Tôi tò mò tra giá trên mạng: 1776 tệ.
Trời đất ơi… bằng giá của hai con vịt tên Chu Dã!
Điên à?
Nhớ lại lời nhỏ bạn thân từng dặn:
"Ra ngoài mà nhìn rộng thế giới, đừng cự tự treo cổ trên một cành cây."
Giờ phút này, tôi ngộ ra rồi.
Ngày hôm sau, tôi lấy hết can đảm, chuyển khoản cho Chu Dã 888 tệ, kèm theo địa chỉ khách sạn.
Vẫn là cái khách sạn hôm trước.
Lần này, tôi khác hẳn.
Không mũ, không khẩu trang, không kính râm.
Đến đúng giờ hẹn,ư ngẩng cao đầu bước vào khách sạn.
Quẹt thẻ, mở cửa phòng.
Bên trong trống không.
Tôi ngồi đợi thêm mười lăm phút.
Trong hành lang, đến muỗi cũng chẳng có một con.
Nghĩ nghĩ một lúc, tôi gom hết tiền lì xì, tiền hoàn xu các app, rút ra được thêm 112 tệ, chuyển khoản tiếp cho Chu Dã.
Tổng cộng: 1000 tệ.
…
Chắc đủ tiền thù lao rồi chứ nhỉ?
Chu Dã nhận được tin nhắn từ Giang Dao, phấn khích đến mức chạy quanh sân thể thao công ty năm vòng liền.
Tuy không hiểu vì sao cô lại chuyển cho mình 888 tệ, nhưng vì quá sung sướng nên cậu tạm gác lại mọi chi tiết nhỏ nhặt.
Quan trọng là: Giang Dao chủ động tìm cậu rồi.
Trong 5 tiếng 15 phút tiếp theo, Chu Dã:
Dành 1 tiếng hẹn stylist tạo mẫu tóc;
Thêm 1 tiếng để đặt gấp một bộ đồ mới tinh;
1 tiếng rưỡi tiếp theo để chọn kẹp cà vạt và nút tay áo mới toanh;
Và 2 tiếng cuối cùng để tắm rửa, xông hương, thư giãn.
Tất cả đều hoàn hảo.
Chu Dã hài lòng nhìn chiếc đồng hồ mới trên tay.
Rồi phát hiện mình đã trễ giờ,
Nửa tiếng sau.
Tôi đã tu hết ba chai rượu vang trong phòng khách sạn.
Chu Dã vẫn chưa xuất hiện.
Cái sự dũng cảm tôi gom nhặt suốt mấy ngày qua… coi như bay sạch.
Có lẽ cậu ấy bận việc thật.
Hoặc… thôi vậy.
Tôi mở cửa phòng đ.â.m sầm vào một người đang đứng trước cửa.
Hương trầm nhẹ nhàng ập đến.
Ngước lên, tôi thấy một Chu Dã được gọt giũa từ đầu đến chân, tóc tai vuốt kỹ, áo chỉnh tề, rõ ràng là vừa chạy vội tới sau giờ làm.
"Xin lỗi."
Cậu thở hổn hển, mặt hơi ửng đỏ, lồng n.g.ự.c rắn chắc phập phồng lên xuống.
Không sao.
Hề hề.
Ai mà không phải dân lao động.
Tha thứ rồi đó.
Hề hề.
…
Tôi thấy bản thân hơi ngốc thật.
Đến giờ phút này rồi, vẫn muốn hỏi mấy câu dư thừa:
"Cậu có từng… làm vậy với khách hàng khác không?"
Chu Dã lắc đầu:
"Tôi chưa từng làm thế với ai cả."
Hả?
Lẽ nào… Chu Dã là vịt sạch?
Vậy chẳng phải… tôi lãi to rồi à?!
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Chu Dã vẫn giữ mối quan hệ 888 như cũ.
Tôi cắm đầu cắm cổ đi làm, cố gắng kiếm tiền, rốt cuộc cũng có chút thành tựu nhỏ nhỏ.
Giờ tôi có thể chuyển khoản liền một lúc 10 lần 888, không cần run tay.
Bạn cùng phòng kiêm đồng nghiệp cũ thường xuyên đá đểu tôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-chuyen-con-vit/chuong-4.html.]
"Tiêu tiền kiểu cậu, đúng là không cứu được."
Nhưng tôi nghĩ: Tôi chỉ có mỗi sở thích này thôi.
Bỏ ra chút tiền thì sao chứ?
"Huống hồ, bây giờ cho cậu tiêu 888 tệ, thì cậu có mua được Chu Dã không?"
Bạn tôi tức tưởi chạy mất.
Lại thắng cuộc khẩu chiến, tâm trạng tôi phơi phới.
Ngẩng đầu, thấy Chu Dã đang đứng chờ trước cổng công ty.
Không biết cậu nghe được bao nhiêu, nhưng nhìn qua, tâm trạng có vẻ… rất tốt.
Tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong đoạn đường từ công ty ra bãi xe, cậu đã cài – tháo – rồi lại cài nút tay áo tới tám lần.
Đó là thói quen mỗi khi tâm trạng vui vẻ của cậu.
Lên xe, Chu Dã hỏi:
"Tối nay mình đi đâu?"
"Về nhà cậu?"
"Không."
"Ờ."
Chu Dã từ tốn khởi động xe.
Tôi bổ sung:
"Ăn tối trước. Ăn xong rồi về nhà tớ."
Cạch.
Chu Dã lập tức cài nút tay áo lại.
Rồi phóng xe khỏi bãi đỗ như bay.
Lại là một buổi tối vui vẻ.
Sáng hôm sau.
Tôi bị tin nhắn của bạn thân đánh thức.
Sau hai năm du lịch vòng quanh thế giới, con bạn cuối cùng cũng quay về.
[Cưng ơi, thèm quá trời ơi, nhớ con vịt lần trước tớ đặt cho cưng ghê…]
Lập tức, chuông cảnh báo trong lòng tôi reo inh ỏi.
Ai cũng biết, nhỏ bạn tôi là một phú bà thứ thiệt.
Nếu nó muốn chơi chiến tranh tài lực, tôi thua chắc.
Tôi lo lắng liếc nhìn Chu Dã đang ngủ ngon lành bên cạnh.
Chưa đầy một phút sau lại có thêm một tin nhắn:
[Cưng còn nhớ con vịt quay lần đó không? Tớ nhờ người canh 8 khung giờ mới giành được đấy! Ngon bá cháy phải không?]
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó… mười lần.
Vịt quay…?
Vậy… người đang nằm trên giường này là cái gì?!
Chu Dã mở mắt dậy, phát hiện Giang Dao lại biến mất.
Nhắn tin – không trả lời.
Gọi điện – không bắt máy.
Cậu lại tua ngược toàn bộ quá trình hai người bên nhau gần đây.
Hoa đã tặng.
Phòng đã dọn.
Tối hôm đó cũng rất cố gắng.
Sau khi kết thúc, Giang Dao còn đánh giá "5 sao".
Vậy mà… Chu Dã vẫn không hiểu: Rốt cuộc mình là sai ở đâu?
Cho đến khi cậu thấy em gái mình đăng story: một tấm hình chụp chung với Giang Dao.
Lúc đó Chu Dã mới biết em gái cậu đã về, và Giang Dao đang đi ăn với cô ấy.
Hóa ra là vậy.
Hôm nay cậu nghỉ phép,mà Giang Dao không có nhà.
Chu Dã quyết định đi tìm cô.
Khi tới nơi, cậu vừa khéo nghe thấy em gái mình đang nói chuyện với Giang Dao.
Chu Dã vốn không phải kiểu người hay nghe lén, nhưng lần này…ư họ đang nói về cậu.
"Cưng à, đừng có dây dưa với Tống Tư Niên nữa. Đàn ông tốt ngoài kia còn cả đống. Anh tớ cũng được đó chứ~"
Chu Dã ngồi thẳng dậy.
Cậu thấy Giang Dao mỉm cười, rồi… lắc đầu từ chối.
"Thôi bỏ đi. Mà này, cậu vừa nhắc chuyện… đặt vịt gì đó ấy…"
Những câu sau, Chu Dã nghe không lọt chữ nào.
Trong đầu cậu giờ đây chỉ có đúng một từ: "vịt".
Giang Dao nói muốn đặt một con vịt…
Chu Dã từng nghĩ, việc Giang Dao nhiều lần chuyển cho cậu 888 tệ, là một cách thể hiện sự công nhận và tin tưởng.
Dù sao, người bình thường chẳng ai tự dưng chuyển khoản 888 tệ cho người xa lạ, mà còn chuyển… tận 345 lần.
--------------------------------------------------