Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong trung tâm thương mại, tình hình trở nên hỗn loạn và ngày càng lan rộng.

Những người bảo vệ mặc đồng phục nhanh chóng xuất hiện để giữ trật tự, nhưng chưa được một phút thì trong đám đông vang lên tiếng la thất thanh:@TửuHoa

"Sao thế này?! Tại sao điện thoại của tôi không có tí tín hiệu nào hết?!"

"Tôi cũng vậy, gọi điện khẩn cấp cũng không được!"

"Không thể nào! Đây là trung tâm thương mại mà? Sao tín hiệu lại đột nhiên biến mất?!"

Tiếng bàn tán rộ lên, khiến cả những người chưa để ý đến điện thoại cũng cúi xuống kiểm tra xem chuyện gì đang xảy ra.

Thẩm Yến đang ôm Tinh Nặc đứng gần thang bộ tầng 4, thấy vậy cũng lấy điện thoại ra kiểm tra và phát hiện tín hiệu đã bị chặn hoàn toàn.

Tiếng la hét, thì thầm hoang mang vang lên xung quanh nhưng Thẩm Yến vẫn không tỏ vẻ quan tâm, mắt cũng không thèm ngẩng lên.

Anh lấy từ túi ra một chiếc điện thoại khác, vừa mở ra thì thấy tín hiệu vẫn đầy. Sau khi bấm vài nút, anh lại cất điện thoại đi, nhẹ nhàng xoa đầu Tinh Nặc để trấn an bé.

"Không sao đâu, lát nữa là có thể về rồi."

Tinh Nặc khẽ "ừm" hai tiếng, dựa đầu vào lòng anh trai. Bên tai bé là đủ loại tiếng ồn hỗn loạn, làm bé cảm thấy tai mình như muốn nổ tung.

Thẩm Yến thấy vậy thì đưa tay che tai cho bé, trong mắt thoáng qua chút suy nghĩ phức tạp.

Tại sao cứ chỗ nào đứa nhỏ này xuất hiện, đều dễ xảy ra mấy chuyện kỳ lạ như vậy?

Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?

Tầng 1 – khu vực sảnh lớn.

Đám đông đã hoảng loạn tản ra hết, ở giữa để trống một khoảng lớn, nằm đó là hai ba người không rõ sống chết.

Có một y tá nhiệt tình định chạy lại kiểm tra tình hình, nhưng vừa bước đi thì bị thứ gì đó bắn trúng chân.

"Aaa!"

Cô y tá ôm lấy chân, ngẩng đầu nhìn quanh nhưng không thấy ai nổ súng.@TửuHoa

"Ai thế?! Sao lại lén lút vậy?!"

"Các người thấy ai bắn không? Tôi không thấy ai cả!"

"Tôi nhìn chằm chằm cũng không thấy gì, đạn tự nhiên b ắn ra! Không hề có người nổ súng luôn!"

Nghe vậy, rất nhiều người bắt đầu nổi da gà, tay nổi đầy gai ốc.

Chuyện rối loạn đến mức này rồi, vậy mà vẫn chưa có ai đứng ra nhận là gây sự?

Mọi người đang đoán già đoán non không biết đây có phải là một trò đùa ác ý thì giữa không trung đột nhiên vang lên một tiếng cười sắc lạnh, chói tai.

"Chào cả nhà, buổi trưa vui vẻ ha ha ha!"

Tiếp theo là một giọng nữ vang lên: "Lâu lắm rồi mới thấy nhiều người sống như vậy! Phó bản lần này cũng thú vị đấy chứ!"

"Tôi là chuyên đi săn phó bản đây, thế nào? Chưa đủ trình hả?"

Tiếng cười chế giễu vang vọng trong không trung rồi đột ngột biến mất, sau đó mấy hình người khiêng vũ khí nặng nề hiện ra.

Họ chẳng đứng trên gì cả, cứ thế lơ lửng giữa tầng 3 và tầng 1.

Trong lúc đám đông còn đang kinh hô, bọn họ "bụp" một tiếng đáp mạnh xuống sảnh tầng 1.

Sảnh chính tầng 1 là khu vực thông tầng rộng lớn, giữa còn có một sân khấu nhỏ – lúc nãy là chỗ các bé con được tặng xe đồ chơi miễn phí.

Giờ đây, trên sân khấu đó đứng mấy kẻ cười như điên, không thèm quan tâm đ ến ánh mắt sợ hãi của mọi người, còn giơ vũ khí lên khoe khoang.

"Ha ha ha! Một lũ người yếu đuối!"

"Wow, nhớ ghê! Trước đây tao cũng từng là một trong số tụi mày đó!"

"Giờ không cần dùng vũ khí nữa, tao chỉ cần một cây gậy là có thể lật tung chỗ này!"

"Vui thật đấy, phó bản lần này còn liên kết với thế giới thực nữa! Trước giờ sao không phát hiện ra trò chơi kiểu này nhỉ?!"

Mấy kẻ tự xưng là người chơi ngẩng đầu, nhìn xung quanh với ánh mắt đầy khinh miệt và đắc ý trước sự hoảng loạn của đám đông.

Bọn chúng không còn là người bình thường như những người còn lại. Tham gia phó bản, thức tỉnh dị năng – bọn chúng đã thoát khỏi phạm vi "người thường".

Khi mấy kẻ kia đang hả hê cười nói, thì từ hệ thống vang lên một giọng nữ đều đều, giống như loa thông báo trong trung tâm thương mại:

【 Ding! Cấp độ phó bản đã tăng lên, đề nghị người chơi tích cực tìm kiếm manh mối và nhanh chóng vượt ải! 】

Nghe âm thanh đó vang lên, người đàn ông đầu quấn băng vải hơi run lên, khẽ nói nhỏ: "Anh Đao, tại sao cấp độ phó bản lại tăng vậy? Có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không?"

Bên cạnh gã là một cô gái mang ủng cao, tóc dài đỏ rực như lửa, nghe vậy thì liếc xéo anh ta đầy khinh thường: "Căng thẳng gì dữ vậy? Phó bản kiểu liên thông với thế giới thực như này chắc chắn không giống mấy cái trước rồi, nhưng chỉ tăng một cấp thôi mà, xem cậu sợ như con thỏ ấy."

Người được gọi là "anh Đao" dường như là kẻ cầm đầu, giơ tay lên, mặt mũi bình thản: "Được rồi, chúng ta tới phó bản này chẳng phải vì tích lũy nhiều điểm hơn sao? Với lại chỗ trung tâm thương mại này, tao nhớ rõ trước đây từng đến rồi, dù lúc đó chưa có phó bản."

Nghĩ đến điều gì đó, gã ta cười khẩy: "Hồi đó mấy nhân viên bán hàng ở đây thực dụng lắm, thấy tao nghèo cái là nhìn với ánh mắt như muốn đâm người vậy."

Rồi gã ta ngửa đầu cười lớn: "Không ngờ, lão tử lại quay lại nơi này! Nhân viên cửa hàng đâu rồi?! Lát nữa trói từng đứa lại, giết sạch cho hả!"

Thuộc hạ của gã hùa theo cười hả hê.@TửuHoa

Chỉ có anh chàng đầu quấn băng vải vẫn có chút lo lắng, nhưng anh ta chỉ dám thở mạnh mà không dám nói gì.

Mấy người chơi kia sau khi làm trò ra vẻ thì đám đông xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao: "Họ là ai vậy?"

"Siêu nhân à? Hay là có siêu năng lực? Sao có thể nhảy từ trên cao vậy mà không chết?"

"Trời má, chẳng lẽ mấy người này lén lút tiến hóa rồi bỏ rơi mình? Sao không kéo mình theo với?!"

Đám người bình thường còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Một số bác trai bác gái lớn tuổi, dựa vào "gạo cội", không sợ trời sợ đất, đứng chặn ngay trước mặt đám người chơi có dáng vẻ lưu manh kia.

"Các người định làm cái gì hả? Mau để chúng tôi ra ngoài, không thì hôm nay tôi nằm luôn ở đây, ăn vạ chết các người!"

Đám người chơi không hề nể nang gì, giơ súng gỗ trong tay lên và lập tức bóp cò.

Phịch một tiếng, lại có thêm một xác người ngã gục giữa đại sảnh tầng một.

Những người còn ôm hy vọng rằng "có thể chỉ là trò đùa" đều cảm thấy lạnh gáy, da đầu tê dại, đồng loạt hoảng hốt lùi ra sau.

"Aaaaa! Bọn họ thật sự giết người!"

"Chạy mau đi!"

Mấy tên người chơi như lũ côn đồ đó lại có vẻ rất khoái chí khi thấy người khác sợ hãi, như thể được bay lên mây, cười ha hả không ngừng.

"Anh Đao, phó bản kiểu này chơi đã thật!"

Một tên mắt tam giác vuốt cằm, ngắm nghía mấy cô gái xinh đẹp trong đám đông rồi huýt sáo: "Mấy phó bản trước toàn là mấy con quái vật với NPC, đâu được như cái này – toàn người thật sống sờ sờ, quá đã!"

"Tôi nói rồi mà, loại phó bản thế này phải có từ lâu rồi mới đúng, dựa vào cái gì chỉ có tụi mình bị lôi vào mấy cái thế giới kinh dị? Cứ kéo tất cả mọi người vào chơi chung cho vui! Cho họ biết thế nào là "k1ch thích"!"

Ban đầu chỉ là đám lưu manh đầu đường xó chợ, sau khi bước vào phó bản lại nhận được một số đạo cụ đặc biệt và thức tỉnh năng lực dị thường. Giờ đối mặt với người thường, bọn chúng bắt đầu có thái độ khinh khỉnh, ngạo mạn như thể mình là kẻ trên cao.@TửuHoa

Có vẻ như mấy tên người chơi này chẳng hề gấp gáp gì chuyện hoàn thành nhiệm vụ vượt ải.

Bọn họ ban đầu chỉ đang làm nhiệm vụ trong phó bản, ai mà ngờ trung tâm thương mại lại đột nhiên biến đổi, nuốt trọn cả một khu trung tâm thương mại ngoài đời thật vào bên trong thế giới phó bản.

Những người chơi vốn đang ở trong một trung tâm thương mại cũ kỹ, tối tăm, đột nhiên như bị một lớp gạch men sáng bóng phủ lên mặt sàn, tường xung quanh cũng trở nên trơn láng, sạch sẽ như mới.

Ánh đèn phía trên đầu cũng bắt đầu sáng rực lên, mọi thứ bỗng chốc giống hệt như quay trở lại thế giới hiện thực.

Sau khi đã trải qua quá nhiều thế giới phó bản kinh dị, tâm lý người chơi sớm đã bị vặn vẹo. Giờ phút này, khi thấy đám người bình thường của thế giới hiện thực đột nhiên xuất hiện trong phó bản, ánh mắt của bọn họ trở nên điên dại hơn bao giờ hết.

Tốt quá!

Bọn họ cứ tưởng đời này sẽ không bao giờ được gặp lại người thường ngoài đời nữa!

Mấy cái nhiệm vụ kia, bây giờ không còn quan trọng.

Trước tiên phải "chơi đùa" đã – chơi với người thật ngoài đời!

Và thế là một trò chơi rượt đuổi – tàn sát bắt đầu, bất ngờ đến mức không ai kịp phản ứng.

Đám đông la hét hỗn loạn, từ tầng 4 cho đến khu xa nhất tầng 1 đều trở thành chiến trường. Một vài người vội vàng chạy trốn, chui vào các cửa hàng gần nhất và khóa kính lại.

Thẩm Yến ôm lấy Tinh Nặc, quay về khu xe đồ chơi lắc lư mà bé con vừa chơi trước đó.

Âm thanh hỗn loạn từ những người xung quanh vẫn không ngừng vang lên. Tinh Nặc ngồi trên xe lắc lư, vươn bàn tay nhỏ ra cầm tai của con hổ nhún, rồi quay sang hỏi với khuôn mặt non nớt: "Anh ơi, có mấy người rất xấu đến hả?"

Vừa rồi cảnh tượng mấy người chơi lơ lửng trên không trung quá kinh khủng, hầu như ai trong trung tâm thương mại cũng đều nhìn thấy.@TửuHoa

Thẩm Yến gật đầu, nhẹ nhàng xoa đầu đứa nhỏ có mái tóc xù bông mềm mại.

"Không sao đâu, chủ nhân của trung tâm thương mại sắp đến rồi. Lúc đó, mấy người xấu đó sẽ bị đuổi ra ngoài."

Tinh Nặc gật gật đầu nhỏ, bực bội siết chặt nắm tay nhỏ xíu, huơ huơ trong không khí vài cái: "Mấy người đó xấu thật! Phải bảo chủ trung tâm thương mại đuổi hết bọn họ đi! Nhốt lại luôn!"

Đôi mắt xám tro của Thẩm Yến hiện lên chút dịu dàng, anh nhéo má bé con đầy nghĩa khí.

"Đúng vậy, không tuân thủ quy tắc thì kiểu gì cũng phải bị trừng phạt."

Thẩm Yến là người rất thích xây dựng các quy tắc cho phó bản và quái vật.

Dưới tay anh có đủ loại phó bản lớn nhỏ, phần lớn đều là dạng phó bản quy tắc – người chơi phải làm sao để tránh phạm luật, chỉ trong điều kiện đó mới có thể lấy được vật phẩm hoặc trốn thoát khỏi cảnh tượng.

Tác phong cẩn thận, nghiêm túc của anh không chỉ thể hiện trong công ty ở thế giới thực, mà còn nổi bật trong cả thế giới kinh dị của các phó bản.

Ngay lúc mấy người chơi đang không kiêng nể gì lao vào tấn công người thường trong trung tâm thương mại, âm thanh hệ thống lại vang lên một lần nữa:

【 Qua kiểm tra, hệ thống đã cập nhật lại quy tắc phó bản trung tâm: 】

【 Người chơi cần kịp thời đọc kỹ. Tuyệt đối không được tùy tiện làm hại người thường! 】

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...