinh" nữa.
16
Gió nhẹ thoảng qua, Diệp Hoài xuất hiện trên ngọn cây.
Anh nhìn cảnh tượng hỗn độn trong sân, lại một lần nữa buột miệng:
"Thôi, tôi sẽ giúp cô dọn dẹp lần cuối."
Nói rồi, anh giơ tay lên.
Hai con rắn hai đầu đang bò liền hóa thành làn khói đen, biến mất không dấu vết.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Sau đó, anh ấy gom tất cả t.h.i t.h.ể trừ bà nội lại, đốt sạch thành tro.
Cuối cùng, anh buồn bã đi đến quan tài của bà, cúi đầu im lặng.
Tôi nhìn anh, đột nhiên hỏi:
"Nếu tôi không cần lược phúc khí, bà nội có cơ hội sống lại không?"
Diệp Hoài nhíu mày:
"Cô có biết phúc khí trong chiếc lược đó, đủ để bảo vệ cô ba đời bình an khỏe mạnh không?”
"Cô sẽ không giàu sang phú quý, nhưng cả đời sẽ vô ưu."
Tôi không quan tâm:
"Vậy thì sao?”
"Không phải của tôi, tôi không cần.”
"Tôi chỉ cần bà nội ở bên thôi."
Diệp Hoài trầm mặc một lúc, nói:
"Phúc Bà cũng không thể sống lại.
"Nhưng... có lẽ sẽ còn gặp lại.”
"Chỉ cần..."
Những lời sau quá nhỏ, tôi không nghe rõ, không nhịn được hỏi:
"Chỉ cần gì?"
Diệp Hoài ngẩng đầu nhìn tôi:
"Không có gì, giữa trưa ngày mai, tôi sẽ đến tìm cô."
Nói rồi, anh ấy quay người biến mất.
Tôi một mình ngồi nhìn bà gần như cả đêm, sau đó hỏa táng bà.
Tro cốt được tôi cẩn thận đặt vào một chiếc bình nhỏ.
Tôi thu dọn số ít đồ đạc của mình.
Ôm chiếc bình tro vào lòng.
Bà muốn tôi học đại học, nhìn ngắm thế giới bên ngoài.
Vậy tôi sẽ đưa bà đi chung.
17
Giữa trưa hôm sau, tôi ngồi ôm gối trên nóc nhà, lần cuối nhìn ngôi làng lạnh lẽo này.
Tôi chợt nhận ra, thời tiết đã lâu không mưa gió.
Ngôi làng này vốn bốn mùa trong lành, hầu như không có mây đen u ám.
Giọng Diệp Hoài vang lên phía sau:
"Ngôi làng này vốn được Phúc Bà che chở.”
"Giờ đã bắt đầu suy tàn.”
"Dân làng sẽ không còn được hưởng cuộc sống an nhàn như trước nữa.”
"Họ phải nỗ lực gấp đôi, mới có thể sống tốt."
Tôi quay đầu nhìn Diệp Hoài, bất ngờ phát hiện anh đã thay bộ đồ dài cổ trang, mặc một bộ vest.
Anh đưa cho tôi một viên ngọc phát ra sáng dịu dàng.
Tôi đón lấy, nhìn anh khó hiểu.
Anh chỉ vào viên ngọc nói:
"Để chung với chiếc lược."
Tôi làm theo, kinh ngạc phát hiện viên ngọc vừa chạm vào lược, liền hóa thành tia sáng, vút một cái chui vào chiếc lược.
Chiếc lược sáng bóng hơn, có thể cảm nhận được tiếng "thình thịch" bên trong.
Như thể trái tim đang đập.
Diệp Hoài nói nhẹ nhàng:
"Cô mang theo bên người, nuôi dưỡng cẩn thận.”
"Hàng ngày làm nhiều việc thiện, tích phúc đức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-muon-van/chuong-7-het.html.]
"Có lẽ khi thời điểm chín mùi, sẽ được gặp lại."
Tôi bóp nhẹ ngón tay, đột nhiên nói:
"Tôi đoán được anh là ai rồi."
Mặt Diệp Hoài lập tức đen sì.
Tôi tự nói:
"Trong làng chưa từng thấy cây hoa hoè.”
"Nhưng bà luôn hái được hoa hòe tươi nhất, làm cho tôi bánh hoa hòe, mứt hoa hòe, cuốn hoa hòe…”
"Hoá ra anh chính là cây hòe đó sao?"
Diệp Hoài bực bội:
"Đúng đấy! Cô tham ăn c.h.ế.t đi được!”
"Vậy mà Phúc Bà cũng chiều cô!”
"Hái của ta bao nhiêu hoa để làm đồ ăn.”
"Đáng giận nhất là, chưa bao giờ chia cho tôi miếng nào!"
Nói rồi, Diệp Hoài đột nhiên im lặng, dường như chìm vào hồi ức.
Anh ấy sẽ không bao giờ quên.
Khi anh thành tinh độ kiếp, chịu chín đạo thiên lôi, thập tử nhất sinh.
Là Phúc Bà mỗi ngày leo lên vách núi cheo leo, chăm sóc anh chu đáo.
Sau đó, anh hồi phục.
Anh kiêu ngạo nói với Phúc Bà:
"Tôi không thích nợ ân tình, khi trả hết nợ nần, chúng ta sẽ không còn liên quan đến nhau nữa."
Phúc Bà chưa bao giờ lấy ân báo oán, cho đến... vài năm sau.
Phúc Bà ngượng ngùng vặn tay, đầy mong đợi:
"Tôi có thể hái chút hoa của anh, làm bánh hoa hòe cho cháu gái tôi không?"
Diệp Hoài...
Diệp Hoài lần nào cũng nghiến răng để bà hái trụi lủi cả cây.
Thực ra anh cũng rất muốn nếm thử tay nghề của Phúc Bà.
Có lần Phúc Bà ngại ngùng nói:
"Cảm ơn anh, không thì anh cũng thử một miếng nhé?"
Diệp Hoài vừa định háo hức đồng ý.
Phúc Bà đã lắc đầu do dự:
"Không được, không được, để anh ăn hoa của chính mình, quá tàn nhẫn."
Diệp Hoài: …
Diệp Hoài căm tức nghĩ:
Lần sau! Lần sau nhất định phải bắt bà chia cho mình!
Nhưng không còn lần sau nào nữa.
18
Diệp Hoài cùng tôi rời khỏi ngôi làng.
Anh nói đi học cần hộ khẩu và người giám hộ.
Anh sẽ là người giám hộ của tôi trước khi tôi mười tám tuổi.
Chúng tôi đi trên con đường núi gập ghềnh, Diệp Hoài vẫn lảm nhảm:
"Lần này thực sự là lần trả ơn cuối cùng!
"Sau này có c.h.ế.t tôi cũng không quản cô nữa!"
Tôi đột nhiên nói:
"Diệp Hoài, cảm ơn anh."
Diệp Hoài phẩy tay:
"Chuyện nhỏ, chỉ là thay cô đi họp phụ huynh..."
Tôi lắc đầu, nghiêm túc nói:
"Tôi không nói chuyện đó.”
"Tôi cảm ơn viên ngọc của anh.”
"Thực ra anh không cần phải làm vậy."
Diệp Hoài lập tức câm nín.
Thần vật đổi lấy một tia sinh cơ, làm sao có thể dễ dàng có được?
Chắc hẳn đó là tu vi ngàn năm của Diệp Hoài.
Tôi không nhịn được hỏi:
"Anh sẽ c.h.ế.t chứ?"
Diệp Hoài trầm mặc một lúc, như lần đầu gặp mặt, trả lời không đúng câu hỏi:
"Nhân gian này quá vô vị, xem qua là đủ rồi."
Tôi bóp nhẹ chiếc lược, quay đầu nhìn ngôi làng xa xa, không nhịn được nhớ lại đêm qua.
Trong hành lý của đạo sĩ Tôn, tôi tìm thấy một cuốn sách cổ ghi chép tà thuật.
Theo sách, tôi giam hồn cha mẹ và anh chị dâu trong "trận quỷ dữ" làm mồi cho quỷ.
Họ sẽ đời đời kiếp kiếp bị quỷ dữ gặm nhấm, không thể siêu thoát.
Nếu bà còn sống, bà có thất vọng về tôi không?
Bà thường nói, thế gian không thiếu công lý, chính nghĩa, lương thiện.
Nhưng tôi không cho là vậy.
Ở nơi ánh mặt trời không chiếu tới.
Thân làm kẻ trừ gian, cũng có sao đâu?
(Hết)
--------------------------------------------------