Cánh cửa "RẦM" một tiếng đóng lại. Chu Hạc thay đổi sắc mặt, đè tôi vào cửa ngấu nghiến hôn.
Bên ngoài cửa, Tống Trì vẫn còn đang kêu gào, "Anh Giang…!"
"Anh nghe em giải thích, em không tự nguyện, là hắn ta ép em…!"
Chu Hạc bất mãn vỗ vỗ vào eo tôi, tôi rên nhẹ một tiếng. Âm thanh không lớn, nhưng vẫn lọt vào tai Tống Trì qua một lớp cửa.
Bên ngoài im bặt.
Không biết có phải vì những ngày này quá phóng túng không, tôi cực kỳ mẫn cảm với Chu Hạc. Anh ta vỗ vào eo tôi, cơ thể tôi mềm nhũn. Anh ta hôn tôi, tôi đáp lại.
Chu Hạc làm loạn đủ rồi mới buông tôi ra.
Tôi dựa vào cửa thở hổn hển, môi đã tê dại. Lại còn hơi đau.
Chu Hạc giơ tay, dùng đầu ngón tay chà mạnh lên môi tôi. Miệng tôi càng đau hơn, tôi theo bản năng lè lưỡi liếm.
Chu Hạc như nhìn thấy chuyện gì thú vị. Tôi cứ liếm, anh ta lại cứ chà.
Tôi không nhịn được trước, nhấc chân đạp anh ta, "Cút đi…! Đồ biến thái."
Chu Hạc mặc kệ tôi chửi, im lặng không nói một lời.
13.
Tống Trì phiền phức kinh khủng, cứ ba hôm hai bữa lại chạy đến đây.
Ban đầu Chu Hạc còn mỉa mai vài câu, lâu dần anh ta cũng thấy chán.
Toàn bộ cơ thể tôi bị anh ta đè lên cửa kính sát sàn, phía trước tôi lạnh buốt. Chu Hạc đan hai tay vào tay tôi, ấn lên phía trên, lại không quên hành sự đến c.h.ế.t đi sống lại, "Không đi nói chuyện với cậu ta vài câu à?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tống Trì đứng ngay dưới lầu, tôi thậm chí còn không nhìn rõ mặt cậu ta. Xong việc, tôi còn chưa kịp mặc quần áo đã đ.ấ.m cho Chu Hạc một cú.
Đối phương bị tôi đ.á.n.h lùi lại mấy bước, anh ta dùng lưỡi đẩy vào má trong. Đối diện với ánh mắt dữ tợn của tôi, anh ta hỏi: "Một cú đủ không? Có cần thêm vài cái nữa không? Tôi da dày, chịu đòn tốt."
Tôi mặc kệ tên khốn Chu Hạc, tùy tiện mặc quần áo rồi lăn về phòng.
Một lúc sau, con rắn nhỏ của Chu Hạc lại từ ngoài cửa sổ bò vào. Tôi không động đậy, mặc cho nó bò dọc theo chân tôi đi lên. Cho đến khi nó dừng lại trên vai tôi, dùng đầu rắn tì vào mặt tôi.
Cọ cọ.
Quả không hổ danh là rắn do Chu Hạc nuôi. Thật biết giả vờ!
Tống Trì dường như đã hạ quyết tâm muốn gặp tôi, gọi cho tôi hơn chục cuộc điện thoại. Tôi chặn số cậu ta, cậu ta lại đổi số khác gọi.
Sau khi tất cả các số đều bị chặn, giọng Tống Trì lại vang lên ngoài cửa sổ, "Anh Giang! Em muốn gặp anh!"
Tôi thấy hơi phiền, sợ bị hàng xóm phàn nàn nên vẫn xuống lầu.
Tống Trì có vẻ hơi sợ Chu Hạc, chỉ dám đứng dưới lầu, không dám lên gõ cửa. Thấy tôi đi xuống, mắt Tống Trì sáng rực, "Anh Giang, em biết ngay anh sẽ xuống mà!"
Nhìn Tống Trì, tôi châm một điếu thuốc, "Nếu là muốn biện minh những lời vô nghĩa đó, thì thôi đi. Cậu nói mệt, tôi nghe cũng phiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-cung-nha-la-nguoi-ran/chuong-6.html.]
Tống Trì im lặng.
Một lúc sau, cậu ta thì thầm: "Anh Giang, hôm đó em say quá, không biết gì hết..."
Tôi cười rộ lên, "Tống Trì, có phải cậu đã coi tôi là thằng ngốc quá lâu rồi, nên nghĩ tôi thật sự là thằng ngốc không?"
"Cậu nói cậu ngủ với con ch.ó ven đường còn có sức thuyết phục hơn cái lời biện hộ của cậu đấy."
Nghe tôi nói vậy, mắt Tống Trì đỏ lên. Cậu ta ngẩng phắt đầu: "Rõ ràng là anh không muốn chạm vào em, giờ lại quay sang chỉ trích em sao?"
"Em là đàn ông, em cũng có nhu cầu sinh lý bình thường!"
Nhìn Tống Trì, suy nghĩ của tôi có chút phức tạp. Tôi rít một hơi thuốc, rồi mới chậm rãi mở lời: "Tống Trì, mẹ kiếp tôi làm vậy là tôn trọng cậu!" Chỉ mới nửa năm mà tôi đã thực sự ngủ với cậu ta thì tôi sẽ cảm thấy mình là kẻ súc vật.
Nhưng không ngờ, dưới cái sự tôn trọng mà tôi nghĩ, Tống Trì lại nghĩ là tôi không muốn chạm vào cậu ta. Rồi cứ thế mà cắm sừng tôi.
Tống Trì cười một cách khó coi: "Anh Giang, anh đang lừa em đúng không?"
Tôi nhả một làn khói thuốc, rồi nhìn cậu ta, "Cậu có điểm gì đáng để tôi lừa không?"
Tống Trì lại chọn sai trọng tâm, vươn tay ôm lấy cổ tôi. Cười mà không giống cười nói: "Anh Giang, điều này chứng tỏ anh vẫn thích em đúng không?"
Cảm nhận được ánh mắt nào đó trên lầu gần như muốn nuốt chửng tôi, tôi cũng không đẩy Tống Trì ra. Mặc cho cậu ta ôm.
Đợi đến khi điếu t.h.u.ố.c chỉ còn lại hai hơi, tôi mới khẽ nói: "Tống Trì, tôi ngủ với người khác rồi. Tôi còn là người ở dưới."
"Bây giờ, đối với cậu, tôi hết cảm giác rồi."
Cơ thể Tống Trì đang ôm tôi cứng đờ.
Tôi tiếp tục: "Cậu đã gặp rồi đấy, Chu Hạc."
Lúc Tống Trì buông tôi ra, cả người cậu ta gần như không đứng vững.
Nhìn Tống Trì, đầu óc tôi lại toàn là hình bóng Chu Hạc. Thật vô lý quá!
Tôi ném điếu t.h.u.ố.c đã hút hết xuống đất, giơ chân miết mạnh. Hai tay đút vào túi quần, cứ thế nhìn Tống Trì, "Cho nên, đừng đến tìm tôi nữa. Rất phiền phức."
14.
Tống Trì không đến nữa.
Ngược lại, Chu Hạc đến gõ cửa phòng tôi, lại bị tôi từ chối.
Mối quan hệ với Chu Hạc đối với tôi chỉ là quan hệ trên giường. Không thể kéo dài được.
Nhận ra mình có cảm giác bất thường với Chu Hạc, tôi chọn cao chạy xa bay.
Với cái kiểu làm tôi đến c.h.ế.t đi sống lại của Chu Hạc, nếu anh ta biết tâm tư tôi đã không còn thuần khiết, tôi sẽ c.h.ế.t trên giường thật mất.
Liên hệ với chủ nhà, tìm được căn hộ mới. Đóng gói hành lý, lợi dụng lúc Chu Hạc ra ngoài, tôi vác vali lên vai rồi chạy trốn.
Một người ở Nam, một người ở Bắc.
Không quan trọng lắm, Chu Hạc sẽ không rảnh rỗi đến mức chuyên tâm đi tìm tôi.
--------------------------------------------------