Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bệ Hạ Thích Eo Thon

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một ngày nọ, đúng lúc ta đang trực, sấm chớp giật ầm ầm, nghe thấy tiếng ngọc khí vỡ tan trong điện.

Ta vội vàng chạy vào, chỉ thấy Sở Chi Chu đang cuộn mình trong chăn, ánh mắt âm u, xen lẫn một tia sợ hãi.

Ta nghe các ma ma ở Cảnh Ninh Cung kể lại, mẫu phi của Sở Chi Chu đã qua đời vào một đêm mưa bão.

Ta tiến đến an ủi hắn: "Điện hạ đừng sợ, nô tỳ ở đây."

Hắn nhìn ta, ánh mắt tan vỡ nhưng cũng có một chút hy vọng mong manh.

Ta cẩn thận vỗ nhẹ vào lưng hắn, giọng nói dịu dàng: "Tay áo màu nâng chén ngọc nồng. Năm xưa say đỏ cả dung nhan. Múa dưới bóng liễu, trăng lầu hạ. Hát đến cạn hơi, quạt hoa đào. Từ khi biệt, nhớ tương phùng. Mấy lần hồn mộng cùng chàng một. Đêm nay vẫn cầm đèn bạc soi. Vẫn sợ gặp nhau là trong mộng”.

"Sau này khi Điện hạ sợ hãi, cứ đọc bài thơ này thì sẽ không còn sợ nữa..."

Bỗng một ngày, tam hoàng tử đến thăm.

Lớn chuyện rồi, hắn nói là Sở Chi Chu lấy trộm ngọc bội của hắn, đặc biệt đến để đòi lại.

Cái cớ vụng về này, người sáng suốt đều biết là tam hoàng tử cố tình gây chuyện. Nhưng trong cung, bất kể thật giả, quyền lực càng lớn, lời ngươi nói càng đúng.

Sở Chi Chu bị đánh ba mươi gậy, lại còn phải quỳ suốt một đêm dưới trời mưa.

Đến giờ Mão, ta đi qua điện của hắn, nghe thấy tiếng khóc yếu ớt.

Ta vẫn bước vào, hắn nhìn thấy ta, sắc mặt tái nhợt, tức giận bảo ta cút đi.

Ta không nghe lời hắn, chỉ một mực đi về phía hắn. Mỗi bước đi, tim ta lại đau một phần.

"Điện hạ, thật ra ngài không cần phải mạnh mẽ đến thế..."

"Nô tỳ cứ thế này ở bên cạnh Điện hạ..."

Ta không nhớ mình đã ngồi trong điện bao lâu, đợi đến khi ta tỉnh dậy đã là buổi chiều tà.

Sở Chi Chu nhìn ta, vẻ mặt không còn lạnh nhạt như trước.

"Ngươi tên là gì?"

Như ma xui quỷ khiến, ta nói: "A Vân."

"Nô tỳ có một cái tên gọi ở nhà, là A Vân. Sau này Điện hạ cứ gọi nô tỳ là A Vân là được."

Hắn nhàn nhạt gật đầu, gọi một tiếng: "A Vân..."

Những ngày sau đó, ta và Sở Chi Chu sớm tối bên nhau. Cũng chính vì vậy, các hoàng tử khác mới chú ý đến sự tồn tại của ta.

Ngày hôm đó, hắn đưa khế ước bán thân cho ta, nói muốn ta rời khỏi kinh đô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/be-ha-thich-eo-thon/chuong-6.html.]

Ta không thể đi, cũng không muốn đi.

Cuối cùng hắn đành bất lực, chỉ có thể nói với ta: "A Vân, lần này không đi, sau này ngươi có muốn đi cũng không được nữa."

Ta cười nói: "Nô tỳ không đi, nô tỳ sẽ mãi mãi ở bên cạnh Điện hạ."

Nhưng không ngờ biến cố lại đến nhanh như vậy.

Ngày hôm đó, trong cung có chuyện vui, Lương phi sinh hạ một người con trai. Sở Chi Chu với tư cách là hoàng tử, cũng được mời tham gia yến tiệc.

Ta vốn định đi cùng hắn, nhưng hắn nói ta không nên lộ diện trước mặt các hoàng tử, càng không được để phụ vương hắn nhìn thấy.

Ta ngồi bên cửa sổ, chuẩn bị món quà sinh nhật cho Sở Chi Chu vào ngày mười hai tháng mười hai âm lịch.

Không hiểu sao, càng ở đây lâu, những ký ức trước kia của ta càng mờ nhạt, ngay cả lý do vì sao đến thế giới này cũng đã quên.

Ta dần dần đã hòa nhập vào thế giới này rồi.

Món quà sinh nhật ta đã nghĩ rất lâu, định sẽ khắc cho hắn một khóa trường mệnh, hy vọng những năm tháng sau này của hắn sẽ luôn bình an.

Bỗng nhiên, bên ngoài cửa sổ có tiếng ồn ào, là tam hoàng tử đến.

Ta nhìn bóng dáng xiêu vẹo của hắn, chẳng lẽ là say rượu ở yến tiệc?

Một ý nghĩ không lành chợt xuất hiện, ta vội vàng đẩy cửa ra, nhưng lại cứng đờ người.

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta: "Muốn đi đâu?"

Ta hành lễ: "Ngũ hoàng tử điện hạ sai nô tỳ đến Vạn Triều Điện."

"Tên tiện chủng đó? Ha ha ha, sao ngươi lại nghe lời tên tiện chủng đó thế?"

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Trong lòng ta tức giận không thôi: "Xin tam hoàng tử điện hạ giữ tôn trọng, ngũ hoàng tử điện hạ không phải là tiện chủng!"

Hắn túm lấy ta, ghé vào tai ta: "Tiện chủng thì mãi là tiện chủng thôi, hắn còn muốn bay lên cành cây làm phượng hoàng sao?"

"Tối nay ngoan ngoãn hầu hạ bổn hoàng tử, bổn hoàng tử sẽ không nói hắn là tiện chủng nữa."

Ta đẩy hắn ra, quỳ xuống đất: "Nô tỳ hèn mọn, sợ làm bẩn mắt tam hoàng tử điện hạ."

"Không sao, bổn hoàng tử tấm lòng rộng rãi, không chê."

Hắn cúi người định hôn ta, ta cắn chặt vào tai hắn. Hắn tát ta một cái, chửi rủa: "Tiện tỳ!"

"Mau móc mắt nó ra cho bổn hoàng tử, để nó cả đời không nhìn thấy tên tiện chủng đó nữa!"

Ta bị thái giám giữ chặt vào cột, từng xô nước ớt dội thẳng vào mắt. Ta giãy giụa kịch liệt, tam hoàng tử càng phấn khích hơn, bên tai ta chỉ còn lại tiếng cười điên cuồng của hắn, vang vọng mãi không dứt...

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bệ Hạ Thích Eo Thon
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...