Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cát Châu

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người rảnh rỗi không được phép vào thư phòng của Việt Hoài.

Ta không thể nhìn thấy vẻ mặt của gã, chỉ có thể nghe thấy tiếng cười khe khẽ của Ôn Tam tiểu thư vọng ra từ bên trong.

“Ôi chao, chữ này bị lệch rồi, tiên sinh đưa thiệp mừng sinh nhật cho người ta mà lại qua loa thế này ư?”

“Chắc là ở bên nàng ấy quá lâu, không động đến bút nên bị lạ tay rồi.”

Anan

“Cũng phải. Lần trước, ta thấy nàng ta học chàng viết chữ, cái tên xinh đẹp lại bị viết thành bùa chú, xấu quá đi, ha ha.”

Việt Hoài khẽ cười: “Nàng ta là một đứa ngốc, nàng biết mà.”

Ta nhìn cây đào nhỏ trước cửa sổ do chính hắn trồng cho ta, cảm thấy lòng mình nghẹn lại.

Không giống hồi thơ bé, khi đó, hắn cũng nói ta ngốc, nhưng toàn là nói trước mặt ta, khe khẽ nói cho một mình ta nghe, nói đi nói lại hết lần này đến lần khác bằng giọng điệu dịu dàng và đượm sự bất đắc dĩ, hoàn toàn không khiến người ta khó chịu đến vậy.

Thậm chí có lần, hắn đứng quá gần, mặt ta bỗng đỏ bừng.

Khi ấy, hắn bèn lẳng lặng nhìn ta: “Cát Châu của chúng ta không ngốc chút nào.”

Ta vốn không hề ngốc.

Mẹ ta là hoa khôi của thuyền hoa trên sông Xuân Tân.

Khi bà sinh ta thì gặp lúc bị cháy, khắp nơi hỗn loạn, bà ôm ta mà nhìn rất lâu: “Đáng tiếc là con gái… Đáng thương thay là con gái.”

Bà tốn mấy chục lạng bạc để nhờ người đưa ta cho một gia đình không có con.

Năm thứ hai, gia đình đó sinh được một đứa con trai, đứa con ấy chính là Việt Hoài.

Từ nhỏ, ta lớn hơn hắn một tuổi nên đã phải chăm sóc cho hắn.

Lúc đầu, mẹ nuôi nói ta là vợ nuôi từ bé của hắn, rằng lớn lên rồi, ta sẽ làm vợ hắn.

Hắn thông minh bẩm sinh, nhìn qua là nhớ.

Những gì hắn biết, ta cũng biết.

Những gì hắn không biết, ta cũng biết.

Nhưng sau một trận bệnh nặng năm mười tuổi, ta dần dần không thể hiểu những lời trong sách vở của hắn nữa.

Năm mười ba tuổi, Việt Hoài đỗ Tú tài.

Năm mười sáu tuổi, ta cập kê, Việt Hoài đỗ Cử nhân, cả thành kinh ngạc.

Mẹ nuôi thay lời, bảo Việt Hoài chỉ là em trai ta, dặn ta không được gọi sai.

Đêm hắn trở về sau khi thi xong, ta lén lấy ra chiếc áo mà mình đã thêu từ lâu và đưa nó cho hắn: “Đây là tặng cho đệ đệ.”

Gã cúi đầu nhìn ta dưới ánh đèn: “Nàng gọi ta là gì?”

“Mẹ nói sau này phải gọi chàng là đệ đệ.”

Hắn tìm dưỡng mẫu, không biết đã nói gì mà ngày hôm sau, dưỡng mẫu nói: “Thôi đi, cứ gọi tên nó đi, nó thích con gọi tên nó.”

Năm mười chín tuổi, Việt Hoài phải lên Kinh đô dự Điện thí.

Cùng năm đó, mẹ nuôi tìm cho ta một gia đình rất tốt có con trai làm nghề thợ săn ở sau núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cat-chau/chuong-1.html.]

Người thợ săn ấy tên là Hoài Thanh, lớn hơn ta vài tuổi, con người tốt, chưa bao giờ đ.á.n.h người, giọng nói lại hay, còn tặng ta chiếc mũ được làm bằng lông cáo.

Y đứng chờ ta trên đường giặt giũ với gương mặt đỏ bừng, tặng ta một quả cầu hoa xinh đẹp. Y nói rằng trong nhà chỉ có một mình y, y sẽ chăm sóc ta thật chu đáo, còn nói là sẽ giúp ta hỏi thăm về người mẹ ruột đã bán ta đi. Y hỏi ta có đồng ý không?

Mẹ nuôi bỏ đói ta hai ngày, hứa rằng sau khi lấy chồng, ta vẫn có thể quay về thăm Việt Hoài.

Thế là ta gật đầu đồng ý.

Việc thành hôn được chuẩn bị một cách gấp gáp, ta còn chưa may xong chăn cưới thì đã bị nhét vào kiệu hoa.

Kết quả, đến đêm tân hôn, cửa phòng bị đạp tung. Người vén khăn voan đỏ của ta lại là Việt Hoài có dáng vẻ đầy bụi đường và mệt mỏi.

Trông Việt Hoài giận dữ vô cùng.

“Nàng có biết nàng đang làm gì không?”

“... Thành thân.”

“Nàng có biết thành thân có nghĩa là gì không? Đồ ngốc.”

Sự sắc bén, khinh miệt và phẫn nộ trong mắt hắn cùng với tiếng “đồ ngốc” đó đã làm ta đau nhói.

“Đương nhiên là ta biết. Ta và chàng ấy thành thân với nhau có nghĩa là muốn may quần áo cho chàng ấy, nấu cơm cho chàng ấy, sinh con cho chàng ấy…”

Việt Hoài bỗng bật cười: “Sinh con? Nàng biết làm thế nào để sinh con ư?”

Ta không thể nhát gan: “Đương nhiên biết, chính là… chính là…”

Ta nhớ lại một trang sách tranh bị rách.

Ta nhón chân lên, hôn nhẹ vào môi hắn một cách vụng về: “Đầu tiên là như thế này! Đúng không!”

Ta lùi lại, tự tin nhìn hắn. Đôi mắt hắn đen kịt đến đáng sợ.

Ta dần dần thấy chột dạ.

Thực ra ta cũng không biết như thế có đúng hay không.

Ta quay đầu, định gọi phu quân Hoài Thanh mau chóng vào đây, nhưng Việt Hoài đột nhiên cúi đầu xuống, c.ắ.n mạnh môi ta.

Lớp son môi mà ta đã tô rất kỹ, mái tóc mà ta đã chải rất lâu, những lớp quần áo chồng chất, tất cả đều trở nên rối loạn.

Ngón tay Việt Hoài đan qua kẽ tay ta, tay kia giật tung màn giường được mắc bằng nút lúa mạch.

“Không đúng, để ta dạy nàng… Cát Châu của ta.”

Ngày hôm sau, Việt Hoài ôm ta - người đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, không thể đi nổi - ra ngoài.

Hoài Thanh vẫn đang quỳ trên mặt đất, trước mặt y là một đống bạc. Mặt y tái nhợt, nửa vòm n.g.ự.c thấm đẫm máu.

Việt Hoài nói: “Người của ta, ta mang đi.”

Việt Hoài nói là ai đến trước được trước. Ta là thê t.ử đã được định sẵn từ nhỏ của hắn.

Ta cứ tạm thời âm thầm ở đây.

Việt Hoàng nói nhất định phải đỗ Tam Giáp, hắn muốn dẫn ta đi diện kiến thiên t.ử một cách đường đường chính chính, nhận phong Cáo mệnh rồi sẽ cưới ta lần nữa, còn giúp ta tìm lại mẹ mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cát Châu
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...