“Tìm được xác, rồi báo cảnh sát.”
“Cậu điên rồi à?! Anh ta còn bắt cậu uống cái… thứ ghê tởm đó! Cậu không sợ c.h.ế.t à?!”
Tôi lấy từ túi ra một lọ nhỏ, bên trong là chất lỏng màu trắng, có mùi sữa.
Đó là loại t.h.u.ố.c bổ Yến Kỳ pha cho tôi uống mỗi sáng.
“Anh ta muốn Bạch Chỉ sống lại đúng không?”
Tôi nhìn con mèo hoang dưới gốc cây, trực tiếp tóm lấy. Nó cào tôi một cái m.á.u chảy nhưng tôi vẫn cố mở miệng nó ra.
Tháng thứ nhất, dung mạo dần giống.
Tháng thứ hai, tính cách dần giống.
Đủ ba tháng, đúng lúc nửa đêm, mới là thời khắc hoàn hồn.
“Hai tháng còn lại… đủ để tớ tìm ra thi thể.”
05
Đêm khuya rồi, thế mà Yến Kỳ vẫn còn ngồi chờ tôi ngoài phòng khách.
“Nhan Nhan hôm nay sao ăn tối trễ vậy?”
Cổ họng tôi nghèn nghẹn vì buồn nôn, cố gượng cười cho qua chuyện: “Lâu ngày không gặp nên nói hơi lâu.”
Anh ta còn định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy con mèo tôi ôm trong lòng thì sững lại: “Con mèo này từ đâu ra?”
“Em thấy nó tội nghiệp nằm bên đường nên bế về.”
Tôi biết anh ta ghét động vật nhỏ, nên xoay người đi thẳng vào phòng khách dành cho khách nghỉ.
“Vài hôm tới em sẽ ở đây trông nó. Đợi tìm được người nhận nuôi rồi em mang nó đi.”
Dĩ nhiên Yến Kỳ không muốn, nhưng từ trước đến nay anh ta luôn chiều tôi.
Trước đây, tôi từng tưởng đó là yêu thương, bây giờ nghĩ lại, chỉ là nhẫn nhịn để giữ lại cái xác này của tôi mà thôi.
Quả nhiên, anh ta khó chịu ra mặt nhưng chẳng bao lâu sau lại nở nụ cười:
“Hôm nay có uống t.h.u.ố.c bổ đúng giờ không?”
Tôi gật đầu.
Anh ta xoa đầu tôi, rồi vào bếp pha thêm một cốc mới.
Vì trước đây tôi luôn ngoan ngoãn nên anh ta cũng làm như mọi lần đưa đến là quay đi ngay.
Còn thứ chất lỏng thơm mùi sữa kia, tôi đều cho con mèo hoang uống hết.
Giờ muốn tìm được chỗ giấu t.h.i t.h.ể kia không hề dễ.
Có khi này ở trong chính căn nhà này không?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, sống lưng tôi liền lạnh toát.
Tôi vội khóa cửa, rồi kiểm tra dưới giường, trong tủ, thậm chí gõ cả từng mảng tường nhưng chẳng phát hiện được gì.
Từ đó trở đi, tôi hầu như không rời mắt khỏi Yến Kỳ.
Mọi ngóc ngách trong nhà tôi đều lục tung.
Tôi còn bám theo khi anh ta đi gặp bạn bè nhưng vẫn vô ích.
Có lẽ hành vi của tôi đã khiến anh ta nghi ngờ.
Những ngày sau đó, Viên Miểu ngày nào cũng đến tìm tôi, nói là sợ tôi buồn chán, thực chất là giám sát nhưng như vậy lại đúng ý tôi.
Nhân lúc cô ta ở đây, tôi cầm cuốn kỷ yếu lớp lên: “Miểu Miểu, cậu có biết Bạch Chỉ không?”
Sắc mặt cô ta khựng lại trong thoáng chốc: “Hình như quen quen… là đàn chị cùng trường với Yến Kỳ à?”
Tôi gật đầu, nhìn thẳng cô ta: “Mấy hôm trước tớ gặp lại bạn cũ, họ bảo tớ rất giống đàn chị Bạch Chỉ! Mà dạo này tớ cứ hay mơ thấy cô ấy nữa… giống như…”
Thấy cô ta căng thẳng, tôi bất ngờ ghé sát lại: “Giống như… cô ấy đã dọn vào cơ thể tớ rồi ấy!”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Viên Miểu giật thót, rồi vội trấn an tôi: “Đừng nghĩ bậy! Có khi do người ta nói nên cậu ám ảnh thôi.”
“Tớ cũng nghĩ vậy, chắc do dạo này ngủ không ngon.”
Tôi xoa thái dương, than thở thêm: “Thuốc bổ Yến Kỳ đưa sắp hết rồi, mấy hôm nay tớ ngủ kém lắm. Mai bảo anh ấy mua thêm vậy.”
Viên Miểu thoáng khựng lại.
Từ đó trở đi, rõ ràng cô ta không còn tập trung vào câu chuyện nữa, và rời đi sớm hơn mọi ngày.
Tốt! Trúng kế rồi.
Cô ta vừa đi, tôi lập tức mở điện thoại.
Loại dầu xác đó phải bảo quản kín tuyệt đối.
Hơn hai tháng trời mà Yến Kỳ vẫn có thể pha được mỗi ngày, vậy người cất giữ chỉ có thể là Viên Miểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-thang-doat-xac/chuong-3.html.]
Lúc đi mua sắm ban chiều, tôi đã lén đặt thiết bị nghe lén dưới ghế phụ xe cô ta.
Rất nhanh, tiếng điện thoại bên cô ta vang lên.
Viên Miểu không còn cái vẻ dịu dàng lúc ở trước mặt tôi, mở miệng liền chửi:
“Chị làm bao nhiêu chuyện kinh tởm vì em, em có thể bớt ngu một chút được không?!”
Yến Kỳ bên kia như chưa phản ứng kịp, chỉ “ờ… ờ…” mấy tiếng.
“Ờ cái gì mà ờ! Con tiện nhân đó bảo t.h.u.ố.c bổ sắp hết rồi. Hôm nay chị đi lấy. Em nhớ chú ý, đừng làm hỏng thời gian!”
Nói xong, cô ta cúp máy cái rụp.
Nghe cô ta gọi tôi bằng cái tên đó, người tôi run lên vì giận.
Tôi nhìn chấm đỏ định vị trên màn hình đang di chuyển rồi dừng lại ở thôn Vũ Mẫu.
Chính là quê cũ của tôi và Yến Kỳ.
Vậy thì anh ta đã giấu t.h.i t.h.ể ở đó.
Nơi đó không có ai sống, lại hẻo lánh, hoàn toàn phù hợp.
Tôi ước chừng thời gian, Yến Kỳ sắp về đến nhà.
Cuộc điện thoại của Viên Miểu chắc chắn sẽ khiến anh ta nghi ngờ.
Vậy cũng tốt. Tôi chẳng muốn giả vờ nữa.
06
Cuộc điện thoại đó khiến Yến Kỳ bắt đầu nghi ngờ tôi.
Mãi đến khuya anh ta mới về.
Tôi thay bộ váy trắng mà Bạch Chỉ thích nhất.
Con mèo hoang trong lồng kêu gào t.h.ả.m thiết, còn cố c.ắ.n nát chốt lồng.
Nó đã bị tôi ép uống dầu xác suốt hai tháng.
Tôi không biết cái gọi là “hồn” của Bạch Chỉ có thực sự nhập vào nó hay không, nhưng từ tuần trước, nó bắt đầu cố ý tấn công tôi.
Lần đầu là khi tôi đang nấu ăn.
Nó bất ngờ nhảy vào eo tôi, lửa lập tức bén vào tóc, đốt cháy gần nửa mái tóc dài.
Sau đó, lúc tôi cúi người, nó lại húc ngã con dao.
Lưỡi d.a.o rạch rách cả áo, may mà không rách vào da.
Tôi chắc chắn, nó đã trở thành Bạch Chỉ.
Nhưng như vậy thì sao chứ?
Hồn cô ta bị nhốt trong cái thân xác vô dụng này rồi.
Tôi nhốt nó vào lồng, bỏ đói nó, để nó sống dở c.h.ế.t dở.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Hôm nay, tôi muốn cho nó một “kết thúc tốt đẹp”.
Tôi đang cười thì nghe tiếng mở cửa.
Yến Kỳ về, thấy tôi ngồi trong phòng khách liền vội treo áo lên.
“Nhan Nhan, sao còn chưa ngủ?”
Tôi cong môi: “Chờ anh mà.”
Khi đến gần, anh ta mới thấy bộ váy trắng tôi mặc, trong mắt ánh lên sự si mê khiến tôi buồn nôn.
“Sao hôm nay lại mặc thế này?”
“Để tưởng nhớ anh chứ sao.”
Tôi lấy ra tấm hình chụp ở bệnh viện năm ấy.
“Hôm nay chẳng phải kỷ niệm ba năm ngày anh c.h.ế.t à?”
Cảm giác x.é to.ạc mặt nạ thật sự quá sảng khoái.
Sắc mặt Yến Kỳ từ xanh sang trắng, rồi cuối cùng lại nở nụ cười.
“Vậy là em biết hết rồi?”
“Nếu không thì sao, đồ g.i.ế.c người! Anh với Viên Miểu ép Lý Dương phải c.h.ế.t!”
“Không hẳn vậy.”
Anh ta nghĩ một lúc rồi chỉ vào bản thân: “Lý Dương chưa c.h.ế.t. Cậu ta vẫn ở trong cơ thể này. Chỉ là không cử động được thôi… giống như đang xem TV vậy đó.”
Tôi lạnh toát người.
--------------------------------------------------