Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bệ Hạ Thích Eo Thon

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta lén vén mắt nhìn Sở Vương, hắn chỉ khựng lại đôi chút rồi không có phản ứng nào khác. Trong lòng ta nghi hoặc không biết người ở gian phòng kia là vị đại nhân nào, lại có gan lớn thế trước mặt Sở Vương.

Chưa kịp suy nghĩ, ta đã bị Sở Vương đưa đến Vạn Triều Điện.

Ánh đèn trong phòng mờ nhạt, ta cứ chốc chốc lại nhìn hắn đang phê duyệt tấu chương.

Phải nói, hắn thật sự rất tuấn tú, tuấn tú hơn tất cả những người ta từng thấy. Nhưng tính nết quá lạnh lùng, lòng dạ quá hẹp hòi, lại còn là một kẻ đoản mệnh. Ta lắc đầu, nghĩ cách phải cứu hắn ra sao.

"Lâm ái khanh. Ngươi mệt rồi sao?"

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Giọng hắn lên xuống vừa vặn, chẳng lẽ đang muốn quyến rũ ta? Tim ta đập thình thịch, Sở Vương thích eo thon, hắn sẽ không muốn ta thị tẩm đấy chứ?

Ta liền mở miệng: "Không mệt, tinh thần thần rất tốt, được chiêm ngưỡng phong thái của Bệ hạ khi phê tấu chương là phúc ba đời của thần."

"Nhưng thần cảm thấy hổ thẹn, Bệ hạ vẫn tận tâm tận lực vì nước Nghiệp, thần làm sao có thể chỉ đứng ngắm trong Vạn Triều Điện. Chi bằng, Bệ hạ cho phép thần về phủ xử lý công vụ, để cống hiến chút sức mọn cho quốc gia."

Sở Vương dừng bút, hình như hắn cười khẩy một tiếng: "Ái khanh có lòng rồi."

"Ái khanh đã nói vậy, quả nhân cũng không nỡ. Thôi, đêm nay đặc biệt cho phép ái khanh ở lại Vạn Triều Điện mà quan sát cho kỹ."

...

Mãi đến khi gà gáy, cung nữ thay y phục cho Sở Vương, ta mới được ra khỏi cung.

Nghỉ ngơi chưa được một ngày, sáng hôm sau lên triều, các vị đồng liêu đều lũ lượt tiến đến chúc mừng.

Chỉ vì bị phạt đứng một đêm trong Vạn Triều Điện, trong cung đã có lời đồn mới.

Sở Vương thích Thượng Thư Lang, trong cung có rất nhiều người muốn thắt cổ tự vẫn.

Hai ba ngày sau, vào nửa đêm, ta luôn lén lút trốn dưới gốc cây đại thụ trăm năm tuổi gần thiên lao, muốn đợi đám thị vệ ngủ gật rồi lén lút lẻn vào gặp mặt vị đại nhân kia.

Nhưng lần nào cũng thất vọng trở về, thị vệ của nước Nghiệp thật sự tận tâm tận lực, dù trời đã khuya thế nào, ánh mắt vẫn tinh tường như đuốc.

Cứ thế, hai ba ngày trôi qua. Bỗng một đêm nọ, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, ta bị Kinh Đô Vệ đưa vào cung.

Đường trong cung vắng lặng, ta biết chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Đêm nay Vạn Triều Điện vắng vẻ hơn nhiều, Sở Vương lại lâm bệnh.

Căn bệnh này đến thật kỳ lạ, trong cung đã phong tỏa tin tức, còn ta cũng không hiểu, trong lòng kêu gọi hệ thống, nhưng nó vẫn chẳng đáp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/be-ha-thich-eo-thon/chuong-3.html.]

Sở Vương nằm trên giường, dáng vẻ cao ngạo thường ngày của hắn giờ đây lại hơi yếu ớt.

Hắn mở miệng hỏi: "Lâm ái khanh, ngươi có biết Cảnh Ninh Cung không?"

Ta biết, khi đến thế giới này, hệ thống đã đưa cho ta tư liệu của Sở Vương.

Cảnh Ninh Cung là cung điện mà hắn khi còn là ngũ hoàng tử từng ở.

Ta trả lời: "Thần biết."

Hắn cười yếu ớt: "Quả nhân muốn làm phiền ái khanh đến Cảnh Ninh Cung lấy một món đồ. Rất quan trọng."

Ta nhận lệnh, đi đến Cảnh Ninh Cung.

Cứ tưởng việc này rất dễ dàng, nào ngờ Sở Vương lại bảo ta nửa đêm đi đào mồ.

"Dưới gốc cây lê ở phía đông Cảnh Ninh Cung có một ngôi mộ, đồ vật đó ở bên trong."

Ta cầm xẻng không ngừng đào, trong lòng nghĩ đến lời của Sở Vương, càng nghĩ càng tức giận.

Rốt cuộc là thứ gì lại quan trọng với hắn đến thế.

Lưỡi xẻng dường như chạm phải vật cứng, ta đào lớp đất lên, một chiếc hộp gỗ khắc hình hoa lê hiện ra trước mắt.

Lòng hiếu kỳ thôi thúc, ta vẫn mở chiếc hộp ra, trong hộp là một chiếc khóa trường mệnh.

Chiếc khóa này, hình như hơi quen.

Ta nhíu mày lại, cũng không nghĩ nhiều, có lẽ đây là di vật của mẫu thân Sở Vương chăng.

Đang định quay về phục mệnh, phía sau đột nhiên có một giọng nói vang lên.

"Thượng Thư Lang, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Ta giật mình quay đầu lại, một nam tử tóc đen, ánh mắt của hắn khiến ta sợ hãi.

"Ngươi, ngươi là ai?"

Hắn lắc đầu: "Ta là ai không quan trọng."

Gió chợt nổi lên, mũi ta thoang thoảng mùi đàn hương, càng lúc càng nồng...

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bệ Hạ Thích Eo Thon
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...