Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Báo Ứng Của Chị

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn thường đọc sách trong thư phòng hoặc đi dạo trong sân.

Tôi luôn có thể tìm một chỗ nấp mà không bị phát hiện, đứng từ xa nhìn hắn.

Có một lần bị mợ hai phát hiện, ả ta nói: “Đúng là chị em, còn nhỏ mà đã muốn quyến rũ thiếu gia rồi.”

Ả ta thấy tôi không chút ngượng ngùng, liền lại gần véo má tôi: “Con câm này, mày nghĩ tao có nên đi nói với mợ cả rằng hai chị em mày cùng nhau quyến rũ con trai bà ta không?”

Móng tay ả ta quá nhọn, chọc vào mặt tôi đau điếng.

Tôi lè lưỡi, l.i.ế.m vào tay ả ta.

Đột nhiên ả trợn mắt, hét lên rồi chạy mất.

Xì, gan bé tí, chẳng qua chỉ là cái lưỡi chẻ đôi thôi mà.

“Mau! Mau! Yêu quái! Cô ta là yêu quái!”

Mợ hai dẫn theo vài tên gia đinh chạy về: “Trói cô ta lại!”

Những người khác nghe động tĩnh cũng vây lại.

“Sáng sớm đã ồn ào cái gì!” Mợ cả xoa trán bước ra, phía sau là hai người hầu.

Bà ta nhìn mọi người đầy trên sân, rồi lại nhìn tôi đang bị kéo sang một bên.

“Cô ta, cô ta… cô ta là yêu quái!”

Giọng mợ hai run rẩy: “Lưỡi cô ta chẻ đôi, còn… còn l.i.ế.m tôi!”

Mợ cả nhìn tôi: “Bà Trương, banh miệng con bé ra xem.”

Bà Trương bước tới, giữ chặt vai tôi, banh miệng tôi ra.

Tôi không giãy giụa, ngoan ngoãn há miệng, chỉ có một cái lưỡi bình thường.

Bà Trương nhìn hai cái, ngẩng đầu lắc đầu: “Giống người bình thường mà.”

“Không thể nào! Cô ta lè lưỡi dài l.i.ế.m tôi!” Mợ hai không tin nổi mà cao giọng.

Mợ cả trừng mắt nhìn ả ta: “Còn mù nữa thì uống gấp đôi thuốc đi!”

Mợ hai có chứng mất ngủ, mỗi ngày đều phải uống rất nhiều thuốc ngủ.

Mợ cả xua tay: “Nếu không được thì đổi bệnh viện đi, não bị hỏng rồi.”

Chị tôi từ xa chạy tới, kéo tôi đứng dậy, kiểm tra xem tôi có bị họ làm bị thương không.

Tôi đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng lưng mợ hai, ả ta quay đầu nhìn tôi một cái, sắc mặt tái nhợt.

Khóe miệng tôi cong lên, lè lưỡi về phía ả ta.

Đột nhiên ả ta ôm ngực, cúi đầu bỏ chạy.

4

Sự ân cần quá mức của Trương Văn Viễn đối với chị tôi, cộng thêm lời lẽ thêm thắt của mợ hai.

Cuối cùng cũng khiến mợ cả nhận ra điều bất ổn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bao-ung-cua-chi/chuong-2.html.]

Bà ta cưỡng ép đưa con trai về trường nội trú.

Trương Văn Viễn đã lâu không xuất hiện.

Trương Thành bận rộn làm ăn, trong nhà đều do mợ cả quyết định.

Mợ cả nói tôi ăn mặc quá quê mùa, làm mất mặt nhà họ Trương, liền dẫn tôi đi mua quần áo.

Chị tôi nói muốn đi cùng, Mợ cả nói mợ bà cứ thế này là tốt lắm rồi, nếu ăn diện nữa e là nhà họ Trương không nuôi nổi.

Chị ấy xoa đầu tôi, dặn dò vài câu phải đi theo mợ cả cho cẩn thận, đừng chạy lung tung.

Lần đầu tiên tôi đến tiệm quần áo, lần đầu tiên mặc váy kiểu Tây.

Tôi sờ sờ vạt váy xòe rộng, nôn nóng muốn về cho chị tôi xem.

Nhưng chiếc xe không chạy về hướng nhà họ Trương.

Mợ cả vuốt tóc tôi, nói: “Mày không nói được cũng tốt, đau cũng không kêu.”

Tôi không hiểu bà ta có ý gì, nghiêng đầu nhìn bà ta.

“Đợi mọi chuyện qua rồi, mày sẽ là con gái nhỏ của tao.”

“Mày và A Tín nhìn thật giống nhau.”

“Nếu Văn Viễn không phải vì A Tín, cũng sẽ không bị đưa đến trường, cũng sẽ không bị những người kia xúi giục đi biểu tình rồi bị bắt.”

“Lão già đó vì cưới một con hồ ly tinh vào nhà, còn đắc tội với người của tuần bổ phòng!”

Khuôn mặt bà ta càng nói càng trở nên vặn vẹo, trong mắt tràn ngập hận thù.

Bà ta nắm tay tôi càng ngày càng chặt, khi tôi cố sức muốn rút tay ra, đột nhiên bà ta nhẹ nhàng lại, mỉm cười dịu dàng với tôi: “Nếu do chị mày gây ra, vậy mày hãy thay chị mày trả nợ đi.”

Bà ta như thể có hai người trong một thân thể, vừa kích động vừa bình tĩnh, lải nhải suốt quãng đường.

Khi màn đêm buông xuống, tôi mặc chiếc váy kiểu Tây mới mua, bị bỏ lại trong biệt phủ riêng của Cục trưởng Uông.

5

Khi Trương Văn Viễn đến, cục trưởng Uông vừa mới co giật rồi ngã vật xuống đất.

Thân hình béo phì vẫn còn run rẩy, hai lỗ thủng trên cổ ông ta phát ra những tiếng kêu “khò khè”.

Tôi đưa tay lau vết m.á.u bên khóe miệng, nhìn thẳng vào Trương Văn Viễn.

Đột nhiên hắn lùi lại một bước, chân không vững, lảo đảo ngã bệt xuống đất, run rẩy lùi về phía sau.

“Cậu được thả ra rồi ư?” Đã lâu không nói chuyện, giọng tôi nghe như những hạt cát va vào nhau.

“Cô… cô… cô! Cô biết nói!”

Vốn dĩ là không biết nhưng vừa rồi ăn quá no, khi ợ hơi thì phát hiện mình có thể nói được.

Đột nhiên Trương Văn Viễn như hiểu ra điều gì: “Vậy… vậy ông ta là do cô g.i.ế.c ư?”

“Ông ta muốn ăn tôi.” Tôi vén tay áo lên cho hắn xem vết răng bị cắn trên tay tôi.

6

Trương Văn Viễn không nói một lời, kéo cục trưởng Uông vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa sổ và cửa ra vào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Báo Ứng Của Chị
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...