10.
Chẳng lâu sau, Lý Phi vội vã đến, thấy tôi, cô ta ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy? Sao lại bỏ đại sư lại?”
“Không có thời gian giải thích đâu.” Tôi kéo cô ta, “Lên xe trước đi.”
Lý Phi vội đi theo, nhưng vừa quay qua nhìn cửa kính WC, cô ta bỗng đứng sững, mắt mở to, sợ hãi nhìn chằm chằm.
“Chuyện gì vậy?” - Tôi quay lại.
Cô ta từ từ giơ tay run rẩy, chỉ vào kính: “Cái gì thế này?”
Tôi nhìn theo, sau bóng phản chiếu của mình, mờ mờ hiện ra một chiếc quan tài!
Tôi và Lý Phi nhìn nhau, rùng mình quay lại.
Tên đại sư vốn ngồi trong quán ăn, giờ lại lang thang trong WC nữ.
Điều kỳ lạ hơn là những người phụ nữ xung quanh chẳng ai để ý, vẫn xếp hàng chờ trong cabin.
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì người soi gương thấy bản thân, ma soi gương thấy quan tài.”
Lý Phi run rẩy, nép sát tôi. Một luồng lạnh buốt từ chân phóng thẳng lên đầu tôi.
Đại sư mặt không cảm xúc, đẩy cửa cabin cuối cùng, thì thầm: “Tống Mĩ, phải không?”
Không ai trả lời.
Ông ta đi ra, tiếp tục mở cửa cabin khác: “Tôi đến tìm cô, cô đâu rồi?”
Ông ta lặp đi lặp lại, xác nhận từng người trong cabin.
“Không phải trong WC sao? Sao không trả lời?”
“Tống Mĩ, cô đâu rồi?”
Giọng ông ta ngày càng sắc, rồi nâng cao dần, gần như mất kiểm soát.
Tôi sợ đến toát mồ hôi, suýt hét lên, chân không nhúc nhích nổi.
Bỗng Lý Phi nắm lấy cổ tay tôi, giọng run rẩy, lòng bàn tay lạnh như băng: “Hình như ông ta nhìn thấy chúng ta rồi…”.
Vừa nghe tới đó, tôi đã thấy đại sư quay đầu, ánh mắt c.h.ế.t chóc nhìn thẳng vào tôi: “Hehe, tìm ra rồi. Tôi đến đây.”
Ôi trời!? Tim tôi như muốn rớt xuống bụng.
Lý Phi kéo tôi chạy ra ngoài, nhưng vừa bước ra khỏi cửa kính WC, chúng tôi lập tức trở lại WC, như rơi vào vòng lặp quỷ dị.
“Toang rồi… gặp quỷ đả tường rồi.” - Lý Phi khóc nấc nhận ra.
Tôi không tin ma quỷ, nghiến răng lao ra cửa nhưng cuối cùng vẫn quay về chỗ cũ.
Đại sư tiến lại gần, tôi hoảng đến toát mồ hôi, tim như lửa đốt.
Bỗng một tiếng ch.ó sủa vang bên tai.
Con ch.ó đen nhìn thấy ở trước quán bất ngờ xuất hiện, sủa dữ dội như chuẩn bị chiến đấu.
Tiếng sủa như tiếng chuông, phá vỡ một rào chắn bí ẩn.
Chúng tôi bước ra ngoài lần nữa, mới thấy hóa ra lúc nãy bị ma che mắt, cứ quay vòng vòng.
Theo tiếng sủa của con chó, cuối cùng chúng tôi thực sự đi được ra ngoài.
Lúc này Triệu Kiến cũng lái xe tới, bấm còi ra hiệu.
Tôi không chần chừ, mở cửa nhảy lên ghế phụ, liên tục thúc giục Triệu Kiến lái.
Khi nhìn xe rời trạm, tôi mới thở phào, đập tay lên ngực.
Lý Phi cũng thở hồng hộc, kể hết sự việc vừa trải qua cho Triệu Kiến nghe.
Triệu Kiến nghe xong, mặt tái mét: “Cái gì cơ? Đại sư sao lại là quỷ?”
“Chẳng phải vừa nãy các cô còn lên xe với đại sư sao?”
11.
“Cái gì?”
Nghe vậy, tôi nổi hết da gà, liền quay ngoắt lại nhìn, chỉ thấy ghế sau chỉ còn một mình Lý Phi, làm gì có đại sự nào?
“Anh làm gì vậy? Đừng đùa kiểu này!” Tôi mặt tái mét.
“Không phải…” Triệu Kiến cũng quay lại, há hốc miệng: “Anh rõ ràng thấy ông ta lên xe cùng hai người, sao giờ lại biến mất rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cay-tinh-nhap-mong/chuong-4.html.]
Lý Phi gần như muốn khóc: “C.h.ế.t tiệt, giá mà biết trước chuyện này tôi đã không theo các người đến đây!”
Triệu Kiến không trả lời, chỉ quay mặt nhìn đường, rồi sững sờ: “Ôi trời, sao lại quay về trạm dừng này? Anh nhớ anh đã lái ra rồi mà!”
Lý Phi ở ghế sau thét lên: “Tôi biết rồi! Lại gặp quỷ đả tường rồi!”
Chúng tôi chạy ngang quán ăn trước đó, con ch.ó đen vẫn sủa dữ dội như đối đầu kẻ thù.
Lý Phi hoảng sợ, hạ kính, hét: “Im đi!”
Con ch.ó sợ, cụp đuôi, rút vào quán.
Trước mắt xuất hiện cột chắn ở lối ra của trạm.
Lý Phi gần như hoảng loạn: “Chắc là ảo giác ma quỷ gây ra, kệ đi, đ.â.m thẳng qua!”
Triệu Kiến giật mình, lưỡng lự: “Như thế không ổn đâu…”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Lý Phi không thèm nghe, liên tục hò hét: “Đâm thẳng qua!”
Cuối cùng, Triệu Kiến nhắm mắt lái mạnh, và… đúng thật, chúng tôi phá vỡ ảo giác, trở lại đường cao tốc bình thường.
Lý Phi thở phào, tức giận, ném chuỗi hạt trong túi vào người tôi: “Đi theo các người thật xui tận trời, hôm nay gặp đủ loại ma quỷ! Tôi chịu hết nổi rồi, chuỗi hạt đưa các người, tôi xuống đây!”
Nhưng đang trên cao tốc, không thể cho cô ta xuống được.
Tôi lấy lại chuỗi hạt.
Triệu Kiến vội khuyên: “Bình tĩnh, tới lối ra cao tốc sẽ cho cô xuống ngay.”
“Không cần! Dừng xe ngay bây giờ!” - Lý Phi hét ầm lên, chẳng thèm nghe ai.
Tôi và Triệu Kiến nhìn nhau, bất đắc dĩ, phải tấp vào làn khẩn cấp cho cô ta rời đi.
“Tại đây không thể chặn xe được, nếu cô bị mắc kẹt, chúng tôi cũng không quay lại đón đâu. Cô suy nghĩ kỹ đi.” - Tôi nhắc nhở.
Lý Phi lắc đầu, quyết liệt: “Tôi sẽ tự gọi cảnh sát, không ở lại chiếc xe ma này nữa.”
Nói xong, cô ta dứt khoát mở cửa.
Nhưng ngay lập tức, cô ta như gặp ma, đứng sững, mặt tái mét:
“Ôi trời! Nhìn kìa… đó có phải đại sư không?”
12.
Tôi giật mình: “Cô nói gì?”
“Ngay trước mặt kìa!” - Cô ta hét lên.
Theo ánh mắt cô ta, đại sư thật sự xuất hiện bên lề đường, cười vẫy tay: “Tìm thấy các người rồi.”
Lý Phi đóng cửa ầm một cái, nép vào xe: “C.h.ế.t tiệt, lái đi mau!”
Triệu Kiến đạp ga hết cỡ, lao đi.
Nhưng không ngờ, đoạn đường tiếp theo, đại sư lại xuất hiện bên đường.
Triệu Kiến bỏ qua, cứ giả vờ không thấy mà lái tiếp.
Nhưng cứ năm phút, đại sư lại xuất hiện, càng lúc càng gần làn đường của chúng tôi.
Cuối cùng, sau năm phút nữa, ông ta đứng giữa làn xe của chúng tôi.
Triệu Kiến lạnh toát mồ hôi, muốn dừng xe.
Lý Phi hét lên: “Đừng dừng! Chạy thẳng qua! Giống lúc ở bãi đỗ, chỉ là ảo giác thôi!”
Triệu Kiến nghiến răng, lau mồ hôi, cuối cùng nhấn ga vượt qua.
Tiếng va chạm mạnh vang lên, đại sư đập mạnh vào kính trước xe, rồi lăn xuống đường.
Xe suýt mất lái, may mà Triệu Kiến kịp dừng.
Xác đại sư nằm không xa, mặt kinh hãi, m.á.u chảy đầy dưới thân.
Cánh tay phải gãy ra, rơi bên cạnh, cổ tay vẫn đeo chuỗi bồ đề!
Tôi bừng tỉnh, hóa ra từ đầu, chuỗi hạt có ba chuỗi, ông ta bán hai chuỗi cho Triệu Kiến, và giữ một chuỗi cho mình.
Triệu Kiến nhìn xác đại sư, run rẩy: “C.h.ế.t tiệt, tôi… g.i.ế.c người rồi sao? Không phải ông ta là ma sao?!”
Tôi lôi điện thoại định gọi cảnh sát.
--------------------------------------------------