Về đến trường, Tiền Nhuận quả nhiên không có ở ký túc xá, tôi đành tìm Triệu Ngọc hỏi địa chỉ căn hộ Tiền Nhuận thuê, rồi mò đến ấn chuông cửa.
Cô ta thấy tôi rất ngạc nhiên, tôi bước vào cửa không nói lời nào, liền mở điện thoại, đưa tất cả bằng chứng Hứa Trạch Uyên đã cho tôi ra trước mắt cô ta: “Cậu làm vậy là xâm phạm quyền riêng tư của người khác, còn vu khống, làm tổn hại danh dự của tôi, nếu tôi kiện cậu, cậu đoán xem sẽ thế nào?”
Tiền Nhuận nghe xong lập tức sợ hãi, người nhỏ bé thường nhát gan, nước mắt tuôn rơi lạch bạch, nhìn thật bực mình.
“Cậu đừng khóc nữa, tôi cũng không xót cậu đâu. Chuyện đã qua lâu rồi, tôi cũng lười làm khó cậu, làm ơn đăng nhập tài khoản của cậu, lên confession đính chính một chút.” Tôi nhíu mày nhẹ nhàng đẩy cô ta một cái, ngăn cô ta khóc thút thít.
Tiền Nhuận dường như không ngờ tôi lại dễ nói chuyện như vậy, sững lại một chút rồi gật đầu lia lịa.
Một người nhìn một người không vừa mắt cũng không cần lý do gì, tôi thực sự lười hỏi cô ta tại sao lại làm vậy với tôi, đang định đi thì Tiền Nhuận như chợt có lương tâm, hoặc nói đúng hơn là đã hố đồng minh của mình một vố: “Mấy thứ trên confession không phải tôi gửi cho mẹ cậu đâu, là Giang Nguyên.”
Tôi đóng cửa đi ra, nhớ lại một lúc mới nhận ra, Giang Nguyên chính là đồ đào hoa thối nát của Hứa Trạch Uyên, thật là… vạ lây.
Tiện tay gửi tin nhắn báo cho Hứa Trạch Uyên.
Ngây thơ! Hố tôi thì có thể lên đời ở chỗ Hứa Trạch Uyên sao? Quá ngây thơ rồi! Hứa Trạch Uyên rõ ràng là ngoài tôi ra không yêu ai khác.
Nhận được tin nhắn “Đã biết” của anh ta, cả người tôi đều thả lỏng.
Hứa Trạch Uyên tính tình khó chịu như vậy, còn không biết sẽ làm nhục Giang Nguyên thế nào nữa. Đáng đời, dù sao tôi chẳng phải cũng bị Hứa Trạch Uyên mắng té tát sao, để cô ta “hưởng thụ” đi.
Tôi lười biếng đi vào trường, thì đúng lúc gặp Chu Dĩ đang đi chơi.
Anh ta thấy tôi mắt sáng rỡ: “Đi chơi không? Gần đây có một quán bar mới mở, đi chơi đi chị.”
Đến lời từ chối đến tận miệng lại nuốt ngược vào trong, dù sao cũng không có việc gì, tôi liền đồng ý.
Có Chu Dĩ ở đâu, con gái cũng đông ở đó, tôi theo bản năng nhìn quanh, Chu Dĩ lại khẽ ghé sát vào: “Không ai đẹp bằng chị cả.”
Tuy anh ta nói sự thật, nhưng con gái được khen, lúc nào cũng không kìm được muốn cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-kip-lam-tra-xanh/13.html.]
Có lẽ là mất đi rồi mới biết trân trọng, bị yêu cầu thách ăn một thanh socola cùng Chu Dĩ, tôi đã từ chối, uống ba ly rượu rồi co ro trên ghế sofa.
Chu Dĩ cũng ghé sát vào, giọng nói hơi trẻ con mà cũng hơi mềm mại: “Chị gái sao lại từ chối? Buồn lòng em quá.”
Tôi dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào má, cười nói: “Có bạn trai rồi, anh ấy sẽ tức giận đó.”
Chu Dĩ mặt đầy ngỡ ngàng, cuối cùng biến thành một chút tiếc nuối: “Chị gái vậy mà lại có bạn trai rồi, ai mà lợi hại thế ạ?”
Tôi còn chưa kịp nói gì, một bóng đen đã bao phủ trên đầu tôi, tôi ngẩng đầu nhìn, Hứa Trạch Uyên đứng ngay sau lưng tôi, sắc mặt rất tệ: “Ra đây.”
Nhận ra Chu Dĩ và tôi đang co ro nói chuyện hơi gần, tôi chột dạ, xách túi chào mọi người rồi đi ra ngoài.
Đưa tay ra nắm tay Hứa Trạch Uyên, anh ta cũng không đáp lại tôi, cứ để mặc tôi nắm, trong lòng tôi lập tức tủi thân.
“Anh làm gì vậy? Em có làm gì đâu.”
Hứa Trạch Uyên rút tay ra véo cằm tôi: “Nếu làm rồi, em còn có thể đứng đây à?”
“Vậy đi đâu?” Tôi chỉ hỏi vu vơ.
Hứa Trạch Uyên môi mỏng nhếch lên, nửa châm biếm, ánh mắt liếc sang khách sạn đối diện, tôi lập tức im tiếng.
Người này nắm tay tôi đi về, tính tình chắc đã dịu đi một chút: “Anh ở trường xử lý Giang Nguyên, em ở ngoài đi chơi với Chu Dĩ?”
Nghe có vẻ hơi quá đáng thật.
“Lần sau không thế nữa đâu.” Tôi lay tay anh làm nũng.
Hứa Trạch Uyên vui vẻ nhếch khóe môi, “Cũng không phải không cho em chơi.”
Nhưng không chơi thì tốt hơn.
Thật ra ở bên Hứa Trạch Uyên, tôi đã rất vui rồi.
--------------------------------------------------