Ta không thể quên ánh mắt âm hiểm của hắn, hắn nói hiện tại hắn không động đến chúng ta, đợi khi rời kinh thành, mặc kệ chúng ta trôi dạt chân trời góc bể, hắn cũng sẽ không buông tha hai cha con ta.
Ta vốn dĩ muốn sai A Hỷ xử lý hắn, nhưng bị ánh mắt của cha ngăn lại.
Khi rời đi, hắn còn âm u nhìn chằm chằm vào ta, tự cho mình là ma quỷ sao? Nghĩ ta là bị dọa lớn lên à?
Lúc này đang là giữa mùa đông, hai cha con ta nương tựa vào nhau run rẩy trên đường phố lạnh giá.
Lão cha quần áo mỏng manh, răng cứ va vào nhau cầm cập.
"Nguyệt nhi, chúng ta đã trắng tay rồi, hay là cho A Hỷ A Phúc đi đi, theo chúng ta chỉ chịu khổ thôi!"
Ta cũng lạnh, ôm cánh tay ông ấy, ra sức rúc vào lòng ông ấy.
"Không được, hai nàng ấy có c.h.ế.t cũng là quỷ của ta!"
A Hỷ ôm kiếm không nói.
A Phúc giậm chân hằn học: "Tiểu thư, người đối xử với chúng ta thật tốt quá!"
"Cộc cộc cộc!" Từ xa truyền đến tiếng xe ngựa.
Từ xa ta đã nhìn thấy một góc màu vàng tươi, vội vàng nhắm mắt ngã gục vào lòng lão cha.
Lão cha sửng sốt, kêu lớn: "Nguyệt nhi, con sao vậy, Nguyệt nhi của ta!"
Ông ấy làm quá lên rồi, ta cảm thấy mình thật sự đã chết.
Xe ngựa còn chưa dừng hẳn, Dung Việt đã bay xuống, giằng lấy cơ thể ta, ra sức bóp nhân trung ta.
Qua một lúc lâu, ta thừa thãi tỉnh lại, không tỉnh không được, sắp bị bóp c.h.ế.t rồi.
"Ca ca... Nguyệt nhi lạnh quá!"
Ta đặt tay lên mặt hắn nhẹ nhàng vuốt ve.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Thái phó! Sớm muộn gì ta cũng xử lý ngươi!"
A Phúc A Hỷ ngỡ ngàng. Hoàng thượng cũng quá là... không thấy nha hoàn đều mặc dày thế kia, làm sao tiểu thư có thể bị lạnh được.
Hắn ôm ta lên xe ngựa, lúc thì véo véo, lúc thì xoa xoa, cuối cùng hôn.
Sau khi từ biệt, hắn cứ ba bước một lần ngoảnh lại, rồi cưỡi ngựa đi mất...
Xe ngựa đương nhiên phải để lại cho ta, nếu không thật sự ta sẽ c.h.ế.t cóng mất.
Gia đình bốn người đang chuẩn bị khởi hành.
"Cộc cộc cộc!"
Từ xa lại có một chiếc xe ngựa đến, nhìn từ bên ngoài... ừm... giá trị không nhỏ.
"Tướng quân!"
Thẩm tỷ tỷ từ trên xe bước xuống, loạng choạng ngã vào lòng cha ta, hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đứng trong tuyết nhìn nhau thâm tình...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-ca-ho/chuong-6.html.]
Ta và A Hỷ, A Phúc đối mặt với ánh mắt sắc như d.a.o của Tả tướng b.ắ.n tới, đứng nguyên tại chỗ run rẩy.
"Tô Hàn!"
Giọng Tả tướng hùng hồn, hét lớn một tiếng, cuối cùng cha ta cũng hoàn hồn, gãi gãi đầu.
"Tả tướng cũng đến tiễn ta sao? Thật là một người tốt...."
Ta có thể thấy lão cha hơi cảm động, dù sao nhiều đồng liêu như vậy, chỉ có Tả tướng đến.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Có điều...
"Cha…"
Giọng nói mềm mại này không phải ta gọi. Cha ta lập tức ngây người, ông ấy vừa rồi hình như nghe thấy Nhu Nhi gọi Tả tướng là "cha?"
Cứng nhắc quay đầu nhìn ta, ta gật đầu khẳng định với ông ấy.
Ông ấy tuyệt vọng rồi… Nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
"Cha… nói không giận mà."
Tỷ tỷ làm nũng nói chuyện cũng thật đẹp, ta và nha hoàn hóng chuyện...
"Ha... ha... cái này hơi khó xử rồi!"
Ta chưa từng thấy lão cha kiểu vò tay như ruồi thế này, rất buồn cười, đang nghĩ có thể vẽ lại cho Dung Việt xem.
Tả tướng là một người cuồng con gái, ông ấy rất nghe lời con gái.
"Tên nhãi kia, ta giao Nhu Nhi cho ngươi, ngươi phải đối xử tốt với con bé đấy."
Nói xong bàn tay lớn vỗ vỗ vai cha ta.
Tiếng "tên nhãi" này khiến ta kinh ngạc tột độ, cốt truyện này khác với trong sách mà, chẳng phải lẽ ra phải kịch liệt phản đối sao?
Ta nhìn hai nha hoàn, bọn họ đang gặm hạt dưa lắc đầu.
Cha ta càng bất ngờ không kịp trở tay, "Hả?"
Không đợi cha ta nói chuyện, Tả tướng đi tới nhìn ta rồi nói với tỷ tỷ: "Đây chính là đứa con gái hờ của ngươi sao?"
Tỷ tỷ ngượng ngùng gật đầu.
Ta ném hạt dưa, ngẩng cổ tự hào nói: "Ta cũng có một ca ca hờ, là Hoàng thượng! Hừ!"
Tả tướng nghẹn lời.
Hắn lấy một miếng ngọc bội từ trong người ra đưa cho ta, nói là vật gia truyền.
Cứ thế gia đình bốn người biến thành gia đình năm người, lái hai chiếc xe ngựa rời khỏi kinh thành.
Lão cha trọng sắc khinh nữ (trọng tình yêu hơn con gái) của ta đưa ta cùng Thẩm tỷ tỷ ngồi trên một chiếc xe, hai người quấn quýt mặn nồng thật ngọt ngào, hành hạ ai đây?
À đúng rồi, bây giờ không phải là tỷ tỷ nữa, là dì Thẩm...
--------------------------------------------------