Về đến ký túc xá tẩy trang, thay đồ ngủ, vừa định leo lên giường thì hai đứa bạn cùng phòng là Triệu Ngọc và Trương Tuyền về. Thấy mặt tôi tệ thế, bọn nó không kìm được an ủi: “Khương Dao, mày không sao chứ? Bọn tao biết mày không phải loại người đó mà, mày đừng buồn nữa…”
Tôi quay người ngồi bên giường nhìn bọn nó, thành thật nói: “Tao đúng là loại người đó đấy.”
Thấy vẻ mặt sượng sùng của bọn nó, tâm trạng tôi tốt hơn hẳn. Hứa Trạch Uyên còn đ*o bằng hai đứa bạn cùng phòng tôi hiểu chuyện!
“Có thật có giả mà, nhà tao giàu vãi ra, đâu có giả bộ rich kid, mời bọn mày đi bar uống rượu nhé, đi không?”
Tôi đột nhiên không muốn ngủ nữa, thất tình chẳng phải nên mượn rượu giải sầu sao?
Người giàu thích tiền, thích người giàu, chẳng phải đúng quá còn gì? Chẳng lẽ tôi phải đi làm từ thiện, thích mấy thằng loser mới được gọi là nữ thần à?
Triệu Ngọc và Trương Tuyền cười tủm tỉm: “Đi!”
Khi cùng bọn nó ra ngoài, tôi mới nhận ra, những lời bàn tán của người khác không chỉ nhắm vào tôi, mà còn ảnh hưởng đến cả bạn cùng phòng của tôi. Sự xấu hổ lan tràn từ tận đáy lòng: “Hay là bọn mày…”
“Không sao đâu, đi thôi!” Triệu Ngọc huých tôi một cái, Trương Tuyền cũng phụ họa cười.
Đến quán bar mở một phòng, hai đứa con gái mắt sáng rỡ nhìn ngó xung quanh đầy vẻ tò mò.
Điện thoại của tôi lại hiện lên một tin nhắn pop-up:
185, 00, Porsche: “Chị ơi, em ở phía sau chị.”
Tôi quay đầu lại liền thấy Chu Dĩ cười lộ hai chiếc răng khểnh, vẫy tay về phía tôi trong ánh đèn mờ ảo.
Tôi cầm ly rượu lắc nhẹ về phía anh ta từ xa, rồi quay lưng lại.
Chu Dĩ chỉ là một con cá, còn chẳng có danh phận, anh ta còn chưa tức giận, Hứa Trạch Uyên còn gì mà không thỏa mãn?! Tại sao lại đá tôi?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-kip-lam-tra-xanh/2.html.]
Hai ly rượu vào bụng, bên cạnh đột nhiên có một nguồn nhiệt, tôi liếc mắt nhìn, Chu Dĩ chống cằm cười nhìn tôi: “Chị buồn vì chuyện confession à?”
“Cũng… tạm.” Hình như uống hơi nhiều rồi, nói chuyện hơi líu lưỡi.
“Em cam tâm tình nguyện làm cá của chị của chị, chị đừng buồn nữa.” Chu Dĩ cười phải nói là đắc ý.
Đúng rồi, Chu Dĩ có gì mà phải tức giận, ao cá của anh ta lớn thế, nuôi toàn cá không chỉ để ngắm, mà cơ bản đều là cá để ăn vào bụng thỏa mãn nhu cầu, sao mà anh ta lại bận tâm khi làm cá của tôi được.
Tôi ghé sát ly rượu nhìn chất lỏng màu xanh bên trong, chậm rãi cất tiếng: “Lát nữa tôi sẽ đổi tất cả quà thành tiền mặt chuyển khoản cho cậu.”
“Chị… định làm gì?”
“Tẩy trắng đó.”
Rồi đi theo đuổi Hứa Trạch Uyên.
Khó chịu thật, ai bảo tôi thích anh ta chứ.
Nhìn đồng hồ thấy trời cũng không còn sớm nữa, tôi liền gọi Triệu Ngọc và Trương Tuyền đi về, mặc kệ Chu Dĩ vẫn còn đứng ngây ra đó.
Trên đường về, tôi đặt tất cả bảy con cá, bao gồm cả Chu Dĩ và trừ Hứa Trạch Uyên, lên đầu danh bạ, bắt đầu tính xem mình đã nhận được bao nhiêu quà. Dù sao đồ phụ nữ dùng, trả lại cũng chẳng có tác dụng gì, thà chuyển khoản còn thực tế hơn.
Tôi cứ thắc mắc mãi, con gái khác nhận trà sữa, nhận hoa, tôi nhận đồng hồ, nhận túi, không được à?
Thôi được rồi, nhận trà sữa, nhận hoa cũng không đúng, tôi sửa.
Tôi gửi tin nhắn hàng loạt cho bọn họ, phát hiện “181, 01, Lamborghini” đã chặn tôi.
Đầu óc tôi chợt tỉnh táo, hình như anh ta tên là Hạ Châu thì phải? Là bạn cùng phòng và cùng khoa với Hứa Trạch Uyên, có khi nào anh ta quá tức giận vì mình chỉ là một con cá, còn Hứa Trạch Uyên đã lên đời rồi không? Thế thì tôi cho thêm tiền?
Nghĩ thấy cách này khả thi, tôi không quản anh ta nữa, ngày mai đích thân đến tận nơi sẽ có thành ý hơn.
--------------------------------------------------