Lão cha không kịp nhìn ta, túc trực bên giường Tô Dực.
Ta nghĩ thầm không biết có phải hồi nhỏ ta và Tô Dực đã bị tráo đổi thân phận không, thực ra hắn mới là công tử thực sự của Tướng quân.
"Nguyệt nhi, ca ca con vì tìm thuốc giải cho con, đã vật lộn với lang vương (sói đầu đàn), bị trọng thương, may mắn đã giữ được mạng."
Lão cha kéo ta ngồi xuống, bảo ta sau này đối xử tốt với Tô Dực.
Ta gật đầu... không quậy phá, cơ thể vẫn còn yếu, không quậy được...
Ta đuổi lão cha về phòng nghỉ ngơi, con cái liên tiếp gặp nạn, tóc ông ấy lại thêm mấy sợi bạc.
Tô Dực ngủ say trông càng tuấn tú hơn, ngồi một lúc lâu, ta cúi người lại gần thì thầm vào tai hắn.
"Ca ca, cảm ơn huynh!"
"Nói lại một lần nữa!"
Đầu ta còn chưa kịp rụt về, bên tai đã vang lên giọng nói khàn khàn, đột ngột trầm thấp.
Ta bị dọa giật mình, ngây ngốc nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt.
Ánh mắt Tô Dực sâu thẳm, lại như sóng cuộn dâng trào, hắn đưa tay nâng cằm ta lên, dịu dàng nói:
"Nguyệt nhi, ngoan, nói lại lần nữa."
Ta bị hắn mê hoặc, bất giác, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Ca ca..."
Lời vừa dứt, một đôi bàn tay lớn vội vàng kéo ta vào lòng.
"Không uổng công ta xông vào miệng sói, liều c.h.ế.t đoạt thuốc, coi như muội còn chút lương tâm."
Lúc này ánh mắt hắn nồng nhiệt, ta bị hắn ôm trong lòng khó thở, bàn tay trên eo siết chặt.
Hắn nuốt nước bọt, khuôn mặt lớn ghé sát vào ta.
Cứu mạng! Chẳng lẽ?
Ta nghiêng đầu tránh được.
"Tô Dực, huynh bị ma sói hoang nhập hồn rồi sao?"
Bị ta dội một gáo nước lạnh, hắn buông ta ra, im lặng không nói.
Ta nghe lời lão cha, bắt đầu đối xử tốt với hắn, ta nói với hắn rằng ta đã chấp nhận sự thật hắn là ca ca của ta, nhưng trông hắn có vẻ không vui.
A Phúc cười khẩy, nói với ta: "Đại công tử đâu phải thích tiểu thư bình thường, đó là yêu."
Ta đốp lại ngay: "Ta đương nhiên biết."
Hai nha hoàn nhìn nhau, "Tiểu thư đã thông suốt sao?"
Ta cười khẩy, ta đâu phải kẻ ngốc!
Ta bắt đầu thường xuyên chạy đến Nhậm Ý Đường, giúp ca ca sắp xếp thư phòng, giúp ca ca cắm hoa pha trà, giúp ca ca may vá quần áo giặt giày.
A Phúc cầm quần áo của Tô Dực kêu lớn: "Quần áo đang lành lặn, tiểu thư xé rách nó làm gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-ca-ho/chuong-3.html.]
Làm gì ư? Đại công tử không có quần áo rách, làm sao ta may vá được?
Nhận thấy sự thay đổi của ta, mấy ngày nay Tô Dực cứ lè nhè ở Nhậm Ý Cư không chịu ra ngoài.
Vì vậy, cha ta đã răn dạy ta một trận, bảo ta đừng quấn lấy ca ca, ảnh hưởng đến việc học của hắn.
.....
Điều này không làm khó được ta, ta đã cho thuốc an thần vào rượu của cha, buổi tối ông ấy liền đi ngủ sớm.
Tô Dực rảnh rỗi lén lút dẫn ta ngồi trên mái nhà ngắm sao, ta ngồi trong lòng hắn mơ màng buồn ngủ.
Trăng sáng sao thưa, bên tai truyền đến tiếng thở dài: "Khi nào Nguyệt nhi mới trưởng thành?"
Chẳng lẽ ta vẫn chưa lớn sao? Ta đã 13 tuổi rồi, Tô Dực làm ca ca của ta đã 5 năm rồi.
Ta không tránh khỏi lại bị phạt quỳ, Tô Dực vẫn như mọi khi quỳ cùng ta, nhưng sau khi lão cha đi, hắn liền kéo ta ôm vào lòng, nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối đỏ ửng của ta.
Gần đây ta phát hiện lão cha và Tô Dực hơi kỳ lạ, dường như họ đã xảy ra tranh cãi.
Dường như lão cha muốn Tô Dực đi, Tô Dực không muốn.
Ta rất tức giận, Tô Dực là chó sao, lão cha muốn thì lấy, muốn vứt thì vứt?
Ta xông đến thư phòng lý luận cùng ông ấy.
Không ngờ ông ấy lại nói cho ta một bí mật kinh thiên động địa.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng đế đương nhiệm bệnh nặng, dưới gối có ba hoàng tử tranh giành quyền vị, tàn sát lẫn nhau, đến nay chỉ còn lại một mình Tam hoàng tử. Nhưng Tam hoàng tử độc ác xảo quyệt, bạo ngược thành tính, không đáng làm vua của một nước.
May mắn thay Hoàng thượng đã lo xa, giấu Tứ hoàng tử trong dân gian, mà Tô Dực chính là Tứ hoàng tử đó.
Hoàng thượng nhân lúc mình còn một hơi thở liền tuyên bố lập Tứ hoàng tử làm Thái tử, chiếu chỉ sẽ đến phủ Tướng quân trong ít ngày tới.
Ta còn đang tiêu hóa tin tức này, cha lại mở miệng.
Ông ấy nhìn ta, vẻ mặt khó xử.
"Nguyệt nhi, ta biết con và Dực nhi tâm đầu ý hợp, không phải cha muốn chia rẽ uyên ương, nhưng thế lực Tứ hoàng tử đơn bạc..."
"Cha, có phủ Tướng quân vẫn chưa đủ sao?"
Ta không hiểu chuyện triều đình, chỉ cảm thấy có thể ta sẽ mất Tô Dực, trái tim như bị hàng vạn bàn tay xé nát, nỗi buồn lan hóa thành nước mắt.
"Xa Kỵ Tướng quân chỉ có hư danh, trong tay không có thực quyền, cha... cũng không làm được gì..."
Gần đây cha đã già đi rất nhiều, hai bên thái dương đã bạc trắng, trước kia, hai cha con ta nương tựa lẫn nhau, sau này ca ca đến, dù nhà bị ta làm cho gà bay chó sủa, nhưng cuộc sống dường như càng có ý nghĩa hơn.
Giờ đây, ca ca sắp đi rồi....
"Dù ca ca có trở lại làm Tứ hoàng tử, chúng ta cũng có thể ở bên nhau mà!" Ta không cam lòng.
"Nguyệt nhi! Sao con không hiểu! Tứ hoàng tử cần liên hôn!"
Vận mệnh luôn khó hiểu như vậy, khiến người ta cảm thấy bất lực.
Bí mật cuối cùng bị vạch trần, ta đột nhiên ngồi sụp xuống đất.
Cha ôm ta vào lòng, ta như một con rối, linh hồn dường như bị rút ra.
--------------------------------------------------