Ba năm không gặp, hắn càng trưởng thành hơn, thân thể thanh nhã tuấn tú đã trở nên vững vàng mạnh mẽ, càng mê hoặc phi phàm hơn, thảo nào nữ đại vương thô lỗ lại thích.
"Chưa đủ! Ta muốn sờ cả đời."
Ta cũng đã trưởng thành rồi, là đồ của ta, ta sẽ không bao giờ buông bỏ nữa.
Dung Việt ấn tay ta xuống giường da hổ, hắn nói: "Nguyệt nhi, gọi ca ca..."
Quả nhiên hắn vẫn biến thái như mọi khi, ta thỏa mãn hắn.
"Ca ca…"
Tiếng "ca ca" này dường như đã mở ra một công tắc nào đó trên người hắn, nhìn bóng tối hắn nhào tới, ta hơi sợ hãi.
Chốc lát sau, hắn nói hắn ở lại dùng sắc quyến rũ là được, không cần ta.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta để chứng minh sự quyến rũ của mình mà không đồng ý, hắn nghiến răng nghiến lợi cũng không làm gì được ta.
Phu thê đồng lòng, tát biển đông cũng cạn.
Nhưng chúng ta còn chưa phải phu thê, đã có thể khiến doanh trại nước Vân gà bay chó sủa.
Ta nghe binh lính truyền tai rằng mối quan hệ cô cháu và em rể này thật khó đối phó, khiến sau này bọn họ không muốn kết hôn nữa.
Ban ngày gây ra tranh chấp, buổi tối hai chúng ta trốn trong phòng hôn hít, cuộc sống này trôi qua thật vừa ý.
Ta và Dung Việt đắm chìm trong niềm vui mèo vờn chuột này, mê mải không biết chán.
Cho đến một ngày, nữ đại vương và đệ đệ hiếm khi chịu đình chiến bàn chuyện, ta và Dung Việt lén lút nghe lén, cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân bọn họ có thể giằng co với triều đình ta.
Trong triều đình có nội gián. Dung Việt nói chẳng trách mấy năm nay chiến sự càng ngày càng khó khăn, rốt cuộc là kẻ nào thông đồng với địch bán nước.
Hai chúng ta nhìn nhau, cùng lúc nghĩ đến một người.
"Thái phó."
Hắn lẻn vào quân trướng tìm ra bằng chứng Thái phó thông đồng với địch, cả một chồng thư từ qua lại, tức đến nỗi người hắn run lên bần bật.
Nước Khánh có thể giao chiến với chúng ta đến tận bây giờ mà chưa bại có hai nguyên nhân.
Một là Thái phó báo tin, hắn vì quyền lực phú quý không tiếc móc nối với kẻ thù.
Hai là quan trọng nhất, nước Vân có một loại vũ khí, tên là s.ú.n.g lửa, tầm b.ắ.n cực xa, không phải mũi tên bình thường có thể làm được.
Dung Việt cau mày, tỏ vẻ khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-ca-ho/chuong-8.html.]
Chuyện Thái phó dễ giải quyết, nhưng vũ khí này có tính sát thương quá lớn, hắn không thể mạo hiểm tính mạng của hàng vạn tướng sĩ.
Nơi này không nên ở lâu, hai chúng ta lấy được bằng chứng của Thái phó quyết định chạy trốn trước.
Quân trướng nước Vân, hai tỷ đệ liên tiếp mất đi người yêu, sau này bọn họ mới nhận ra điều bất thường.
Suy nghĩ một chút, hỏng rồi, mỹ nhân kế, bí mật quân sự bị tiết lộ.
Bọn họ bắt đầu án binh bất động. Điều này đối với chúng ta là tốt, địch không động, ta muốn chế tạo binh khí.
Đầu núi nào đó ở Giang Nam.
Dung Việt hỏi ta: "Nguyệt nhi, muội muốn làm phản hả?"
"Sao có thể chứ." Ta cười hí hí.
"Vậy muội có thể nói cho ta biết thứ này là gì không?"
"Đừng vội, muội muội phổ cập kiến thức cho huynh..."
"Cái này gọi là pháo, một phát có thể lật úp cả một thuyền người, uy lực cực lớn, là tổ tiên của s.ú.n.g lửa."
Dung Việt đứng trên núi hóng gió cả buổi chiều, hắn muốn yên tĩnh.
Ta chống nạnh cười ha hả.
Nhờ may mắn bất ngờ, ta ngẫu nhiên có được một bản vẽ, sau khi chế tạo ra cái thứ này liền thử nghiệm, quả nhiên uy mãnh.
Ta coi hắn là Đại Tướng quân của ta, cha ta có thể lui về phía sau rồi.
Mấy năm trước chuyện khoáng thạch thực ra cũng không phải hoàn toàn do Thái phó bịa đặt, ta quả thật đã sai người lên núi kiếm thuốc nổ.
Lúc xuống núi, Dung Việt cứ nhìn chằm chằm vào ta, như thể hơi sợ hãi.
Ta vỗ vỗ hắn: "Bảo bối, cầu xin ta đi, ta cho chàng binh, cho chàng tiền!"
Ta bị hắn đuổi chạy khắp núi.
Nửa đêm, trên tấm đệm của ta, hắn quả nhiên tha thiết cầu xin ta một phen, ép ta sờ vào cơ bụng hắn, trưng bày sự dũng mãnh của hắn, thôi được rồi, chàng thắng rồi...
Sáng hôm sau, cha ta ôm đứa con trai cao lớn vạm vỡ mà nước mắt giàn giụa, dì Thẩm dắt tiểu đệ đệ Tô Ngọc đến bái kiến Hoàng thượng, Dung Việt rất thích hắn, sau đó nói với ta hắn cũng muốn...
Cha ta......
Dì Thẩm.......
Hắn than khóc với cha ta rằng mấy năm nay hắn sống quá thảm, Thái phó nhìn chằm chằm như hổ đói, không lâu sau nước Vân lại đánh tới, hắn cảm thấy lao tâm lao lực, ngoài Tả tướng bên cạnh dường như không ai có thể giúp được hắn.
--------------------------------------------------