Tôi sống thoải mái được nửa tháng, đang tán tỉnh cậu em trai mới quen... Ánh mắt tôi chợt bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Là Chu Hạc!
Mẹ kiếp!
Chu Hạc vắt chéo chân, điếu t.h.u.ố.c ngậm trên miệng, tư thế thư thái dựa vào ghế sofa, cứ thế đối diện với tôi qua đám đông ồn ào.
Thật sự là gặp ma rồi! Sao Chu Hạc lại ở đây?
Lúc này không phải anh ta nên ở nhà chơi với con rắn vớ vẩn kia sao?
Ánh đèn trong quán bar loạn xạ, khóe môi Chu Hạc hơi nhếch lên, cười với tôi. Da đầu tôi tê dại, ly rượu trong tay suýt làm ướt áo sơ mi của cậu em trai.
Cậu ta nhẹ nhàng đ.ấ.m tôi một cái, dựa vào lòng tôi, "Đừng vội thế anh Giang, chúng ta có thể thuê phòng rồi từ từ chơi..."
Tôi chơi không nổi nữa rồi. Nhìn nụ cười trên môi Chu Hạc ngày càng rộng hơn, chân tôi đã bắt đầu nhũn ra.
Tôi đột ngột đẩy người trong lòng ra rồi chạy thẳng ra ngoài. Gần đến nhà, tim tôi đã trở lại lồng ngực. Chu Hạc tìm đến thì sao?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Chẳng phải vẫn bị tôi đá rồi à?
Cho đến khi mở cửa, nhìn thấy người đang ngồi trên sofa, tôi suýt nghẹt thở. Tôi nhấc chân quay người bỏ chạy.
"Em dám chạy, thì tối nay tôi dám làm c.h.ế.t em."
Một câu nói khiến bước chân tôi dừng lại ngay lập tức.
Giọng Chu Hạc nghe lạnh lẽo, cộng thêm việc tôi bỏ trốn chắc chắn khiến tâm trạng anh ta rất tệ, không chừng anh ta sẽ g.i.ế.c tôi thật. Tôi đứng yên tại chỗ, không dám động đậy.
Chu Hạc đứng dậy, chầm chậm bước về phía tôi, rồi dừng lại trước mặt tôi, "Giang Duyên, sao cậu có thể ngu xuẩn đến mức này?"
Chu Hạc tiến một bước, tôi lùi lại một bước. Cho đến khi không còn chỗ lùi nữa, tôi mới chịu dừng lại.
Chu Hạc cụp mắt xuống, giọng nhạt thếch hỏi: "Không lùi nữa à?"
Tôi lắc đầu: "Không lùi nữa." Lùi nữa, chính là xác của tôi rồi.
Tôi quý mạng mình lắm, vẫn chưa muốn c.h.ế.t.
Chu Hạc im lặng một lúc, cứ thế nhìn tôi. Không nói lời thừa thãi, anh ta trực tiếp hỏi: "Tại sao lại bỏ đi?"
15.
Biểu cảm của tôi trở nên kỳ quặc một chút. Tôi và Chu Hạc chỉ là bạn tình đơn thuần, giờ tôi không muốn nữa, tôi chạy đi. Chuyện này không bình thường sao?
Chẳng ai lại cố chấp như vậy, đã chạy rồi thì cứ kiếm người khác thay thế thôi.
Nhưng không ngờ Chu Hạc lại cố chấp thật, còn chặn đường tôi. Lại còn chặn ngay tại nhà tôi.
Môi tôi mấp máy, đứng thẳng người hơn: "Chuyện này không phải quá đỗi bình thường sao? Tôi không muốn ngủ với anh nữa thôi."
Sắc mặt Chu Hạc trở nên khó coi. Anh ta nghiến răng ken két, nặn ra vài chữ: "Không muốn ngủ với tôi nữa?"
"Vậy em muốn ngủ với ai?" Câu cuối cùng Chu Hạc nhìn thẳng vào tôi mà hỏi.
Phản ứng của Chu Hạc khiến tôi hơi kinh ngạc. Hoàn hồn lại, tôi đẩy Chu Hạc ra và đi vào phòng.
Nhưng bị Chu Hạc dùng sức kéo lại. Anh ta cố chấp hỏi: "Em chưa trả lời tôi, em muốn ngủ với ai!"
Tôi ngừng lại, đột nhiên cười rộ lên, "Cái này cũng phải hỏi sao?"
Lực siết ở tay tôi của Chu Hạc càng lớn hơn, tôi đau đến mức nghiến răng: "Ngủ với ai cũng được, trừ anh ra!" Tôi dùng sức hất Chu Hạc ra, quay về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-cung-nha-la-nguoi-ran/chuong-7.html.]
Chu Hạc cũng đi theo. Cửa vừa đóng lại, anh ta lập tức kéo tôi vào trong, quăng tôi lên giường rồi cả người đè xuống.
Anh ta hôn môi tôi, sau đó lại chuyển sang c.ắ.n cổ tôi. Tôi khó chịu không chịu nổi, Chu Hạc thở dốc, cứ nhìn tôi rên rỉ.
Tôi muốn chạm vào anh ta. Anh ta không cho, giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, lại một lần nữa ép hỏi: "Em ngủ với ai?"
16.
Tôi không nói.
Chu Hạc nghiến răng: "Hay là, những ngày này em đã ngủ với người khác ở bên ngoài rồi?"
Lý lẽ vớ vẩn ở đâu ra thế?
Vì để trốn Chu Hạc, tôi thậm chí còn không dám ra khỏi cửa. Sau khi chắc chắn đối phương không thể tìm thấy chỗ này, khó khăn lắm tôi mới ra ngoài được một lần, kết quả vừa nói chuyện chưa đầy một tiếng, đã bị dọa cho hồn bay phách lạc bỏ chạy. Ấy vậy mà Chu Hạc còn bày ra cái thái độ này. Đây là ép ai vậy?
Tôi mượn lực, hai chân quấn lấy eo Chu Hạc, thúc lên một cái, "Anh muốn ngủ thì ngủ đi, không ngủ thì đổi người."
Chu Hạc cứng đờ, giọng khàn đi vài tông, "... Ngủ."
Sau khi mây mưa kết thúc, Chu Hạc hiếm hoi châm một điếu t.h.u.ố.c sau trận chiến.
Tôi gần như bị hành hạ đến c.h.ế.t, anh còn có tâm trạng hút t.h.u.ố.c ư?
Biểu cảm Chu Hạc không thay đổi, cứ như đang thất thần.
Nhìn khuôn mặt nghiêng của anh ấy, tôi chợt nhớ đến lần Chu Hạc chủ động hỏi tôi có thích rắn không. Hỏi tôi bao giờ chia tay, để anh ấy tiện bề ra tay.
Ra tay?
Chẳng lẽ cái tên ch.ó má Chu Hạc này đã thầm yêu tôi từ lâu?
Nghĩ không thông, tôi đạp cho Chu Hạc một cái.
Anh ấy quay đầu lại: "Muốn thêm lần nữa à?"
"..."
Tôi lườm Chu Hạc một cái, hỏi anh ấy: "Trước đây chúng ta có quen nhau không? Hay là anh từng gặp tôi rồi?"
Chu Hạc rít một hơi thuốc, "Ý gì?"
Tôi chống tay ngồi dậy, chăn trượt xuống, để lộ nửa thân trên đầy dấu vết của Chu Hạc, "Tôi bỏ trốn, tại sao anh lại giận?"
17.
Chu Hạc rụt đầu lại. Im lặng rất lâu, anh ấy mới nói: "Không phải chúng ta đang hẹn hò sao?"
"Em bỏ trốn, anh không nên giận sao?"
Đầu tôi từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Hẹn hò?
Hẹn hò kiểu gì?
Hẹn hò trên giường sao?
Đừng có quá đáng thế.
Nhưng nhìn vẻ mặt Chu Hạc, tôi không ngờ anh ấy lại nghĩ như vậy thật.
"C.h.ế.t tiệt, anh biến thái à?"
"Hẹn hò chỉ ở trên giường? Sao không để tôi hút khô anh luôn đi?"
--------------------------------------------------