Ta biết Vạn Hoa Lâu có Kinh Đô Vệ giám sát, nhưng không ngờ tin tức lại truyền đến tai hắn nhanh như vậy.
Hắn ngước mắt nhìn ta một cái.
"Trong triều có nhiều đại thần như vậy, ái khanh có vừa ý một hai người nào không?"
Lời nói đầy vẻ trêu chọc.
Ta nghiến chặt răng, trong lòng lại thêm một cái mác nữa cho hắn: thích trêu đùa người khác.
"Bệ hạ đừng đùa thần nữa, thần ở trong triều không màng chuyện bên ngoài, chỉ một lòng muốn cống hiến cho Bệ hạ.
Đang diễn tới cao trào, ta vén vạt áo lên, quỳ xuống một cái: "Thần nguyện dốc hết sức mình trung thành với Bệ hạ!"
Chơi trò làm lố, ta vẫn có chút tài năng.
Ánh mắt sâu thẳm của Sở Vương khựng lại, dường như chưa từng thấy một đại thần nịnh hót như ta, vậy mà hắn không đáp lại lòng trung thành của ta, mà chuyển sang chuyện chính.
"Quả nhân nghe nói, ái khanh rất am hiểu thi từ, giờ đối một vế được không?"
Đối thơ, cái này ta giỏi.
Nhưng không phải là am hiểu, mà là ta có thể học thuộc lòng.
Thật ra ta không phải người của thế giới này, do thức khuya xem tiểu thuyết mà đột tử, được hệ thống kéo đến một tiểu vương triều không hề được ghi lại trong sử sách này.
Hệ thống nói với ta, muốn trở về thế giới cũ, phải bảo vệ Sở Vương thật tốt, giúp hắn giải quyết mọi nguy hiểm đến tính mạng, không được để hắn chết.
Thế là, ta giả nam trang vào triều, ngày ngày chăm chỉ giữ vững vị trí của mình, muốn hắn chú ý đến ta, không ngờ, lại chỉ vì cái eo nhỏ mà được hắn ghi nhớ.
Ta thu lại suy nghĩ, trên mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.
"Xin Bệ hạ ra đề."
Hắn đặt cuộn tấu chương xuống, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào ta.
"Đêm nay vẫn cầm đèn bạc soi."
Ta nhíu mày, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Dù hơi nghi hoặc vì sao Sở Vương lại biết bài thơ này, giây sau ta vẫn đối lại vế dưới.
"Vẫn sợ gặp nhau là trong mộng."
Sở Vương đột nhiên đứng dậy, đôi mắt đen nhánh của hắn lúc này phản chiếu hình bóng ta, trong khoảnh khắc đó, ta không hiểu được ý của hắn.
Một lát sau, khóe môi hắn nở một nụ cười.
"Hay! Lời đồn đãi trong dân gian quả nhiên không sai."
Ta thở phào một hơi, mãi đến khi đi trên đường trong cung vẫn còn nghĩ về ánh mắt của Sở Vương lúc nãy.
Nhưng còn chưa nghĩ ra được điều gì thì đã thấy trong cung sáng hẳn lên.
"Cháy rồi! Cháy rồi!"
Nghe tiếng mà nhìn theo, là Vạn Triều Điện.
Tuy ta nghi hoặc nhưng không có thời gian suy nghĩ, nếu Sở Vương c.h.ế.t cháy trong biển lửa thì coi như xong đời.
Khi ta chạy đến, ngọn lửa ở Vạn Triều Điện đã được dập tắt.
Qua đám cung nhân đen kịt, ta nhìn thấy Sở Vương với vẻ mặt âm u.
Hắn dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, liếc về phía ta một cái, rồi dặn dò thống lĩnh Kinh Đô Vệ một câu.
Chưa đầy vài giây, thống lĩnh Kinh Đô Vệ với vẻ mặt không tốt đi về phía ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/be-ha-thich-eo-thon/chuong-2.html.]
"Lâm Thượng Thư, mời đi theo ta một chuyến đến thiên lao."
Vẻ mặt ta khó coi, Sở Vương đúng là lòng dạ hẹp hòi, ghen ghét nhân tài, lại đổ tội cháy Vạn Triều Điện lên đầu ta.
Vậy mà ta còn lo lắng hắn c.h.ế.t cháy, vội vàng chạy về cứu.
Đồ vô ơn!
Đây là lần đầu tiên ta bước vào thiên lao của triều Nghiệp, lối đi chật hẹp, qua mấy gian phòng giam còn có mùi hôi thối nồng nặc.
Thống lĩnh Kinh Đô Vệ đẩy ta một cái.
"Đi nhanh lên, đừng có giở trò."
Ta quay đầu trừng mắt nhìn hắn: "Bổn quan là trọng thần trong triều, tốt nhất là ngươi nên lễ phép với bổn quan một chút. Sở Vương vốn tính tình thất thường, nếu điều tra rõ sự thật, trả lại sự trong sạch cho bổn quan. Khi bổn quan ra khỏi lao, người đầu tiên ta nhắm đến chính là ngươi."
Nói xong, thái độ hắn quả nhiên tốt hơn nhiều.
Cũng coi như là có chút đầu óc.
Ta bị nhốt ở sâu trong thiên lao, đợi sau khi đám thị vệ đi hết, ta gọi hệ thống trong lòng, nhưng nó im lìm như chết, nhất quyết không trả lời ta.
Cũng là hệ thống, hệ thống của người khác thì đáng yêu, là trợ thủ đắc lực trên con đường phá đảo của ký chủ, còn hệ thống của ta thì chỉ có cái danh, hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.
Ta nằm bò ra cửa phòng giam quan sát khắp nơi, còn thử dùng tay không mở khóa, nhưng thất bại.
Thế nhưng, đúng lúc ta đang khóc thút thít, một tiếng cười khinh bỉ truyền đến từ gian phòng bên cạnh.
"Ha."
Thiên lao này không giam giữ những tên tội phạm tàn ác thì cũng là những quan viên bị oan uổng như ta.
Ta nghĩ, chắc hắn không phải loại thứ nhất.
Ta nhìn bóng người trong bóng tối: "Ngươi cười cái gì?"
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
"Tự lượng sức mình đi."
Nhất thời ta không thể biện minh cho hành động vừa rồi của mình, đành cứng họng chuyển đề tài: "Vậy các hạ có cách nào hay hơn để ra ngoài không?"
"Tại sao phải ra ngoài?"
Ta thấy không thể nói chuyện với hắn, dứt khoát không muốn tốn lời: "Các hạ muốn c.h.ế.t thì bổn quan không cản."
Hắn lại cười một tiếng.
"Đừng vội, ngươi sẽ không c.h.ế.t đâu. Nhưng, Sở Vương sắp c.h.ế.t rồi."
Trong lòng ta giật mình, ánh mắt nặng trĩu: "Ngươi nói bậy bạ gì vậy."
Đột nhiên, phòng giam đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng bước chân, ta theo bản năng nuốt nước bọt, nín thở.
Bị hàm oan vào tù ta không sợ, nhưng nếu bàn tán về Sở Vương thì thật sự là cái c.h.ế.t cận kề rồi.
Ánh nến chập chờn, bóng người đến bao trùm trong bóng tối, hắn lại bước thêm một bước, ánh sáng chiếu lên mặt hắn, lúc sáng lúc tối.
"Lâm ái khanh, quả nhân vừa... tìm được kẻ phóng hỏa rồi."
"Ái khanh đã chịu khổ rồi."
Khi ta vừa đến thế giới này, hệ thống đã nói với ta rằng Sở Vương là người cố chấp, đen tối và tính tình thất thường.
Ta tuyệt đối sẽ không tin hắn lại tốt bụng như vậy, chắc chắn là ta vẫn còn giá trị lợi dụng.
Khoảnh khắc được Sở Vương dẫn ra khỏi phòng giam, gian phòng bên cạnh lại truyền ra tiếng nói.
"Thượng Thư Lang, chúng ta sẽ còn gặp lại."
--------------------------------------------------