Tắm xong, hơi rượu tan biến sạch sẽ. Nghĩ đến Tống Trì, tôi nghiến chặt răng. Khốn nạn!
Đầu đau không chịu nổi, tôi cứ thế ôm mối hận với Tống Trì mà ngủ thiếp đi. Không biết đã trôi qua bao lâu, trong lúc mơ màng, chăn bị vén lên. Ngay sau đó có đôi tay ôm lấy tôi, áp sát vào người tôi.
Tôi giật mình tỉnh giấc. Cựa quậy người, phát hiện đó không phải là mơ. Thật sự có người đã leo lên giường tôi, còn ôm chặt lấy tôi.
Người đối phương rất nóng, lực ôm lớn đến mức khiến tôi gần như không thể cử động. Có thứ gì đó quấn lên chân tôi, rất kỳ lạ.
Tôi nghiến răng: "Chu Hạc, anh buông tôi ra ngay! Anh uống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c à? Phát tình giữa đêm thế hả?!"
Chu Hạc ngậm lấy tai tôi, vừa l.i.ế.m vừa c.ắ.n một lúc mới buông ra, giọng khàn đặc: "Chẳng phải cậu thích rắn sao?"
"Con phế vật nhỏ kia, cậu đã gửi trả rồi, không thể quấn được..." Chu Hạc vừa nói, thứ đang quấn quanh chân tôi càng siết chặt hơn: "Bây giờ, cậu có thể để tôi quấn lên."
Tôi nuốt nước bọt, trong đầu chậm rãi hiện lên một phỏng đoán táo bạo.
Đang ngây người, Chu Hạc nắm tay tôi đưa xuống dưới, cảm giác trơn láng, lạnh lẽo ập đến. Xà... yêu?
Chu Hạc đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của tôi. Vậy là, thứ tôi đang chạm vào chính là... đuôi của Chu Hạc.
Tôi muốn rút tay về, nhưng bị Chu Hạc giữ chặt.
"Cậu muốn quấn kiểu gì cũng được. Tôi lớn hơn món đồ chơi nhỏ kia, lại còn dễ quấn hơn."
Hơi thở nóng rực của Chu Hạc phả vào tai khiến tôi gần như muốn nhảy dựng lên, nhưng lại không thể thoát được, "Giang Duyên, để tôi quấn thử đi, hửm?"
9.
Bị quấn chặt như vậy, tôi cảm thấy khó chịu vô cùng. Chưa kể tay tôi còn đang chạm vào đuôi Chu Hạc.
Chu Hạc lúc này rõ ràng không bình thường, nếu anh ta phát điên lên, tối nay tôi có thể thật sự không giữ được cái m.ô.n.g của mình.
Tôi dịu giọng, thương lượng với Chu Hạc: "Anh có thể buông tôi ra trước không?"
Chu Hạc khẽ cười một tiếng, nhìn thấu ý đồ của tôi, "Muốn chạy à?"
"Không có." Tôi giải thích: "Anh ôm tôi chặt quá, tôi khó chịu."
Chu Hạc hơi nới lỏng lực một chút. Tôi tưởng anh ta đã nghe lọt tai, vừa chống tay định ngồi dậy, lại bị kéo mạnh trở lại, áp sát vào n.g.ự.c Chu Hạc. Chưa kịp hoàn hồn, lời nói của Chu Hạc đã đ.á.n.h sầm vào đầu tôi, "Giang Duyên, kỳ phát tình của tôi đến rồi. Muốn làm cậu."
"Được không?"
10.
Sự im lặng kéo dài ba phút. Tôi cứng đờ quay đầu lại, đối diện với ánh mắt ám muội của Chu Hạc, ánh mắt ấy gần như muốn nuốt chửng tôi.
Trong lòng tôi chợt có cảm giác chẳng lành, cái tên ch.ó má Chu Hạc này muốn làm thật!
Tôi chỉ đ.á.n.h võ mồm, còn anh ta thì thật sự muốn ngủ với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-cung-nha-la-nguoi-ran/chuong-4.html.]
Thấy tôi không trả lời, Chu Hạc nhô eo, thúc nhẹ vào phía sau tôi, "Được không?"
Tôi bị thúc một cái giật nảy mình. Suýt chút nữa nhảy dựng lên tát cho anh ta hai bạt tai.
"C.h.ế.t tiệt anh... quấy rối tình dục!" Tôi đã đ.á.n.h giá thấp sự trơ trẽn của Chu Hạc.
"Chỉ là quấy rối cậu thôi." Nói rồi, Chu Hạc đưa bàn tay ngứa ngáy của mình theo vạt áo ngủ của tôi mò vào trong, đầu anh ta gác lên vai tôi: "Cậu không nóng, lạnh quá. Rất... thoải mái!"
Da đầu tôi tê dại. Nhân lúc Chu Hạc lơ là cảnh giác, tôi đưa tay ra sau thọc cho anh ta một cú cùi chỏ. Lợi dụng lúc anh ta đau đớn, tôi lăn lộn bò lết xuống khỏi giường. Chiếc chăn cũng bị kéo theo.
Nhìn rõ bộ dạng Chu Hạc lúc này, đồng t.ử tôi co lại. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc tận mắt chứng kiến vẫn khiến tôi ngây người trong chốc lát.
Cái đuôi rắn đen thô to, vạm vỡ cứ thế đập vào mắt tôi. Tôi nuốt nước bọt.
Muốn quấn.
Muốn sờ.
Chu Hạc nằm xuống, nghiêng đầu nhìn tôi: "Có lớn không?"
Tôi theo bản năng nhìn về phía anh ta. Sau khi kịp phản ứng lại Chu Hạc đang hỏi cái gì, mặt tôi đen sầm, cười lạnh: "Trứng gà còn lớn hơn của anh."
Chu Hạc sờ sờ đuôi mình: "Ồ, vậy mà cậu vẫn nhìn chăm chú thế?"
Tôi giật chiếc chăn dưới đất, không khách khí đắp lên cái đuôi đang rục rịch kia: "Anh làm như vậy, chẳng phải là muốn tôi nhìn sao?"
Chu Hạc lật người nằm nghiêng, một tay chống cằm. Anh ta cười với tôi: "Đúng vậy! Cố tình để cậu xem đấy."
Chiếc chăn bị hất tung, đuôi Chu Hạc lại một lần nữa quấn lấy tôi, "Còn tiện thể muốn ngủ với cậu nữa."
Tôi chợt nhớ ra, Chu Hạc vừa nói mình đang trong kỳ phát tình?
Rắn trong kỳ phát tình thì phải làm gì?
Giao phối!
Khoan đã! Ánh mắt tôi chậm rãi rơi xuống vị trí nào đó của Chu Hạc. Sách nói rắn có... hai cơ quan sinh dục. Thật hay giả?
Chưa kịp nghĩ thông suốt, tôi đã bị cuốn lên giường. Chu Hạc lật người đè lên, "Vừa rồi, cậu nhìn vào vị trí nào thế?"
Mặt Chu Hạc ở gần trong gang tấc, yết hầu tôi cuộn lên. Tôi dứt khoát quay mặt đi.
"Giang Duyên!" Giọng Chu Hạc nhàn nhạt: "Tôi không ngờ, cậu lại còn hấp tấp hơn cả tôi?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi giơ tay bịt mặt anh ta lại, "Chu Hạc, anh phát tình thì đi tìm con rắn khác mà giao phối. Đừng có tới chỗ tôi mà làm trò điên rồ!"
Chu Hạc bị tôi bịt mặt cũng không giận. Anh ta dùng một tay kéo tay tôi xuống, rồi hôn lên cổ tay tôi, "Chỉ muốn với cậu thôi."
Tôi xác định rồi, Chu Hạc dù là rắn thì cũng là dâm xà. Không có con rắn bình thường nào mà đầu óc lại bất thường như anh ta, trong đó toàn là phế liệu vàng vọt. Không có lấy một góc sạch sẽ.
--------------------------------------------------