“Người mua ngươi không phải là nhà họ Chu làm nghề thu địa tô, mà là nhà họ Trâu ở đầu thành Nam, mở trường dạy học.”
Lời của Lưu nha bà khiến ta đờ người:
“Vậy… vậy phải làm sao bây giờ?”
Lưu nha bà liếc nhìn chân mày ta, rồi lại liếc n.g.ự.c ta, vẫn còn ôm một tia may mắn:
“Hắn đã từng ngủ với ngươi chưa?”
Đã ngủ rồi.
Còn ngủ tới nửa tháng.
Sắc mặt Lưu nha bà xám ngoét như vừa mất mẹ ruột, toàn thân nhũn ra, ngồi sụp xuống đất, vỗ gạch mà khóc:
“Cô nương mà nhà họ Chu định cưới đã bỏ trốn, thân thể ngươi lại không còn nguyên vẹn, số bạc đó ta biết lấy gì mà đền!”
Ta cúi đầu, nhìn chằm chằm vào gạch lát, không dám lên tiếng.
“Chỉ còn một tháng nữa là phải giao người, ngươi bảo ta biết đi đâu mà tìm?”
Nhắc đến “một tháng”, Lưu nha bà chợt bật dậy:
“Không đúng, là do ngươi! Ai bảo ngươi đến sớm làm gì? Số bạc này ngươi phải bồi thường!”
…Phải đền cho nhà họ Trâu bao nhiêu bạc đây?
“Hai mươi lượng.”
Hai mươi lượng ư?
Có bán ta thêm bốn lần nữa cũng không đủ.
“Không biết ngươi trúng phải vận may gì, bao nhiêu cô nương kia không chọn, đại công tử nhà họ Trâu lại cố tình để mắt tới ngươi, nói muốn cưới ngươi làm một vị tiểu thiếp danh chính ngôn thuận. Sau này nếu được sủng ái, sinh cho hắn một đứa con trai mập mạp, thì đời ngươi chẳng khác nào tiên nữ giáng trần!”
Nghĩ đến hai tháng qua ta đã dốc lòng lấy lòng Chu Dụ Thanh, chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bo-dao/chuong-1.html.]
Hắn què một chân, ta ngày nào cũng sắc nước lá thông cho hắn đắp nóng, tay bị lò nước phỏng hai chỗ phồng rộp, đến giờ còn đau.
Hắn kén ăn, ta bèn dậy sớm ra chợ chọn loại trái cây tươi nhất, gọt vỏ, bỏ hột, đút tận miệng hắn.
Thế mà hắn vẫn chê ta quê mùa, mắng ta ngu ngốc, bảo ta không bằng tiểu thư nhà họ Tô ở đối diện — dịu dàng lại xinh xắn.
Ta liền dốc tâm bắt chước Tô tiểu thư, học cách nàng nhấp trà phải chia mười tám ngụm mới cạn một chén, học cách nàng cúi đầu lấy khăn che miệng cười mà không để son dính ra ngoài.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Nhưng Chu Dụ Thanh lại bảo ta bắt chước vụng về, nói son môi ta làm bẩn cả khăn lụa.
Từng ấy khúm núm lấy lòng, chỉ để đổi lấy một danh phận làm tiểu thiếp.
Vậy mà danh phận ấy vốn là thứ nhà họ Trâu đã định dành cho ta từ đầu!
Ta vừa hối hận vừa lo lắng, hận không thể tự tát cho mình hai cái thật mạnh.
Nhưng hối hận lúc này cũng đã muộn, trong cơn bối rối ta vội nắm lấy tay Lưu nha bà:
“Lưu ma ma, hai mươi lượng ấy có đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không bồi nổi. Hay là thế này, Chu thiếu gia không thích ta, ta nhận là mình xui xẻo, coi như bị ngủ uổng một phen.”
“Giờ còn một tháng nữa, ta sẽ dỗ Chu gia cho ta đi, rồi sang nhà Trâu thiếu gia cầu xin, biết đâu Trâu thiếu gia nhìn ta thuận mắt, sẽ không bắt đền bạc nữa…”
Lưu nha bà nghe xong, ngẫm nghĩ, lại thấy không ổn:
“Nhưng Chu thiếu gia có chịu để ngươi đi không?”
Sao lại không chịu?
Chu Dụ Thanh dĩ nhiên là chịu!
Hắn vốn chẳng ưa ta.
Huống hồ sáng nay, hắn còn chê ta làm bẩn giường của hắn, mắng ta bảo ta cút đi.
Đợi ta cút rồi, hắn liền có thể cưới Tô tiểu thư vào cửa, chẳng phải đôi bên đều vừa ý sao?
Lưu nha bà tuy thấy việc này có chút nguy cơ, nhưng ngoài cách đó ra, cũng chẳng còn con đường nào khác:
“Thôi thì coi như ta chưa từng tới đây. Ngươi cứ dỗ hắn vui vẻ, đến lúc ấy chuyện gì cũng dễ nói.”
Ta suy nghĩ một hồi, lại sợ cô nương nào sau này rơi vào cảnh giống ta, bèn không nhịn được mà nói thêm:
“Chu thiếu gia nhà này đã có người trong lòng rồi, bà kiếm tiền bán người chẳng bằng kiếm tiền làm mối.”
Lưu nha bà phì một tiếng, khinh khỉnh đáp:
“Một kẻ què chân mà không bỏ bạc mua vợ, thử hỏi nhà nào môn đăng hộ đối chịu gả con gái cho hắn?”
Ta cảm thấy lời ấy nói chưa đúng.
Chu Dụ Thanh diện mạo tuấn tú, trong tay lại có tiền.
Hắn không cưới được vợ, chẳng phải vì chân bị tật, mà bởi miệng lưỡi độc địa, thích móc mỉa người khác.
Chu phu nhân từng bảo, trước khi ta đến, hắn đã mắng cho bốn cô nương dịu dàng phải bỏ đi.
Phu nhân cười tít mắt, khen ta lòng dạ hiền lành, nói ta là người có phúc, có bản lĩnh.
Kỳ thực chẳng phải như vậy — khi Chu Dụ Thanh mắng ta, ta cũng từng thấy tức giận.
Hắn chê vết tàn nhang trên mặt ta, không bảo xấu, mà nói đó là phân chim khách, khiến son phấn bị uổng phí.
Hắn bảo da ta đen vàng, người gầy khô, đi đêm nhớ cẩn thận, kẻo bị người ta tưởng là củi khô mà nhét vào lò đốt.
Thế nhưng nếu chỉ cần nhẫn nhịn mấy câu cay độc là có thể ở lại Chu gia, được ăn bánh mì làm từ bột trắng thơm mềm — thôi vậy, cay độc cũng đành chịu vậy.
--------------------------------------------------