Có khi nào… đúng như tôi nghĩ …
Yến Kỳ lấy xác của Bạch Chỉ đi, rồi dùng cơ thể tôi để hồi sinh cô ta?!
Có lẽ Lý Đình nhìn ra sự bất thường, bèn hỏi: “Chu Nhan Nhan, sao tự nhiên cậu quan tâm Bạch Chỉ thế?”
Tôi lau mồ hôi, cố bình tĩnh: “Vì Yến Kỳ, bọn tớ...”
Tôi chưa kịp nói hết, cô ấy đã ngắt lời: “Yến Kỳ? Cậu vẫn chưa quên anh ta hả!”
“Hai năm rồi, người c.h.ế.t không sống lại được đâu. Anh ta mất ba năm rồi, cậu cũng nên buông xuống đi.”
…
Yến Kỳ c.h.ế.t ba năm trước rồi?
Vậy người đã cưới tôi… là ai?
03
Tôi nhìn ra con phố ngoài kia người qua lại tấp nập, nhưng trong lòng lại có một nỗi sợ vô hình cứ dâng lên mãi.
“Không thể nào… Cậu nghe ai nói vậy?!”
Ánh mắt Lý Đình nhìn tôi đầy thương hại, hồi lâu cô ấy mới nói:
“Sau khi tốt nghiệp, anh ta bị ung thư não. Lúc đó thầy cô còn tổ chức quyên góp cho anh ta mà. Khi ấy cậu chuyển nhà, mình sợ cậu buồn nên không nói…”
“Đã phẫu thuật, nhưng chưa trụ nổi một tháng… đã đi rồi.”
Tôi mở điện thoại, trên màn hình vẫn còn ảnh cưới của tôi và Yến Kỳ. Hai chúng tôi đứng sát vào nhau, trông chẳng khác gì hai con rối bị người ta tô màu lên rồi chụp lại, khoác lên một lớp vỏ giả tạo.
“Chu Nhan Nhan? Cậu ổn chứ?”
Chắc thấy mặt tôi tái quá, cô ấy ghé lại xem màn hình.
“Đây... đây chẳng phải Yến Kỳ sao?!”
Ngực tôi tê rần, tôi bèn kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối, kể cả lời đồn kia.
“Ý cậu là… Yến Kỳ không phải là thật? Là do tự uống… t.h.i t.h.ể của chính mình mà biến thành?!”
Cô ấy hiển nhiên không tiếp nhận nổi lời đồn này, còn đẩy cả ly cà phê ra xa.
“Sao có thể chứ?! Với lại Yến Kỳ c.h.ế.t rồi, lấy đâu ra… thứ đó để cho người khác uống?”
Điểm này thì đúng thật.
Ví dụ như Bạch Chỉ muốn mượn thân xác tôi để sống lại, phải nhờ Yến Kỳ thực hiện bước “mượn xác hoàn hồn”.
Nhưng một mình Yến Kỳ thì làm sao làm được? Chẳng lẽ còn có người giúp?
“Khi Yến Kỳ gặp chuyện, cậu ấy thân với ai nhất?”
Lý Đình không nghĩ thời đại 21 này còn có chuyện ly kỳ như vậy, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của tôi, chắc chắn không phải nói dối.
“Tớ nhớ có một người học lớp bên cạnh, một cậu mập mập.”
Nhưng lúc này cô ấy lại không nhớ nổi tên.
“Nhưng lúc đó sau khi quyên góp, thầy còn chụp một tấm ảnh chung. Trong đó chắc chắn có!”
Hồi ấy trường chỉ có một chiếc máy ảnh dùng chung, tất cả ảnh rửa ra đều để trong tủ của phòng Văn hóa. Hẳn là vẫn còn.
Tôi kéo cô ấy quay lại khu trường cũ ngay lập tức.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Xe chạy suốt cả buổi chiều, đến nơi thì trời đã chạng vạng.
“May còn tiết tự học buổi tối, không thì trường đóng cửa lâu rồi.”
Chúng tôi mượn danh thầy giáo để vào thẳng phòng Văn hóa. May là giờ giải lao thỉnh thoảng có học sinh vào xin bài hát, nên cửa vẫn mở.
Tìm gần một tiếng, cuối cùng cũng thấy tấm ảnh năm đó.
Yến Kỳ nằm trên giường bệnh, đội mũ đen, có vẻ đã cạo đầu. Gương mặt gầy rộc khiến người ta giật mình. Bên cạnh là thầy giáo cầm bó hoa, cùng các bạn giơ tay ra hiệu “cố lên”.
Lý Đình cầm ảnh, bỗng đập mạnh vào đùi: “Tớ nhớ ra rồi!”
Cô ấy đưa ảnh cho tôi, chỉ vào cậu bé mập ở giường bệnh bên cạnh: “Là cậu ta! Lý Dương lớp bên cạnh! Cái cậu mập mập đó!”
Ánh đèn mờ quá, tôi chưa nhìn rõ, Lý Đình lại nói tiếp: “Hồi đó sau khi tốt nghiệp, Yến Kỳ thân với mỗi cậu ta. Lúc đó mình còn thấy lạ! Một nam thần của trường như Yến Kỳ, sao lúc nào cũng dẫn theo cậu bé mập này?”
Cô ấy ghé lại, chỉ vào cô gái đứng cạnh Lý Dương: “Sau này mới biết là Lý Dương yêu chị gái của Yến Kỳ. Đây! Chính cô này… Đẹp như vậy mà sao lại thích cậu mập kia cơ chứ?”
Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ, rồi bỗng rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-thang-doat-xac/chuong-2.html.]
Dưới ánh trăng, gương mặt cô gái kia đẹp đến yêu mị và vô cùng quen.
Chính là cô bạn thân mà tôi dính nhau như sam mỗi ngày.
04
Tôi và bạn thân, Viên Diệu, quen nhau trước khi tôi gặp lại Yến Kỳ.
Cô ấy thực tập ở công ty tôi, rồi thân thiết dần, hay rủ tôi đi ăn.
Tình cờ trong nhà hàng, tôi gặp lại Yến Kỳ rồi mới có câu chuyện sau đó.
Cô ấy nói ba mẹ ly hôn sớm, hiện sống với mẹ.
Giờ nghĩ lại… Tên cũ của cô ấy ... Hẳn là “Yến Diệu”.
Tôi đứng bên cửa sổ, chẳng biết từ lúc nào đèn đã bật sáng.
Vài học sinh trong phòng nhìn chúng tôi, Lý Đình vội kéo tôi đi.
Lên xe rồi tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Trên màn hình điện thoại, gương mặt Yến Kỳ như một con quỷ đang nhe răng cười nhạo tôi.
“Đây là một cái bẫy.”
“Hả?!”
“Từ lúc tiếp cận tôi, rồi khiến tôi gặp lại Yến Kỳ… bọn họ đã nhắm vào tôi từ lâu. Tất cả đều là một cái bẫy.”
“Bọn họ muốn Bạch Chỉ sống lại và tôi chính là vật chứa được chọn.”
Vừa dứt lời, điện thoại réo inh ỏi.
Là Yến Kỳ.
Anh ta hỏi tôi đang ở đâu, giọng dịu dàng đến mức khiến tôi suýt tin rằng tất cả chỉ là tưởng tượng.
Dạ dày tôi cuộn lên, muốn nôn.
Tôi không nói nổi, Lý Đình đành nhận máy, viện cớ chúng tôi đi gặp bạn bè ăn uống để cúp máy.
“Đúng là giọng anh ta… Chẳng lẽ anh ta mượn xác Lý Dương để hồi sinh?”
“Chắc là vậy.”
Tôi nuốt nước bọt, giọng run run: “Anh ta biết mình sắp c.h.ế.t, nên mới để Viên Diệu tiếp cận Lý Dương. Đợi anh ta c.h.ế.t rồi, Viên Diệu mới nhân lúc đó cho Lý Dương uống dầu xác của anh ta.”
Tất cả xâu chuỗi lại hoàn chỉnh, một nỗi nguy hiểm đáng sợ đang phủ lên tôi.
“Sau đó anh ta hồi sinh, rồi ở bên Bạch Chỉ. Nhưng ai ngờ Bạch Chỉ lại c.h.ế.t ngoài ý muốn.”
Lý Đình tái mét: “Vậy nên anh ta mới nhắm vào cậu? Kết hôn chỉ để Bạch Chỉ dùng thân xác cậu sống lại?!”
Tôi gật đầu.
Trong đầu hiện lên cảnh một cái đầu cá bị đặt cạnh máy cưa.
Mắt cá trắng đục, giống hệt tôi bây giờ.
Chỉ là chưa đến lúc c.h.ế.t.
Hơn nữa, ngoại hình tôi dạo này cũng dần giống Bạch Chỉ.
Thêm hai tháng nữa, cơ thể này sẽ không còn là của tôi.
Tôi sẽ c.h.ế.t? Hay chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Chỉ dùng thân xác tôi để sống?
Lý Đình run rẩy: “Ly dị đi! Đến nhà mình ở! Mau lên!”
“Không được!” Cô ấy lại lắc đầu. “Báo cảnh sát! Phải báo ngay!”
Nhưng ai sẽ tin một loại bí thuật cổ xưa thế này?
Tôi lắc đầu. Trong lòng ngoài nỗi sợ còn có nỗi đau, hóa ra hạnh phúc trước nay chỉ là giả.
“Tớ không ly hôn đâu.”
Tôi không thể để bọn họ dễ dàng đạt được mục đích.
Cảnh sát nói t.h.i t.h.ể của Bạch Chỉ vẫn chưa tìm thấy.
Nhất định là Yến Kỳ giấu rồi.
--------------------------------------------------