Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bức Tường Thành Kiêu Hãnh

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm gạch cũ, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi t.h.u.ố.c sắc và hương trầm mặc của sự tĩnh lặng. Đó là thế giới của cô – một thế giới mà ranh giới giữa ngày và đêm đôi khi chỉ được phân định bằng những giờ uống t.h.u.ố.c. Từ khi còn là một đứa trẻ, cơ thể cô đã phải chống chọi với những đợt bạo bệnh dai dẳng. Những liều t.h.u.ố.c kháng sinh liều cao và các đợt tiêm định kỳ hàng tháng đã để lại những vết hằn không chỉ trên da thịt mà còn cả trên tính cách của một thiếu nữ đang tuổi lớn.

Mẹ cô, người phụ nữ tần tảo với đôi bàn tay thô ráp, luôn nhìn cô với ánh mắt vừa xót xa vừa hy vọng. Bố đi làm ăn xa biền biệt, chắt chiu từng đồng gửi về để duy trì những hóa đơn bệnh viện không bao giờ dứt. Gia cảnh khó khăn khiến cô sớm hiểu rằng mình không có quyền được nuông chiều hay đòi hỏi. Tác dụng phụ của t.h.u.ố.c khiến khuôn mặt cô lúc nào cũng nhợt nhạt, đôi mắt có phần sắc sảo và sắc lạnh hơn bạn bè cùng trang lứa, tạo nên một vẻ ngoài mà người ta vẫn gọi là "không dễ chọc". Cô ít nói, hay ngồi một mình trong góc lớp, che giấu sự tự ti về hoàn cảnh và sức khỏe dưới một lớp vỏ bọc lạnh lùng và lòng tự trọng cao ngất.

Ngọc Đinh Đang

Thế nhưng, chính cái tôi mạnh mẽ ấy đã đẩy cô vào một cuộc lội ngược dòng thầm lặng. Từ một học sinh đứng cuối lớp năm lớp 6 vì phải nghỉ học điều trị liên miên, cô bắt đầu lao vào học tập như một cách để chứng minh sự tồn tại của mình.

Năm lớp 7 đến, mang theo những cơn gió giao mùa và một cuộc gặp gỡ mà cô chưa từng chuẩn bị trước.

Hôm đó là một buổi sáng sau đợt điều trị kéo dài hai tuần tại bệnh viện, cô trở lại trường với đôi môi còn hơi khô khốc vì t.h.u.ố.c. Khi đang bước đi chậm rãi dọc hành lang lớp học để về phía phòng học của mình, một luồng âm thanh náo nhiệt đột ngột dội vào tai cô. Giữa đám đông học sinh đang xô đẩy, nô đùa trong giờ ra chơi, có một bóng hình nổi bật hẳn lên.

Cậu đứng đó, tựa lưng vào lan can hành lang. Cậu cao hơn hẳn các bạn cùng trang lứa tới một cái đầu, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng không thể phớt lờ. Nhưng điều khiến cô đứng khựng lại trong giây lát không phải là chiều cao, mà chính là nụ cười của cậu. Đó là một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến những vệt nắng vàng úa trên sân trường cũng trở nên nhạt nhòa. Cậu đang nói chuyện với bạn bè, giọng nói vang lên đầy nhiệt huyết, tràn trề sức sống của một thiếu niên chưa từng biết đến nỗi đau của những mũi kim tiêm hay sự cô độc của bốn bức tường bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buc-tuong-thanh-kieu-hanh/chuong-1-nhung-vet-nang-mang-vi-dang-cua-thuoc.html.]

Cô thu hết khoảnh khắc ấy vào sâu trong đáy mắt. Một cảm giác lạ lẫm nảy nở trong l.ồ.ng n.g.ự.c vốn dĩ chỉ quen với những nhịp đập mệt mỏi vì bệnh tật. Cô tự hỏi lòng mình: “Tại sao trong khối mình lại có một người đẹp trai và tỏa sáng đến thế này mà bấy lâu nay mình chưa từng nhìn thấy?”

Cậu không chỉ có vẻ ngoài thu hút, mà khí chất tự tin tỏa ra từ cách cậu vung tay khi nói chuyện, cách cậu nghiêng đầu cười đùa đã tạo nên một sức hút mãnh liệt. Trong mắt cô lúc ấy, cậu giống như một biểu tượng của sự sống mãnh liệt mà cô luôn khao khát nhưng chưa bao giờ chạm tới được.

Cô nhìn xuống đôi bàn tay gầy gò của mình, rồi lại nhìn nụ cười của cậu. Một sự đối lập nghiệt ngã giữa một bên là bóng tối trầm uất của những liều t.h.u.ố.c và một bên là ánh sáng rực rỡ của thanh xuân. Cô không bước tiếp ngay, mà đứng đó thêm vài giây, lặng lẽ hít một hơi thật sâu cái không khí có lẫn mùi nắng và tiếng cười ấy.

Dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua từ xa, nhưng hình bóng chàng trai cao gầy với nụ cười tỏa nắng ấy đã chính thức bước vào thế giới đóng kín của cô. Cậu không hề biết rằng, chỉ một hành động nhíu mày hay một tiếng cười của cậu ở hành lang hôm đó đã trở thành khởi đầu cho một bí mật mà cô sẽ mang theo suốt những năm tháng cấp hai: một tình yêu đơn phương đầy kiêu hãnh nhưng cũng thật đớn đau.

Cô khẽ mím môi, nén lại sự xao động trong lòng, bước nhanh qua đám đông với gương mặt lạnh lùng thường thấy. Cô vẫn là một học sinh giỏi gương mẫu, một "con nhà người ta" trong mắt hàng xóm, nhưng kể từ khoảnh khắc đó, trong trái tim cô đã có một khoảng trống nhỏ chỉ để dành riêng cho cậu – người xa lạ nhất nhưng cũng rạng rỡ nhất trong cuộc đời cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bức Tường Thành Kiêu Hãnh
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...