Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BẠN CÙNG NHÀ LÀ NGƯỜI RẮN

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một người và một con rắn, bốn mắt nhìn nhau. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra con rắn này khá hiền lành.

Chỉ là tay tôi vừa nới lỏng, con rắn đã hăm hở chui vào trong áo tôi, cứ như thể có món ngon vật lạ gì thu hút nó vậy.

Trong căn nhà này ngoài tôi ra thì chỉ có Chu Hạc. Rắn của Chu Hạc?

Không màng đến ba bảy hai mốt, tôi tóm lấy con rắn rồi chạy sang phòng bên cạnh. Dùng sức đập cửa phòng Chu Hạc.

Hơn hai phút sau, cửa mới được mở.

Mặt Chu Hạc đỏ au, bộ đồ ngủ trên người nhăn nhúm, trên mặt còn mang vẻ bực bội vì bị làm phiền chuyện tốt. Anh ta mím chặt môi mỏng, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào tôi, giọng khàn khàn hỏi: "Làm cái gì?"

Mọi người đều là đàn ông, có vài chuyện nhìn thấu nhưng không nên nói toạc ra. Tôi giơ con rắn lên trước mặt anh ta: "Tuy tôi không muốn làm gián đoạn chuyện tốt của anh, nhưng con rắn này... là của anh đúng không?"

Chu Hạc nhìn hai cái rồi mới nhận lấy, chậm rãi quấn con rắn lên cổ tay. Anh ta khoanh tay tựa vào khung cửa, khẽ cười một tiếng rồi mới thong thả nói: "Không gián đoạn đâu, vừa mới... xong việc."

Mẹ nó! Không ai muốn biết anh ta đang làm gì!

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Lời nói của Chu Hạc vẫn khiến mắt tôi theo bản năng nhìn xuống tay anh ta. Trùng hợp thay, ngón tay Chu Hạc lại động đậy. Con rắn đen nhỏ thuận thế quấn lên.

Khốn kiếp!

Biến thái!

Chu Hạc và con rắn Chu Hạc nuôi, toàn bộ đều không bình thường!

Tôi ngẩng đầu lên, nặn ra một nụ cười giả tạo với Chu Hạc, mỉa mai nói: "Nhanh thế cơ à? Cần phải bồi bổ đấy! Tôi có quen một ông lão Đông y, giới thiệu cho anh nhé?"

Không có người đàn ông nào có thể chịu đựng được việc bị chê nhanh. Mặt Chu Hạc có chút tái xanh, anh ta tức đến mức bật cười.

Anh ta đứng thẳng người, bước tới hai bước, hơi thở đáng sợ phả thẳng vào mặt tôi. Khoảng cách giữa tôi và Chu Hạc rất gần, tôi có thể ngửi thấy mùi hương trên người đối phương.

"Được, cậu giới thiệu đi. Tôi muốn xem, có thể chậm đến mức nào!" Câu này Chu Hạc nói với vẻ nghiến răng nghiến lợi.

Tôi cười cười, lùi lại một bước lớn, "Anh Chu à, không được thì phải chữa thôi. Đừng có cố chấp."

Chu Hạc nhìn chằm chằm vào tôi rất lâu, đôi mắt anh ta như rắn, khiến người ta rợn tóc gáy.

Một lúc sau, khóe môi anh ta cong lên, giọng nói lại nhẹ nhàng và chậm rãi: "Thế à?"

Chu Hạc ngừng một lát, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, rồi tiếp lời: "Hay là, cậu để tôi thử làm xem sao, xem rốt cuộc tôi có được hay không?"

4.

Tôi suýt chút nữa đã giáng một cú đ.ấ.m vào gương mặt xinh đẹp của Chu Hạc.

Nhưng tôi nhớ ra hiện tại đối phương đang muốn ngủ với tôi, nếu tôi thực sự đ.á.n.h anh ta, không chừng lại khiến anh ta cảm thấy khoái cảm hơn.

Nghĩ đến đó, tôi cười cười. Đánh võ mồm thì ai mà không biết?

"Được thôi! Nếu anh lên được, tôi hoan nghênh." Tôi nhìn thẳng vào anh ta: "Nhưng điều kiện tiên quyết là, anh phải lên được đã."

Lúc tôi quay người đi, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực sau lưng Chu Hạc dán chặt vào tôi, cứ như thể muốn nuốt chửng người ta. Cho đến khi tôi vào phòng và đóng cửa lại, mới ngăn cách được ánh mắt của Chu Hạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-cung-nha-la-nguoi-ran/chuong-2.html.]

Nghĩ đến con rắn kia, tôi vốn đã đi đến mép giường lại quay trở lại. Cạch. Chốt cửa được khóa lại.

Đàn ông ở ngoài vẫn phải tự bảo vệ mình thôi.

Hôm nay là rắn của Chu Hạc chui vào, ngày mai có khi là “cậu em nhỏ” của Chu Hạc. Đến lúc đó, người chịu thiệt là tôi.

Vừa nằm lên giường, điện thoại liền sáng đèn. Là tin nhắn của Chu Hạc gửi đến.

【Ngày nào cậu cũng mặc quần đùi rộng sao?】

【Đẹp đấy.】

【Khóa cửa rồi à? Vào từ ban công được không?】

Tôi gần như nhíu chặt mày đọc hết ba tin nhắn này.

Hất chăn ra, rồi lại đắp vào.

Nhìn tin nhắn cuối cùng, tôi bật dậy khỏi giường. Dứt khoát khóa luôn cửa ban công.

5.

Tống Trì gọi điện cho tôi, hỏi tôi đã nhận được bưu phẩm chưa.

Tôi vẫn chưa tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng hỏi: "Mua gì vậy?"

Vừa nói tôi vừa xuống giường. Tống Trì cười hì hì: "Nói ra thì còn gì là bất ngờ nữa. Anh, anh ra xem đã đến chưa?"

Vừa cúp điện thoại, nhân viên giao hàng đã gọi đến. Ký nhận xong kiện hàng, tôi cẩn thận mở ra. Mới biết bất ngờ mà Tống Trì nói là gì.

Một con Blue Baron (một loại rắn). Nhỏ xíu, ngẩng đầu muốn bò ra ngoài.

Tôi đưa tay ra, nó lại rụt đầu lại. Đáng yêu không tả nổi.

Tống Trì nhắn tin hỏi tôi đã nhận được chưa. Tôi chụp một bức ảnh gửi qua:【Nhận được rồi.】

Tin nhắn thoại của Tống Trì đến ngay lập tức: "Anh, anh thích là được rồi!"

Tất nhiên là tôi thích.

Nghĩ đến Tống Trì mới tốt nghiệp không lâu, tôi tiện tay chuyển khoản cho cậu ấy năm ngàn tệ. Phòng khi cậu ấy thiếu thốn bên ngoài.

Lại cùng Tống Trì tán gẫu thêm một lúc, cuộc trò chuyện mới kết thúc.

Lúc Chu Hạc về, tôi đã bắt đầu quấn rắn chơi đùa. Một người một rắn, khá là thảnh thơi.

Vừa nhìn thấy Chu Hạc, con Blue Baron trên tay tôi đột nhiên như héo rũ, rũ đầu xuống. Mặc tôi chọc ghẹo thế nào cũng không phản ứng.

Chu Hạc bước tới, liếc nhìn con rắn trên tay tôi: "Cậu mua à?" Giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

Tôi khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Chu Hạc, "Bạn trai mua."

Đôi mắt đen thẫm của Chu Hạc cứ thế nhìn tôi, một lúc lâu mới "Ồ" một tiếng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BẠN CÙNG NHÀ LÀ NGƯỜI RẮN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...