Lão cha....
"Thứ lỗi cho ta, tất cả là lỗi của ta."
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Đằng sau truyền đến tiếng xin lỗi, ta quẹt nước mũi vào đùi lão cha, quay đầu lại, thấy tên khốn này vành mắt đỏ hoe, thân thể lảo đảo, bước chân loạng choạng, ra vẻ muốn quỳ xuống.
Vừa định mỉa mai hắn giả bộ giả tịch.
Lão cha đột ngột đứng dậy, hất ta ngã xuống đất, đi đỡ đứa con trai hờ này của ông.
Ta cảm thấy khuôn mặt kiều diễm của mình nhăn nhúm lại, không thể tin được.
Lão cha bị tên con trai trà xanh hạ thuốc rồi sao?
A Phúc nói không sai, cha ta đã chiều hư ta đến mức vô pháp vô thiên, nhưng đó là trước khi Tô Dực đến phủ.
Nhân lúc lão cha không có ở đây, ta xông đến Nhậm Ý Đường của Tô Dực gây sự.
Nghe cái tên này ta đã thấy khó chịu rồi, "Nhậm Ý?" Lão cha muốn hắn tùy ý hành sự sao?
Càng nghĩ càng tức, ta sai A Hỷ bắt rắn ném vào chăn hắn.
Tô Dực còn chưa bị dọa sợ, ta đã bị A Phúc tố cáo.
Lão cha phạt ta quỳ trong vườn hoa, mặc cho gió thổi mưa táp cũng không quản ta.
Cứ thế, ba lần bảy lượt ta đều không thành công.
Mỗi khi ta bị phạt, Tô Dực lại giả vờ giả vịt quỳ cùng ta, ha ha, hắn giỏi tranh sủng thật đấy.
Ta muốn đuổi A Phúc đi, nhưng nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chẳng hề bận tâm.
"Tiểu thư, ta đi rồi ai sẽ thêu những họa tiết độc nhất vô nhị ở kinh thành trên y phục của người đây?"
"Đồ trang sức tai, trâm cài tóc của người ai sẽ làm?"
"Tiểu thư có biết tiểu thư nhà Thái phó mới mời được Tú nương, nghe nói tay nghề rất giỏi...."
Nhìn cái miệng nhỏ của nàng ấy cứ luyên thuyên không ngừng... ta bất lực, bị nha đầu c.h.ế.t tiệt này nắm thóp rồi.
Ta và con gái Thái phó nhìn nhau ngứa mắt, không ai phục ai, ngấm ngầm tranh đấu, đều so xem ai có trâm cài tinh xảo hơn, ai có váy áo độc đáo hơn.
Ta không muốn bị thua kém.
Tô Dực lấy lòng ta, tìm cho ta son phấn mới nhất Giang Nam, chuỗi ngọc pha lê lấy từ biên ải, vải vóc quý hiếm từ Tây Vực, ta kiêu ngạo không thèm.
Quay đầu lại, A Phúc cười ha hả nhận lấy và cảm ơn: "Đại công tử có lòng rồi!"
Nha đầu này... đôi khi rất hợp ý ta.
Mấy năm trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-ca-ho/chuong-2.html.]
Lão cha dường như hoàn toàn quên mất bảo bối cũ là ta rồi.
Ta đi thư phòng tìm ông ấy, ông ấy đang dạy Tô Dực về chư tử bách gia (các trường phái tư tưởng cổ đại), đạo lý Nho giáo...
Ta đi trường ngựa tìm ông ấy, ông ấy đích thân dạy Tô Dực cưỡi ngựa b.ắ.n cung, võ nghệ chiến đấu...
Thậm chí lúc dùng bữa tối, ông ấy gắp miếng thịt kho tàu ta yêu thích nhất, nhẹ nhàng đặt vào bát Tô Dực, mặt đầy vẻ hiền từ.
"Dực nhi, ăn nhiều vào, ăn no mới có sức."
Ta... rất muốn nôn...
Ta thật sự đã nôn...
Ta bị trúng độc, nằm ở Thiển Nguyệt Cư thoi thóp sắp chết, lão cha sốt ruột cuống cuồng không yên.
Tô Dực phẫn nộ, lần đầu tiên ra dáng Đại công tử đích thân bắt tất cả nha hoàn tiểu trong nhà tra hỏi, tra tấn.
Cuối cùng điều tra ra là rượu hoa đào ta mua về từ hôm trước khi đi dạo phố có vấn đề.
Khắp thành đều biết Tiểu thư nhà Tướng quân thích rượu, con gái duy nhất nhà Thái phó cứ thế thần không biết quỷ không hay hạ độc ta từ xa.
Không có bằng chứng, lão cha và Tô Dực đành tạm thời gác lại mối thù, cả hai đều hiểu quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Nhưng ta không chờ được nữa. Nghe nói rừng Bạch Lang ngoài thành có loài cỏ lạ, có thể giải bách độc.
Đúng như tên gọi, bên trong có rất nhiều sói.
Lão cha không cho Tô Dực mạo hiểm, chuẩn bị tự mình đi, nhân lúc ông ấy không chú ý, Tô Dực đã đánh ngất ông ấy...
Nửa đêm, ta cảm thấy có người hôn lên đôi môi đen sẫm của ta rất lâu.
Rốt cuộc là ai biến thái đến vậy, ngay cả bệnh nhân cũng không buông tha.
Tô Dực đã đi rồi, ta nghe A Phúc A Hỷ ngày nào cũng lải nhải bên tai ta.
Lúc thì khóc, lúc thì lo lắng...
"Đại công tử về rồi, toàn thân đầy máu."
"Đại công tử hôn mê rồi, hình như không qua khỏi được."
"Tiểu thư uống thuốc rồi sao vẫn chưa tỉnh."
Ta nằm trên giường mở mắt vùng vẫy, vì quá lâu không uống nước nên miệng không nói lên lời.
Hai nàng trung bộc này chỉ lo trò chuyện mà mãi không phát hiện ra ta đã tỉnh.
Cho đến khi ta kéo rèm giường xuống, các nàng mới lôi ta từ trong màn che ra.
A Hỷ vui mừng khôn xiết: "Tiểu thư tỉnh rồi!"
--------------------------------------------------