Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ba Tháng Đoạt Xác

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không tưởng tượng nổi một người tỉnh táo nhưng phải bị mắc kẹt trong cơ thể nhưng lại không thể nhúc nhích, ngay cả c.h.ế.t cũng không được.

“Em sắp được trải nghiệm cảm giác đó rồi.”

Yến Kỳ cười, nheo mắt nhìn tôi: “Từ lúc cưới, em đã uống dầu xác của Bạch Chỉ. Đêm nay vừa đúng ba tháng.”

Vừa nói, anh ta vừa chạm vào chân tôi: “Thật tốt, em còn mặc chiếc váy cô ấy thích nhất.”

“Biến đi!”

Tôi hất mạnh tay anh ta ra, buồn nôn đến mức dạ dày cuộn lại

“Đồ điên! Đồ ghê tởm!”

Bị tôi đánh, anh ta nghiêng đầu cười méo mó: “Em càng lúc càng giống cô ấy rồi, nói năng cũng giống.”

Anh ta bước từng bước tới gần: “Hôm đó cô ấy cũng nói vậy, nên tôi bóp c.h.ế.t cô ấy.”

“…Cái gì?!”

Tôi cứng người dựa vào cửa.

Bạch Chỉ không phải c.h.ế.t vì tai nạn.

Là bị anh ta g.i.ế.c!

“Vậy sao anh còn muốn cô ta sống lại?!”

“Vì yêu.” - Gương mặt Yến Kỳ dần trở nên xám trắng, như sắp nứt khỏi lớp da.

“Tôi hối hận, nên phải đưa cô ấy trở về.”

“Và may mắn thay… tôi gặp được em.”

Tôi run lên vì giận, và nhiều hơn là đau.

Từ gặp lại, yêu nhau, kết hôn. Với tôi, đó là đoạn tình cảm hoàn mỹ tôi từng mơ ước bao năm.

“Vậy anh từng yêu tôi không? Nếu mất tôi rồi, anh có hối hận không?”

Anh ta ngừng lại, như nghe chuyện cười: “Yêu chứ. Khi em giống Bạch Chỉ nhất.”

Người ta nói, lúc tức giận cực độ sẽ muốn bật cười: “Tôi đúng là mắt mù mà!”

Tôi cười gần như điên loạn, lao vào mở lồng mèo: “Đi c.h.ế.t đi!”

07

Con mèo lao ra, vồ thẳng vào Yến Kỳ.

Là phụ nữ, tôi vừa ghen tị vì Bạch Chỉ được anh ta yêu, vừa sợ hãi cái tình yêu kinh khủng đó.

Con mèo như phát điên, cào cấu anh ta liên tục ... hoặc có lẽ… nó đang cầu cứu.

“Cút ra!”

Anh ta luôn ghét động vật, vung tay đ.á.n.h loạn xạ.

Cuối cùng anh ta túm được nó.

“Chu Nhan Nhan, em nghĩ thứ bẩn thỉu này cứu được em à?”

Con mèo bị bóp cổ run rẩy, kêu liên tục.

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt nó đã hiện hình người.

Mắt dài, lông rụng gần hết, thậm chí xuất hiện đôi môi.

Cảm giác rợn người khiến ngay cả Yến Kỳ cũng nhíu mày: “Con mèo này kinh tởm thật.”

Anh ta nắm đuôi nó, quất mạnh xuống đất, rồi nhìn tôi đầy độc ác: “Tôi nói cho em biết, đúng khuya hôm nay, Bạch Chỉ sẽ trở về.”

Con mèo đau đớn gào thét, nhưng không ngăn được anh ta.

Tôi nhìn nó như một cái túi da bị ném lên ném xuống, bị đạp mạnh liên tục rồi nó quỳ xuống nền nhà, như một con người đang cầu xin nhưng đổi lại chỉ là sự bạo lực tàn nhẫn hơn.

Tiếng kêu của nó càng lúc càng giống người.

Thậm chí tôi nghe rõ nó phát âm được chữ: “Cứu… mạng…”

Đó là dấu hiệu trước khi hóa thành người.

Tôi sợ run nhưng vẫn im lặng.

Cuối cùng, nó không còn kêu được nữa, biến thành một bãi m.á.u và thịt nhão nhoẹt, giống như đống nôn trên vỉa hè.

Nát vụn.

Tan nát.

Yến Kỳ cười như phát cuồng.

Anh ta vốn có xu hướng bạo lực, ngày anh ta g.i.ế.c Bạch Chỉ đã thế, giờ dường như anh ta đang đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta lần nữa.

“Sắp đến giờ rồi.”

“Không cần đâu. Cô ta sẽ không quay lại.”

Tôi nói đúng lúc chuông điểm giờ.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Không khí yên lặng như c.h.ế.t.

Tôi vẫn là tôi.

“Sao lại thế?!”

Anh ta kinh ngạc: “Giờ đúng mà! Liều lượng cũng đúng…”

“Nhưng người thì sai rồi.”

Tôi nghiến răng, chỉ vào bãi thịt loang lổ dưới đất: “Hai tháng dầu xác còn lại, tôi cho con mèo uống rồi.”

“Không… không đúng. Theo lý thì giờ nó phải là Bạch Chỉ.”

Yến Kỳ c.h.ế.t lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-thang-doat-xac/chuong-4.html.]

Một lúc lâu sau, anh ta mới hoàn hồn, nhìn chằm chằm cái xác mèo lộ cả xương:

“Đây… đây là…”

Bạch Chỉ vĩnh viễn không thể trở lại nữa.

“Không… không đúng!!” - Anh ta gào lên như điên dại, rồi đột nhiên lao vào bếp.

Tôi tưởng anh ta lấy dao, vội chạy vào phòng.

Không ngờ anh ta cầm ra một chai chất lỏng đen xanh, mắt đỏ ngầu.

Anh ta đá tôi ngã, túm tóc tôi: “Con khốn! Dám lừa tao!!”

Da đầu đau buốt, nhưng anh ta lại bất ngờ đổi sang giọng dịu dàng ghê tởm:

“Không sao mà Nhan Nhan… ngoan… chỉ cần em uống thêm hai tháng nữa… chúng ta làm lại từ đầu…”

Ngũ quan anh ta méo mó, trông quỷ dị kinh người.

Tôi mặc kệ đau, giật mạnh ra: “Đồ điên! Bạch Chỉ đã bị anh đ.á.n.h c.h.ế.t trong xác con mèo rồi! Cô ta không thể quay lại nữa!!”

Anh ta vẫn cầm nguyên một mảng tóc của tôi trong tay, thần trí sắp sụp đổ.

Tôi không muốn dây dưa thêm, lập tức lấy điện thoại ra gọi:

“Tôi đã tìm được xác của Bạch Chỉ rồi, cảnh sát đang đến. Yến Kỳ, anh sẽ gặp báo ứng!”

Nhưng đúng lúc đó, anh ta từ từ ngẩng đầu lên, mỉm cười quái dị:

“Bên cạnh xác… là mẹ em phải không?”

08

Tôi như phát điên, gọi lại cho mẹ, nhưng đầu bên kia không ai trả lời.

Buổi chiều hôm nay tôi đã bảo mẹ lén đến đó xem thử.

Quả nhiên bà thấy trong chuồng bò ở căn nhà cũ có một tủ đông lớn.

Quê tôi hẻo lánh, cảnh sát muốn đến được phải mất mấy tiếng nhưng giờ đã không còn kịp nữa.

Trong tay Yến Kỳ, rõ ràng là một cái điều khiển.

“Cô nghĩ tôi không đề phòng à?”

Trên mặt anh ta vẫn còn dấu móng vuốt của con mèo, m.á.u không ngừng chảy.

“Tôi đã đặt b.o.m ở đó từ lâu rồi. Chỉ cần tôi bấm nút, mọi thứ sẽ đều biến mất.”

“Anh!”

Tôi không dám cử động mạnh, càng không dám chọc giận anh ta.

“Anh điên rồi sao?! Viên Miểu cũng ở đó!”

“Thì sao?”

Anh ta cúi đầu nhìn tôi: “Tôi đặt b.o.m trong bụng cái xác. Nổ thì chỉ có t.h.i t.h.ể là bị thiêu hủy. Bọn họ cùng lắm là bị thương ngoài da. Hơn nữa, dù c.h.ế.t rồi, tái sinh lại là được.”

Tim tôi như ngừng đập.

Tôi túm lấy điện thoại, gào đến khản cổ: “Mẹ! Mau đi đi! Đừng ở đó! Mẹ đi ngay đi!”

Sau đó…

ẦM!!!

Một tiếng nổ chói tai xuyên qua loa điện thoại.

Điện thoại rơi xuống đất.

Cuộc gọi bị cắt.

Tai tôi chỉ còn tiếng “tít… tít…”, như mất hết thính giác. Tim bị ai đó bóp chặt, đau đến không thở nổi.

“Anh điên thật rồi! Chị anh cũng ở đó mà!”

“Đồ bệnh hoạn! Súc sinh! Anh sẽ bị báo ứng!”

Tôi gào lên, giật lấy chìa khóa xe và lao ra ngoài.

Tôi phải quay về…

Mọi chuyện đều do tôi.

Tại tôi muốn trả thù…

Tại tôi quá ngu…

Tất cả… đều tại tôi.

Nhưng tất cả đã muộn một bước.

Khi tôi về đến nơi, căn nhà cũ của Yến Kỳ cháy rừng rực, chỉ còn tro tàn.

Mẹ tôi nằm yên bên cạnh.

Có vài chiếc xe cứu thương nhưng ai cũng chỉ lắc đầu.

“Mẹ......”

Tôi quỳ xuống, nhìn nửa khuôn mặt mẹ bị cháy đến biến dạng.

Da thịt trên người bị lửa nướng mà chảy dầu “xèo xèo”.

Đau đến mức nào chứ.

Lý Đình chạy đến, tôi vẫn ôm mẹ không buông.

Cảnh sát đứng quanh cũng không nỡ tách tôi ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ba Tháng Đoạt Xác
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...