Tôi sợ hãi nhìn chị ấy từ trong góc tối. Chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, ánh mắt chị ấy từ kinh hoàng giãy giụa chuyển sang cam chịu tuyệt vọng.
Khi chị ấy nhìn thấy tôi, trong mắt lại ánh lên tia hy vọng như tro tàn cháy lại.
Tôi rón rén bò đến bên cạnh chị ấy, giật miếng băng dính bịt miệng chị ấy ra. Chị ấy nói năng lộn xộn với tôi một tràng dài về canh vận khí, về bí mật của làng Đào Nguyên này, cũng chẳng quan tâm tôi ở tuổi này có nghe hiểu hay không.
Đột nhiên chị ấy im bặt, không nói nữa. Chị ấy nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài tiếng người ồn ào, náo nhiệt vô cùng, trái ngược hẳn với vẻ tuyệt vọng trên khuôn mặt chị ấy.
Cuối cùng chị ấy cười tự giễu, không cầu cứu nữa mà bình tĩnh bảo tôi:
“Tiểu Muội, chạy đi! Chạy khỏi cái địa ngục này! Đừng bao giờ quay lại nữa!”
Chạy?
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Có thể chạy đi đâu?
Hơn nữa tôi mới mười tuổi!
Tôi nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một lát, mặt không đổi sắc cười hì hì nói với chị ấy: “Chị hai, chị nhận nhầm người rồi. Em là Đại Muội mà.”
Chị họ nhìn tôi, cười an ủi, “Em thông minh đấy, phải sống cho tốt nhé...”
Chị ấy còn chưa nói xong tôi đã dùng băng dính bịt miệng chị ấy lại.
Lúc đó tôi đã biết, cái c.h.ế.t năm hai mươi tuổi chính là kết cục của tôi, ồ không, là kết cục của em gái tôi.
4
Chị hai cứ thế biến mất. Tôi suy nghĩ mấy ngày, bèn bàn với Trương Đại Muội kế hoạch đổi đời: “Dù sao chúng ta cũng giống hệt nhau, người lớn không phân biệt được.”
Chị ấy đồng ý ngay tắp lự không chút do dự.
Có lẽ bố mẹ nghĩ sớm muộn gì cũng phải xóa sổ sự tồn tại của tôi nên từ nhỏ đã đối xử tốt với tôi gấp bội.
Từ khi tôi bắt đầu có trí nhớ, mọi việc nhà đều đổ lên đầu Đại Muội. Chị ấy còn bận rộn hơn cả con la nhà hàng xóm còn tôi thì đến cái bát cũng chưa từng phải rửa.
Dịp lễ tết tôi đều được sắm quần áo mới đẹp đẽ mà chị ấy chỉ được mặc lại quần áo cũ tôi mặc không vừa, dù chị ấy mặc cũng không vừa vặn.
Tôi có phòng riêng mới sửa sang, trang trí sạch đẹp, còn chị ấy phải chen chúc với bà nội trong căn nhà cũ nát gió lùa.
Bữa nào tôi cũng được ăn thịt tươi, chị ấy chỉ được chia cơm chan nước thịt.
Tôi được đi học ở huyện, chị ấy phải dậy sớm hai tiếng trèo đèo lội suối đi học ở trường làng.
Mỗi lần chị ấy phản kháng, bố mẹ sẽ mất kiên nhẫn nói: “Mày là chị, mày chăm sóc em không phải là lẽ đương nhiên sao? Mấy năm nữa mày đi làm công nhân nuôi em mày đi học!”
Có lúc thậm chí họ còn tát chị ấy vì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Có chút khổ này mà không chịu được, sau này hưởng phúc kiểu gì?”
“Cái gì cũng so đo với em? Nó sinh sau, là người được ban cho phúc trạch điềm lành. Mày có tư cách gì mà so với nó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/canh-khi-van-song-sinh/chuong-2.html.]
Mỗi lần Trương Đại Muội bị dạy dỗ xong, ánh mắt nhìn tôi đều tràn đầy oán hận.
Chị ấy thường trốn trong phòng khóc thầm: “Tại sao người sinh sau không phải là tôi......”
Dưới sự đối xử bất bình đẳng lâu dài, đương nhiên chị ấy muốn trở thành tôi.
Mấy năm nay, tôi và chị ấy vẫn có sự khác biệt về ngoại hình. Chị ấy giúp việc nhà, ngón tay thô ráp, da dẻ đen nhẻm, còn tôi sống trong nhung lụa, tinh tế như trẻ con thành phố.
Vào tháng cuối cùng của kỳ nghỉ hè, trong nhà bắt đầu thu hoạch lạc, tôi bèn lấy cớ nhà trường yêu cầu học sinh san sẻ việc nhà mà đi làm ruộng một tháng.
Một tháng sau, tôi đen nhẻm thô ráp, cuối cùng cũng đổi thân phận trót lọt với Đại Muội.
5
Tôi thích nghi với thân phận mới rất thuận lợi. So với việc mất mạng, chịu chút khổ này có sá gì?
Đại Muội, ồ, không, giờ phải gọi là Tiểu Muội rồi.
Nó thích nghi với thân phận mới còn nhanh hơn tôi. Từ nghèo khó lên giàu sang quả nhiên rất dễ.
Nó không phải làm việc nhà nữa, bữa nào cũng có thịt ăn, mùa nào cũng có quần áo mới. Ngày ngày nó đắm chìm trong hưởng thụ, sai bảo tôi như nô lệ, giống hệt tôi đối xử với nó trước đây.
Được giáo d.ụ.c tốt, nó nhanh chóng thi đỗ trường cấp ba trên thành phố, sau đó thi đỗ Đại học Truyền thông với thành tích xuất sắc.
Còn tôi, tốt nghiệp cấp hai xong thì đi làm công nhân bắt ốc vít ở một nhà máy trên huyện, cầm mức lương ba nghìn mỗi tháng, ngày qua ngày sống cuộc đời nhàm chán vô nghĩa.
Kỳ nghỉ đông đầu tiên sau khi đỗ đại học, Trương Tiểu Muội tay xách nách mang những món đồ từ thành phố lớn về nhà với vẻ ngoài hào nhoáng như lột xác hoàn toàn. Nó thành thiên nga trắng còn tôi vẫn là vịt con xấu xí.
Trong bữa cơm tối, nó chia sẻ những điều mắt thấy tai nghe ở thủ đô trong nửa năm qua. Đó là thế giới tôi chưa từng thấy…
Sắp rồi, những thứ này cũng sắp là của tôi rồi.
6
Trong tiệc sinh nhật, gần đến mười hai giờ, mẹ gọi Tiểu Muội đi.
Tôi nhìn Tiểu Muội đi theo mẹ vào từ đường. Tôi biết, chờ đợi nó phía trước là số phận giống như chị họ thứ hai.
Giống như mười năm trước, tôi ẩn mình trong góc tối nhìn Tiểu Muội bị mấy bà thím cùng làng giữ chặt, nhanh chóng bị trói gô lại như cái kén.
Mẹ cúi người xuống nói với nó về canh vận khí, về điều cấm kỵ không thể nói ra của ngôi làng này để nó ra đi cho rõ ràng.
Nói xong mẹ dùng băng dính bịt miệng nó lại, vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Con ơi, xuống dưới rồi phải phù hộ cho chúng ta bình an, thuận buồm xuôi gió nhé.”
Tiểu Muội kinh hoàng trợn tròn mắt, lòng trắng gằn đỏ tia máu, nước mắt tuôn rơi. Nó liều mạng lắc đầu nhưng miệng bị băng dính dán chặt, chỉ có thể phát ra tiếng kêu “ư ư ư” nghẹn ngào.
Đã được tiếp nhận giáo d.ụ.c đại học, nó không thể tin nổi thời nay vẫn còn hủ tục ngu muội dốt nát đến thế.
Nó dồn hết sức lực giãy giụa, giống hệt con cá nhảy đành đạch trên thớt, nhưng dù giãy giụa thế nào cũng vô ích.
--------------------------------------------------