Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong khoảnh khắc Tinh Nặc nhảy xuống, cảm giác không trọng lượng đột nhiên ập đến.

Luồng không khí dồn dập thổi tung vạt áo và sợi tóc của bé, Tinh Nặc che đầu, trong đường ống trượt dài cuối cùng rơi xuống.@TửuHoa

"Phanh" một tiếng, giống như trượt cầu trượt, Tinh Nặc từ cửa ra phía dưới rơi ra, úp mặt xuống đất.

Nếu là một đứa trẻ con, Tinh Nặc lúc này chắc chắn đã đau đến rơi nước mắt, rấm rứt nằm đó chờ ba ba đến xoa xoa cho.

Nhưng là một con búp bê vải, Tinh Nặc không cảm thấy đau đớn.

Chẳng qua, búp bê vải dính phải bụi đất, cả người trở nên bẩn thỉu xám xịt.

Bông bên trong búp bê vải giật giật, ngay sau đó chậm rãi bò dậy từ mặt đất.

Tinh Nặc đứng trước tủ kính, ngẩng đầu nhỏ nhìn về phía chiếc tủ mà mình vừa ở.

Trong tủ kính, búp bê sáu đầu không biết tỉnh dậy từ lúc nào, đang ghé sát vào mặt kính nhìn chằm chằm Tinh Nặc.

Tinh Nặc cười với nó, vẫy vẫy bàn tay ngắn ngủn, nói tạm biệt.

"Tớ đi đây ~"

Búp bê sáu đầu nhìn bóng dáng nhỏ bé của con búp bê xấu xí dần đi xa, đôi mắt đen láy trợn tròn, dường như đang nghĩ sao bé lại thật sự bỏ đi?!

Nó quay đầu lại, nhìn lối ra đường ống ngay ở góc dưới bên trái, không khỏi có chút khó hiểu.

Thật là kỳ lạ, vì sao rõ ràng lối ra ở ngay trước mắt, mà nó lại chưa bao giờ nghĩ đến việc trốn thoát nhỉ?

Búp bê sáu đầu cẩn thận nhớ lại, phát hiện bọn họ cũng không phải ngay từ đầu đã ngoan ngoãn nghe lời như vậy.

Lúc mới biến thành búp bê vải, mọi người kịch liệt giãy giụa, dũng cảm phản kháng, muốn chạy đi tìm kiếm cơ hội, một lần nữa biến thành người.

Nhưng khi người đầu tiên thất bại, người thứ ba thất bại...

Quá nhiều người thất bại, đến cuối cùng, tất cả búp bê đều im lặng, ký ức dần trở nên mơ hồ, dường như cả hình dáng và tâm hồn đều đang hướng tới sự phát triển giống như một con búp bê vải thực sự.

Khi một người đánh mất lòng dũng cảm phản kháng, sẽ biến thành một con rối thực sự.

Nghĩ thông suốt, búp bê sáu đầu đột nhiên tỉnh ngộ, nhìn bóng dáng Tinh Nặc đã biến mất trong đêm đen, rất muốn há miệng gọi bé lại.

Nhưng nó ở lại quá lâu, đã gần như bị tư duy của búp bê vải đồng hóa.

Giãy giụa do dự nửa ngày, búp bê sáu đầu vẫn ngậm miệng lại, yên lặng ngồi trở về chỗ cũ.

Thôi vậy, con búp bê xấu xí đi rồi thì đi rồi.

Chỉ còn một mình búp bê sáu đầu, lần sau khách đến mua búp bê không chọn, chắc chắn chỉ có thể mang nó đi.

Đến lúc đó nó cũng là một con búp bê vải có chủ.@TửuHoa

***

Trong bóng đêm đen đặc, một con búp bê vải nhỏ bé chưa bằng một cái chân người, đang gian nan bước đi dọc theo con phố.

Sau khi thành búp bê vải, cũng có rất nhiều chỗ tốt.

Tỷ như Tinh Nặc sẽ không mệt mỏi, đi một quãng đường rất dài cũng không thấy đau chân; không cần ánh sáng, đôi mắt vẫn có thể nhìn rõ trong bóng đêm.

Tinh Nặc nghĩ vậy, lại vui vẻ lên, bước đôi chân búp bê vải đã bị mặt đất mài mòn một chút, thở hổn hển chạy chậm về phía trước.

Bé đi một quãng đường rất xa, xuyên qua bóng đêm, đi qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng, tầm mắt rộng mở.

Ngước cái đầu nhỏ nhắn, Tinh Nặc thấy nơi phồn hoa nhất của thế giới này ——

Trung tâm thành phố, nơi tụ tập của người chơi thế giới vô hạn lưu.

Đây là khu vực náo nhiệt ồn ào nhất trung tâm thành phố, những tòa nhà cao chọc trời đột ngột mọc lên từ mặt đất, mỗi tòa nhà đều tùy ý sáng đèn suốt đêm.

Những đoàn tàu điện trên không cũng không hề là ảo ảnh, từng chuyến từng chuyến xe qua lại vội vã, đưa người chơi đến các phó bản.

Thành phố mang phong cách Cyberpunk thực sự làm kinh ngạc bé con ít va chạm với đời.

Tinh Nặc ngẩng đầu, cảm giác đáy mắt tràn ngập ánh sáng điện tử loang lổ rực rỡ.

Trên màn hình điện tử lớn nhất chiếm diện tích lớn nhất trung tâm thành phố, đang không ngừng nhấp nháy thông tin người chơi đủ màu sắc, bảng xếp hạng liên tục thay đổi.

Vô số người chơi dừng chân, phân tích sức chiến đấu của các đại lão.

Âm thanh hệ thống máy móc điện tử không ngừng vang lên:

【 người chơi "Soái khách" cướp đoạt đạo cụ cấp S! 】

【 người chơi "Tuyết mưa rơi" thông quan phó bản cấp A! Đạt được thành tựu hoàn mỹ nhất, tích phân tăng gấp bội! 】

【 người chơi......】

Từng tiếng thông báo vang lên, công khai những thành tựu huy hoàng của người chơi, đồng thời cũng ai điếu những người chơi đã chết và biến mất.

Đứng trước màn hình điện tử mấy người chơi, lắc đầu thở dài.

"Mấy đại lão cấp S này sao lại thế nhỉ? Gần đây chẳng thấy ai khiêu chiến phó bản cấp S cả."

"Không có cách nào mà, nghe nói gần đây phó bản cứ không hiểu sao lại xuất hiện quái vật cấp SSS+, cấp bậc phó bản tăng nhanh quá, đại lão bình thường cũng chịu không nổi!"@TửuHoa

"Người chơi vừa ra từ phó bản thám hiểm lâu đài cổ đâu rồi? Nghe tin chưa? Vậy mà sống sót trong tay quái vật cấp SSS+! Xem ra cũng có chút bản lĩnh đấy!"

Một người chơi phụ trách hỏi thăm khẽ "xít" một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Tôi nghe được cũng không khác gì người khác, đều nói là vì bám đùi chủ nhân nhỏ lâu đài cổ mới sống sót."

Một người chơi khác rõ ràng có chút không tin, lạnh lùng cười nhạo một tiếng.

"Lý do vớ vẩn gì vậy? Không muốn nói thì thôi, ai mà tin quái vật nhỏ ở lâu đài cổ có thể giúp con người chứ? Không đâm cho một dao đã là tốt lắm rồi!"

"Thế còn phó bản tang thi kia thì sao?"

"Cái này thì càng không cần hỏi, lúc đó con quái vật kia chỉ ở lại vài phút, nghe nói là đang tìm em trai nó."

"... Em trai của quái vật? Cái này còn tổ chức thành đoàn thể đến phó bản à!"

Tinh Nặc bé tí, từ con hẻm nhỏ thò đầu ra ngó nghiêng, cuối cùng ghé vào thùng rác bên cạnh, nghe mấy người chơi này nói chuyện.

Đáng tiếc không nghe được gì hữu ích, bọn họ nói về phó bản tang thi và lâu đài cổ, Tinh Nặc cũng không hiểu lắm.

Lắc lắc đầu nhỏ, Tinh Nặc dứt khoát dịch sang bên kia, tiếp tục nghe mấy anh chị lớn nói chuyện.

Gần đây người chơi thông quan phó bản cấp A không nhiều, các người chơi bàn tới bàn lui, chủ đề không khỏi lại chuyển sang đại lão số một hiện tại - Văn Hành Tuyết.

"Mấy người nói xem, Văn Hành Tuyết sao gan lớn vậy, hết lần này đến lần khác đi khiêu chiến phó bản cấp S+ trở lên?"

"Anh ta á! Quả thực là đồ điên!"

"Tôi thấy cũng được mà, gặp ở phó bản, chắc chắn sẽ rất có cảm giác an toàn!"

"Cảm giác an toàn cái gì, hắn ta lúc nào cũng mặt mày âm trầm, ai biết đụng phải có khi bị giết luôn không?"

Có người đang nói xấu Văn Hành Tuyết, màn hình điện tử chợt lóe lên.

【 chúc mừng người chơi Văn Hành Tuyết thông quan phó bản cấp S+, thị trấn Tuyết phong! 】

Âm thanh máy móc điện tử vừa vang lên, dưới màn hình điện tử khổng lồ, một vòng sáng lam trắng hiện ra, thân ảnh Văn Hành Tuyết xuất hiện tại chỗ.

Bên hông hắn vẫn đeo một thanh đao, áo đen quần đen, lần này còn đeo thêm mặt nạ đen.

Văn Hành Tuyết dường như nghe thấy vừa nãy các người chơi nói xấu mình, cụp mắt xuống, cả người tràn ra khí lạnh âm u.

Từng bước một tiến về phía mấy người chơi, giọng hắn khàn khàn thô ráp, nhớp nháp lạnh lẽo như loài bò sát.

"Tránh ra."@TửuHoa

Hắn dường như tính tình rất tệ, lạnh lùng thô bạo, luôn mang theo sát khí chuẩn bị bùng nổ giết người.

Các người chơi cúi đầu, nháy mắt tản ra như chim thú, nhường cho Văn Hành Tuyết một con đường trống trải.

Chân Tinh Nặc quá ngắn, hoàn toàn không kịp chạy, trực tiếp bị lộ ra bên cạnh thùng rác ở con hẻm nhỏ này.

Nhưng cũng may bé chỉ là một con búp bê xấu xí, cứ nằm im giả chết trên mặt đất là được.

Ghé vào bên thùng rác, Tinh Nặc nghiêng cái cổ nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn những ánh đèn neon điện tử lấp lánh trên các tòa nhà cao tầng.

Văn Hành Tuyết bước chân không ngừng đi qua, rũ mắt liếc nhìn con búp bê vải xấu xí bên chân.

Ngẩng mắt lên, hắn thầm nghĩ: Thật xấu.

Loại búp bê vải này, ai mà thèm mang đi?

Tinh Nặc đang chuẩn bị chậm rãi bò dậy, đi tìm tin tức về ba ba ở nơi khác thì thân mình chợt nhẹ bẫng.

Văn Hành Tuyết đeo mặt nạ đen, giọng nói trầm khàn nghẹn ngào, nhặt con búp bê xấu xí này lên, đưa ra trước mắt nhìn chằm chằm.

Tinh Nặc rất thông minh, biết đối mặt người lạ phải giả chết, thân mình vẫn không nhúc nhích, mắt cũng không dám chớp.

Văn Hành Tuyết nhìn chằm chằm con búp bê vải này rất lâu, đột nhiên giơ tay, chọc vào mái tóc dựng đứng trên đầu bé.

"Có điểm giống."

Giống cái người ở lâu đài cổ, ngủ gật với mái tóc dựng đứng như tổ chim kia.@TửuHoa

Miệng Văn Hành Tuyết dưới lớp mặt nạ dường như khẽ nhếch lên, đáng tiếc Tinh Nặc không nhìn thấy, chỉ có thể mở to đôi mắt đen láy tiếp tục giả chết.

Nhét búp bê vải vào túi áo một cách tùy tiện, Văn Hành Tuyết đội mũ trùm đầu, bước nhanh rời khỏi chỗ đó.

Các người chơi thấy vị đại lão hơi thở dày đặc đáng sợ này rời đi, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

"Văn Hành Tuyết thích búp bê vải à?"

"Hình như là một con búp bê cầu nguyện, nói ra thì loại búp bê này chỉ là đồ trang sức, nhiều nhất dùng để chắn một chút sát thương trong lúc nguy cấp, hoàn toàn kém xa các đạo cụ cấp D khác."

"Vậy hắn lấy về làm gì?"

Các người chơi mua búp bê cầu nguyện, phần lớn là vì không đủ tiền mua đạo cụ, bỏ ra một chút tiền rẻ mua về, có còn hơn không.

Cũng không thật sự trông chờ những con búp bê này thực hiện nguyện vọng của mình.

Bằng không búp bê cầu nguyện đã sớm là thứ có thị trường nhưng vô giá, một món hàng khó cầu.

Văn Hành Tuyết - người đang được các người chơi bàn tán sôi nổi, bước chân vội vã, tránh đám đông trở về nơi ở của mình.

Hắn cũng không giống những đại lão khác trên bảng xếp hạng, xa xỉ dùng điểm tích lũy ở những căn phòng sang trọng nhất, tận hưởng niềm vui nhìn xuống toàn bộ trung tâm thành phố.

Văn Hành Tuyết rất giản dị, nơi ở của hắn ở rìa trung tâm thành phố, một khu nhà nhỏ.

Hẻo lánh yên tĩnh, không có ai quấy rầy.

Văn Hành Tuyết về đến nhà, cởi mũ trùm đầu, kéo chiếc mặt nạ đen trên mặt xuống.

Lấy con búp bê xấu xí vừa nhặt được ra, Văn Hành Tuyết nhìn một lát, ném lên bàn, quay đầu cầm đao đi ra ngoài.

Tinh Nặc bị nhặt rồi bị ném, ngoan ngoãn nằm im trên bàn không nhúc nhích.

Biết Văn Hành Tuyết đã đi, bé khẽ động đầu nhỏ, bắt đầu đánh giá căn phòng này.@TửuHoa

Cách bài trí trong phòng cực kỳ đơn giản, toàn bộ đều là tường trắng, không có một chút đồ trang trí nào.

Gần như liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...