Sắc
Ngược
Sủng
Khác
Xám nhạt
Xanh nhạt
Vàng nhạt
Màu sepia
Xanh đậm
Vàng đậm
Vàng ố
Màu trắng
Hạt sạn
Sách cũ
Màu tối
Palatino Linotype
Bookerly
Minion
Segoe UI
Roboto
Roboto Condensed
Patrick Hand
Noticia Text
Times New Roman
Verdana
Tahoma
Arial
16
18
20
22
24
26
28
30
32
34
36
38
40
100%
120%
140%
160%
180%
200%
Có
Không
Truyện
Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi
Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi
Chương
108: Hoàng hôn
Chương
trước
Chương
tiếp
Tinh Nặc rất tin tưởng anh trai mình, vừa nghe nói phải rời đi, bé không hề nghi ngờ gì mà gật đầu ngay.
Tinh Nặc đặt bạch tuộc nhỏ lên boong tàu, rồi nhảy nhót tới chỗ các nhân ngư khác.
Lúc này, những nhân ngư kia cũng hơi hoảng hốt. Tuy không hiểu được cuộc trò chuyện giữa bạch tuộc quái vật và Tinh Nặc, nhưng họ cảm nhận được sự thân thiết giữa hai bên.
Giống như sự gắn bó giữa những người cùng tộc, có một cảm giác tin tưởng tự nhiên không cần nghi ngờ.
Tinh Nặc đứng trước mặt người chơi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, lễ phép chỉ tay về phía chiếc ốc biển và hỏi: "Anh ơi, anh có thể cho em mượn chiếc ốc biển này một chút được không?"
Các người chơi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không dám làm mất lòng bé nhân ngư này – người có quan hệ thân thiết với con bạch tuộc kia – vội vàng đưa ốc biển qua.
Tinh Nặc ôm lấy chiếc ốc biển lớn, nói chuyện với một bên như đang trò chuyện qua đó: "Em không nói được tiếng của nhân ngư, thật ra em vẫn luôn muốn nói cho mọi người biết, em là một nhân ngư giả mạo. Xin lỗi mọi người."
Nghe được âm thanh từ chiếc ốc biển, Áo Tây lắc đầu ngay.
Anh cúi xuống, đối mặt với bé nhân ngư màu vàng kim mà mình đã cứu về rồi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu.
"Không, em chính là một nhân ngư dũng cảm."
Tinh Nặc không vùng vẫy, chỉ dùng đôi mắt trong veo đen nhánh nhìn người chơi áo vest, mím môi rồi ngượng ngùng mỉm cười.
"Em tên là Tinh Nặc, là một bé ở lớp mẫu giáo, em rất vui khi được làm bạn với mọi người!"
Lúc này Áo Tây đã hiểu ra mọi chuyện, anh ta xoa đầu Tinh Nặc và gật đầu.
"Được rồi, Tinh Nặc, em hãy đi đến nơi mà em muốn đi nhé."
Giống như trước đây, khi Tinh Nặc dẫn bạch tuộc nhỏ rời khỏi tộc nhân ngư, tộc trưởng và các trưởng lão cũng không ngăn cản. Giờ đây, Áo Tây cũng không muốn ngăn cản.
Một nhân ngư nhỏ nên được tự do đến nơi thuộc về mình.
Áo Tây dùng chiếc ốc biển hứa hẹn: "Tinh Nặc, dù em là chủng tộc gì, tộc nhân ngư tụi anh mãi mãi mang ơn em."
Tinh Nặc chỉ lắc đầu, bé không cần bất kỳ sự đền đáp nào.
Bé vẫy tay chào tạm biệt Áo Tây và những nhân ngư khác rồi lại nhảy về bên cạnh bạch tuộc nhỏ.
Nắm lấy một chiếc xúc tu của bạch tuộc, Tinh Nặc đầy tin tưởng hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Bạch tuộc nhỏ lại bò lên đầu Tinh Nặc, rồi chỉ về phía mặt biển.
"Đi thôi, chúng ta cùng đi ngắm hoàng hôn!"
Mặt trời sắp lặn.
Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt nước biển xanh thẳm, ánh cam đỏ nhuộm hồng cả nửa đại dương.
Bên trong khoang tàu.
Cuối cùng, tộc nhân ngư đã chọn hợp tác với con người, và họ đã tìm ra khoang ngầm nơi một nhân ngư khác đang bị giam giữ.
Vị nhân ngư đó dường như không ngờ rằng mình thật sự sẽ được cứu. Khi nhìn thấy đồng bạn g iết chết quái vật và đến cứu mình, cậu ta mừng đến mức bật khóc.
Nước mắt của cậu ta rơi xuống, hóa thành một viên ngọc tròn xoe.
Một nhân ngư trong đời chỉ có thể rơi một giọt ngọc quý được gọi là "Nước mắt nhân ngư" – xuất hiện vào thời khắc hạnh phúc nhất.
Khi hoàng hôn hoàn toàn buông xuống, những người chơi cuối cùng cũng hiểu ra, từ đầu họ đã đi sai hướng.
Họ nên giết quái vật, cứu lấy nhân ngư bị giam giữ thì mới có thể nhận được Lệ nhân ngư.
Chứ không phải nghe theo lời của quái vật, vòng vo khắp nơi rồi suýt chút nữa mất mạng trong phó bản này.
Bờ biển gần lục địa nhất.
Sóng biển không ngừng vỗ vào các tảng đá, Tinh Nặc mang theo bạch tuộc nhỏ leo lên một tảng đá ngầm lớn nhất.
Cái đuôi rũ xuống, Tinh Nặc ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trời và biển giao hòa nơi chân trời, trong mắt đầy kinh ngạc.
"Oa! Hoàng hôn đẹp quá!"
Bạch tuộc nhỏ vung vẩy xúc tu, phấn khích vô cùng.
"Đúng vậy, anh đã từng xem cảnh này rất nhiều lần ở chỗ này, mà trên mỏm đá này là đẹp nhất!"
Tinh Nặc vỗ tay reo vui, trong mắt ánh lên niềm hạnh phúc, đuôi cá đập đập lên tảng đá.
"Anh ơi, làm một chú cá nhỏ thật là vui vẻ!"
Bạch tuộc nhỏ nhìn Tinh Nặc vui sướng, trong đôi mắt đen như hạt đậu của nó cũng ánh lên niềm hạnh phúc.
Trước đây, nó chỉ có một mình leo lên mỏm đá này, ở đó cả ngày dài chỉ toàn là cô đơn và buồn chán.
Quả nhiên, sách giáo khoa của loài người viết đúng thật!
Cảnh đẹp chỉ khi được chia sẻ mới thật sự có ý nghĩa.
Tinh Nặc còn đang đếm đầu ngón tay, ghi nhớ lại những cảnh đẹp mà mình đã từng nhìn thấy.
Đáy biển có rạn san hô đẹp thật, bạch tuộc nhỏ còn mang đến cả con sứa phát sáng lấp lánh, tổ của nó cũng rực rỡ nữa!
Bạch tuộc nhỏ ừm một tiếng, nhìn mặt trời đỏ rực dần chìm xuống chân trời rồi cười khẽ.
Lần sau có cơ hội, nó sẽ lại đưa bé tới xem nữa.
Tinh Nặc gật đầu mạnh, trong đầu đã nghĩ đến khi về nhà sẽ rủ cả anh cả với ba ba cùng đến đây chơi.
Bạch tuộc nhỏ chỉ cười, rồi dùng xúc tu xoa nhẹ đầu Tinh Nặc.
Được thôi, miễn là bé còn nhớ lời đó.
Đúng lúc bầu trời hoàn toàn tối đen, bạch tuộc nhỏ lấy ra một chiếc đồng hồ cát ký ức.
Tinh Nặc hình như từng thấy chiếc đồng hồ cát nhọn đầu này ở đâu đó, thấy bạch tuộc nhỏ đang lầm rầm điều gì đó, đưa tay tháo vương miện nhỏ trên đầu xuống.
Chiếc vương miện nhỏ cấp SSS+, đẹp lộng lẫy, được Thẩm Bạch Chu trao cho với mức năng lượng tối đa.
Tinh Nặc nhìn chiếc vương miện nhỏ, rồi hình bóng bé dần dần biến mất khỏi thế giới này.
***
Trời đã sáng hẳn, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, để lại những vệt bóng nhạt nhòa.
Tinh Nặc trong bộ đồ ngủ bằng bông mềm mại, mơ màng tỉnh dậy sau giấc mơ.
Hôm nay là thứ hai.
Nghĩ đến chuyện này thôi mà tâm trạng của Tinh Nặc tụt hẳn, cúi đầu xuống, được anh cả bế lên ghế con trước bàn rửa mặt.
Mái tóc con rối rắm xẹp xuống, nhìn vừa tội nghiệp vừa đáng thương.
Thẩm Yến chỉnh lại mái tóc nhỏ trên đầu Tinh Nặc, buông tay ra thì tóc lại rũ xuống lần nữa.
Sao mà trông đáng thương thế? Không muốn đi nhà trẻ à?
Ngày nào đi nhà trẻ cũng như cực hình với Tinh Nặc, bé thở dài, gật gật đầu nhỏ.
Nhà trẻ chán lắm.
Thẩm Yến bật cười, khẽ véo má Tinh Nặc.
Nói dối nhé, cô giáo còn gửi hình trên điện thoại, bé là người chơi cầu trượt vui nhất lớp đó.
Cô giáo Tống thường xuyên đăng ảnh các bé ở trường lên nhóm.
Chỉ cần có ảnh Tinh Nặc, Thẩm Yến đều xem kỹ từng tấm rồi lưu lại trên điện thoại.
Tinh Nặc lí nhí hai tiếng, súc miệng rồi uống nước, nhỏ giọng nói: "Không phải đâu, em chơi cầu trượt mà vẫn nghĩ đến anh trai với ba ba."
Nói đến đây, Tinh Nặc mím môi, không vui: "Ba ba đã bốn ngày chưa thấy bé con rồi."
Bị anh cả bế lên, Tinh Nặc vung chân bé xíu một cái, trông nhỏ bé mà thê lương.
Ba ba nhất định cũng nhớ em.
Thẩm Yến nghĩ đến tình hình bên phía Thẩm Ôn, cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.
Được rồi, ăn sáng đi rồi anh đưa sẽ bé đến nhà trẻ.
Tinh Nặc cầm bánh bao, cắn hai miếng, vừa ngẩng đầu đã thấy Thẩm Bạch Chu với mái tóc rối bù, mặc đồng phục học sinh rộng thùng thình, chạy từ phòng ra, đeo cặp hối hả: "Muộn rồi muộn rồi! Anh đi đây!"
Cầm vội cái bánh bao nhét vào miệng, cậu vừa ăn vừa chạy đến trường.
Cảnh tượng này ngày nào cũng diễn ra, nên Tinh Nặc đã quá quen, chống má thở dài: "Em với anh hai số khổ thật."
Thẩm Yến bật cười, đưa tay lau miệng cho Tinh Nặc đang dính nước canh trứng.
Nhanh ăn đi, cứ nhắc tới đi học là cái miệng nhỏ xíu này lẩm bẩm mãi không ngớt.
Biết không thoát được cảnh đi học, Tinh Nặc đành ăn gần hết cái bánh bao rồi nắm tay anh cả đi đến nhà trẻ.
Trước cổng nhà trẻ.
Tinh Nặc được cô giáo Tống dắt vào, cố gắng vẫy tay chào anh cả tạm biệt.
Vào lớp, Tinh Nặc đặt cặp vào ngăn tủ, lấy giẻ lau nhỏ của mình ra, cẩn thận lau sạch bàn ghế.
Bên cạnh là một nhóc mập ngồi phịch xuống ghế, nhìn thấy thế thì bĩu môi hừ một tiếng.
"Tinh Nặc, cậu điệu quá rồi! Đàn ông con trai tụi mình đâu có quan tâm dơ hay không dơ chứ!"
Mới yên lặng được hai ngày, nhóc mập này lại không nhịn được, mở miệng nói móc, còn nhếch mép tỏ vẻ đắc ý với Tinh Nặc.
Tinh Nặc thở ra một hơi, không thèm để ý tới nhóc mập với chiếc miệng xấu xí này nữa, thu giẻ lau lại.
Ôm ly nước của mình, Tinh Nặc cắm ống hút rồi uống một hơi hơn nửa cốc.
Thanh Thanh bước vào lớp với vẻ mặt uể oải, ôm mặt ngồi xuống ghế, cặp sách còn chưa kịp tháo.
Tinh Nặc nghiêng người qua, ánh mắt đầy quan tâm, khẽ hỏi: "Thanh Thanh, cậu sao vậy?"
Thanh Thanh thở dài, giọng còn nghẹn ngào: "Tinh Nặc à, trên đời này căn bản chẳng có nhân ngư đâu, hu hu..."
Vì chuyện này, Thanh Thanh đã buồn suốt cả cuối tuần.
Tinh Nặc nghe thấy, thở phào nhẹ nhõm, lấy từ trong ba lô của mình ra con búp bê nhân ngư nhỏ rồi đặt lên bàn trước mặt Thanh Thanh.
"Cho cậu chơi nè, là anh tớ mua cho đó."
Thẩm Yến sợ Tinh Nặc buồn quá nên đã đi đến trung tâm thương mại mua cho bé một con thú nhồi bông hình nhân ngư nhỏ.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên thằng bé tiếp xúc với một cú sốc lớn về thế giới quan, Thẩm Yến sợ Tinh Nặc quá đau lòng nên cố tình chọn một con thú bông nhân ngư.
Con nhân ngư nhồi bông nhỏ bụ bẫm, mềm mịn như bông, cầm lên thấy rất dễ chịu.
Thanh Thanh thích mê, ôm chặt con nhân ngư vào lòng rồi không nhịn được hỏi Tinh Nặc: "Tinh Nặc, cậu nghĩ trên đời thật sự có nhân ngư không?"
Tinh Nặc gật đầu, đôi mắt nhỏ đầy kiên định.
"Có chứ, có nhân ngư!"
Bên cạnh, nhóc mập vẫn đang cười nhạo, chỉ vào con búp bê nhân ngư rồi dùng ánh mắt kiểu "tụi bây ngốc thật" để nhìn cả hai.
"Tụi mình đều sáu tuổi rồi đó nha! Sắp vào tiểu học luôn rồi, sao còn tin mấy chuyện gạt con nít như vậy?"
Tính cách Tinh Nặc vốn hiền lành, rất ít khi cãi lại nhóc mập. Nhưng lần này, bé chống tay vào eo, mặt nghiêm nghị nói: "Nhưng cậu cũng đâu có bằng chứng chứng minh trên đời không có nhân ngư đâu!"
Cuộc tranh luận của bọn nhỏ khiến cô giáo Tống chú ý.
Cô giáo Tống ôm theo một xấp sách tô màu, lên tiếng khiến cả Tinh Nặc và nhóc mập đều ngoan ngoãn ngồi yên.
"Hôm nay cô sẽ kể cho các con một câu chuyện khác về nàng tiên cá, các con mau mau ngồi xuống nào!"
Sau tiết học, Thanh Thanh – vốn trước đó còn hơi lung lay – lại một lần nữa nắm chặt tay, tin tưởng rằng trên đời này thật sự có nhân ngư!
Vì cuộc tranh luận nho nhỏ này, đến bữa trưa, Tinh Nặc đem hết phần thịt trong khay đưa cho Thanh Thanh ăn.
Nhóc mập lúc đầu còn định tranh phần thịt trong bát của Tinh Nặc, thấy bé đưa hết cho Thanh Thanh thì tức đến nghẹn lời.
"Sao cậu lại đưa cho Thanh Thanh chứ?!"
Tinh Nặc tháo cái khay cơm nhỏ trước ngực xuống, xếp lại gọn gàng rồi nhẹ nhàng trả lời: "Đây là cơm của tớ, tớ không muốn cho cậu."
Không rõ vì câu nào chọc trúng tâm lý, nhóc mập đỏ mắt lên, gục xuống đất ôm mặt khóc hu hu.
Cô giáo Tống đau đầu bước đến dỗ dành.
Thanh Thanh vừa ăn phần thịt thơm phức, vừa kéo tay Tinh Nặc chạy ra ngoài chơi.
Mãi đến giờ ngủ trưa, Tinh Nặc ngoan ngoãn nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, nghe thấy tiếng sụt sịt nho nhỏ phát ra từ giường của nhóc mập bên kia vách.
Tinh Nặc ôm con búp bê nhân ngư nhỏ, đặt lên gối, không nhịn được suy nghĩ về bản thân.
Chẳng lẽ... bé đã làm hơi quá?
Thở dài một hơi, đợi lúc cô giáo Tống vừa rời khỏi phòng, Tinh Nặc lén xuống giường, ghé sát lại mép giường của nhóc mập.
"Mập Mập, sao cậu lại khóc vậy?" Tinh Nặc nhỏ giọng hỏi.
Bình thường nhóc mập hay nói nhiều, vậy mà lần này lại khóc chỉ vì mấy miếng thịt thôi sao?
Thật ra ngay cả nhóc mập cũng không rõ tại sao mình khóc. Tính cách bướng bỉnh, chỉ biết gục đầu trên giường ôm chặt thân hình tròn trịa của mình rồi rấm rứt.
Chương
trước
Chương
tiếp
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected]
-
Đọc truyện
online,
đọc truyện
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
truyện mới
thuộc các thể loại đặc sắc như
truyện tiên hiệp
,
truyện kiếm hiệp
, hay
truyện ngôn tình
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
truyện xuyên nhanh
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
https://kiemtraphat.net/
kiemtraphat.net
blog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
Email đăng nhập
Mật khẩu
Bạn chưa có tài khoản?
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
tại đây
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
[Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖