Hứa Trạch Uyên có lẽ bị kích thích nặng, tôi thừa thắng xông lên xin kết bạn lại WeChat của anh ta, quả nhiên anh ta đã đồng ý.
Tôi còn chưa kịp nói gì, anh ta đã gửi tin nhắn đến: ảnh chụp màn hình, xem tên ghi chú.
Tôi vốn định ghi chú tên anh ta, bây giờ thì trực tiếp ghi chú thành “Chồng yêu” rồi gửi qua.
Bên kia im lặng rất lâu, gửi đến một đoạn voice, lười biếng và mê hoặc, dù là đang châm chọc tôi, nhưng tôi lại nghe ra ý cười và sự cưng chiều: “Biết nhục chút đi.”
Không kìm được nghe lại hai lần nữa, mặt tôi nóng bừng, sao anh ta lại quyến rũ thế chứ, tôi thích quá đi.
Hứa Trạch Uyên phải đến Hàng Châu tham gia cuộc thi ACM, đúng lúc nhà tôi ở Hàng Châu, nghĩ rằng thái độ của anh ta đối với tôi mấy ngày nay đã có chút cải thiện, tôi tự nhiên muốn được nước lấn tới, nhanh chóng hạ gục anh ta.
Thế là tôi nói với anh ta muốn đi nhờ xe về nhà, bảo anh ta dành cho tôi một chỗ, anh ta vậy mà cũng đồng ý.
Vui vẻ thu dọn hành lý, thì cô bạn cùng phòng Tiền Nhuận về. Không ngờ cô ấy lại đột ngột quay về sau hơn nửa tháng ở ngoài, tôi sững sờ. Cô ấy thấy tôi thu dọn đồ đạc, khẽ né người đi vào: “Cậu về nhà à?”
“Cũng gần vậy.” Tôi nhét đồ vào kéo khóa, tiện miệng đáp qua loa, tôi và cô ấy quan hệ thực sự không tốt.
Xách vali vội vàng chạy ra cổng trường, từ xa đã thấy Hứa Trạch Uyên đút tay túi quần, đội mũ lưỡi trai, cúi đầu nghịch điện thoại, trắng sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, trông vô cùng thanh tú.
Hứa Trạch Uyên như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn sang, nhận lấy vali của tôi nhét vào gầm xe buýt, nhướng cằm: “Lên đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-kip-lam-tra-xanh/8.html.]
“Anh trước.” Tôi kéo kéo gấu áo anh ta.
Lúc theo đuổi người khác thì quên hết ngượng ngùng, bây giờ bảo tôi một đứa khoa Toán đi nhờ xe của khoa Kế hoạch, tôi thực sự thấy xấu hổ rồi.
Hứa Trạch Uyên cúi đầu nhìn chiếc áo bị tôi làm nhăn nhúm, rồi lại liếc nhìn mặt tôi, khóe môi cong lên một đường, nhìn cực kỳ nóng mặt: “Cô còn biết xấu hổ à?”
Vừa có ý châm chọc, vừa có ý trêu ghẹo, nói chung là nghe không thoải mái lắm, đúng là đồ chó má, phải để tôi chịu bao nhiêu ấm ức nữa đây?
Tôi vừa định buông tay lên xe, Hứa Trạch Uyên đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi lên xe cùng.
Khẩu xà tâm phật à?
Tâm trạng tôi bỗng chốc tốt trở lại, nếu bỏ qua ánh mắt ám muội và ngạc nhiên của cả xe người.
Hứa Trạch Uyên đặt túi ở vị trí phía sau Hạ Châu, tôi liếc thấy khuôn mặt đóng băng của Hạ Châu, chợt thấy Hứa Trạch Uyên hình như cũng không đơn thuần đến thế, có chút muốn cười.
Cuối cùng khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang dựa vào vai Hứa Trạch Uyên, vành mũ lưỡi trai của anh ta phủ một lớp bóng lên mặt anh ta, mắt anh ta nhắm lại, trông bớt đi vẻ hung hăng thường thấy, thêm phần dịu dàng.
“Không được nhìn nữa.” Hứa Trạch Uyên thậm chí còn không mở mắt, chỉ khẽ nhếch môi, giọng hơi khàn khàn đầy dục vọng.
Ánh mắt tôi liếc thấy tai anh ta hơi đỏ, lập tức ngồi thẳng dậy, quay mặt đi.
Chuyến đi này, thật sự không uổng công.
--------------------------------------------------