Tôi vội vàng kéo mẹ đứng lên, an ủi bà chị dâu cát nhân sẽ có thiên tướng.
Tôi lại bảo bác sĩ làm kiểm tra cho mẹ tôi. Tình huống của bà không nặng như chị dâu, không quá nghiêm trọng, chỉ cần uống t.h.u.ố.c là được.
Sau đó, anh trai tôi nghe được tin cũng sấp ngửa chạy tới bệnh viện.
Anh trai tôi vốn nóng tính, nghe thấy con trai mình có thể không giữ được, thì rống lên: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Là ai muốn hại con trai tôi?”
Mẹ tôi thấy tình hình như vậy lập tức đẩy tôi ra làm kẻ thế tội, chỉ thẳng vào mặt tôi xỉa xói: “Chính là nó, là nó cố tình hại vợ con con đấy. Nó cố tình đem cây trúc đào có độc về nhà.”
Tôi ngơ ngác không kịp phản ứng lại, nhìn mẹ với vẻ không tin nổi.
Mẹ tôi lại đẩy tôi về phía anh trai, cố gắng phủi sạch quan hệ: “Con trai, tất cả đều là do con khốn này gây ra, con hãy tính sổ với nó.”
Nhàn cư vi bất thiện
Anh trai nhìn tôi phẫn hận, gân xanh trên trán nổi lên.
Sau đó, anh ta lôi tôi xềnh xệch đến một góc vắng người, không nói hai lời, dùng hết sức bình sinh, đ.ấ.m thẳng vào mặt tôi, không chút lưu tình.
Chân anh ta cũng không chẳng kém, coi tôi như bao cát, từng cú đá giáng thẳng lên người tôi.
Tôi đau đến không rên nổi một tiếng, hai tay ôm đầu cuộn lại thành một đoàn, cố gắng chịu đựng anh ta lên cơn.
Mẹ tôi ở cách đó không xa nhìn thấy tất cả, nhưng bà mặc kệ.
Sau khi thấy tôi không nhúc nhích, anh trai tôi mới tức giận dừng lại.
Bác sĩ đi ra thông báo kết quả, chị dâu tạm thời đã qua cơn nguy hiểm, nhưng đứa bé trong bụng đã m.ất.
Tôi khập khiễng rời khỏi bệnh viện, đi về nhà.
Sau khi anh trai tôi nghe được kết quả thì vẫn chưa hết giận, đuổi theo tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bong-truc-dao-tai-sinh/chuong-2.html.]
Anh ta xách theo một bình xăng, hắt thẳng lên người tôi, sau đó châm lửa.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội c.ắ.n nuốt cơ thể tôi, cơn đau thấu xương khiến tôi không còn sức để giãy dụa nữa: “Đau qua, có ai… cứu với…”
Đáp lại lời cầu cứu của tôi chỉ có tiếng cười dữ tợn của anh trai và mẹ.
Cuối cùng, tôi bị th.iêu cháy thành một cái xác cháy đen thui.
Anh trai nhét thithe tôi vào bao tải, mang tới một công trường hoang vắng ở ngoại thành, rồi thẳng tay ném xác tôi ở đó.
Kí ức ùa về, tôi thật sự muốn mắng cho bản thân ở kiếp trước một trận - đúng là không đáng!
Kiếp trước, vì tôi xen vào chuyện của người khác cho nên mới chịu kết cục thê t.h.ả.m như vậy.
Giờ đây, được sống lại một đời, tôi tuyệt đối không đi vào vết xe đổ nữa.
Lúc này, nhìn mẹ cầm cành trúc đào trong tay, tôi nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Nếu bọn họ muốn ch,ết, vậy tôi cũng không cản.
Tôi không nói gì, quơ vội túi xách rồi lập tức bỏ chạy.
Mẹ tôi ở phía sau mắng té tát, “Nhà này là ổ dịch à mà mày chạy béng đi thế? Thấy mẹ cũng không chào lấy được một câu t.ử tế, đúng là thứ sói mắt trắng lỗ vốn!”
Những lời ngoa ngoắt này, tôi đã nghe quen tới ch.ết lặng.
Mặc bà ấy muốn nói gì thì nói, tôi chỉ coi như tiếng vo ve bên ngoài.
2
Sau khi rời khỏi tiểu khu, tôi lập tức trở về nhà của mình và chồng.
Cha tôi đã mất sớm từ khi tôi còn rất nhỏ. Mẹ tôi một mình mở quầy bán đồ ăn vặt, nuôi tôi và anh trai lớn.
Tôi vẫn luôn thông cảm cho sự vất vả của mẹ, từ nhỏ đã dốc lòng học tập, sau đó đỗ vào một trường đại học không tồi, cố gắng đi làm thêm, kiếm tiền phụ giúp gia đình.
Nhưng anh trai từ nhỏ đã không thích học, lại còn ham hố đến nghiện mấy cái trò chơi điện tử.
Mẹ tôi từng nói: “Anh trai con không cần cố gắng học hành làm gì, dù sao vẫn còn quầy bán đồ ăn vặt, sau này sẽ để nó kế thừa. Còn con là áo bông nhỏ tri kỉ của mẹ, sau này nhất định phải hiếu thuận chăm sóc phụng dưỡng lúc mẹ về già đấy.”
Từ nhỏ tôi đã bị mẹ tẩy não bằng những lí lẽ như vậy, không hề phát hiện ra lời bà nói có vấn đề gì.
Cho nên sau khi kết hôn, tôi vẫn thường xuyên gom góp tiền bạc về lo cho nhà mẹ đẻ, chống đỡ tài chính cho bọn họ.
Nhà bọn họ đang ở là tôi bỏ tiền ra mua, sính lễ khi anh trai cưới vợ cũng là tôi lo liệu hết.
Tôi vì cái nhà này trả giá nhiều như vậy, kết quả vẫn ch.ết t.h.ả.m trong tay họ.
Nhưng cũng xem như may mắn, để tôi nhìn rõ bộ mặt thật của họ.
Hiện giờ, tôi đã chẳng còn sót chút tình cảm nào với hai người họ, dù sống hay ch.ết thì liên quan gì tới tôi? Tôi chỉ cần chăm lo cho gia đình nhỏ của mình là được.
--------------------------------------------------