Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cây Tinh Nhập Mộng

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Phi gần như đẩy tôi đi về phía đó, giọng đầy nhạo báng: “Nhanh xem tấm bia ghi gì đi.”

Tôi cúi xuống, tấm bia đã cũ. Trên bia đặt một bức ảnh đen trắng, người trong ảnh đang mỉm cười nhìn tôi. Tôi nhìn bức ảnh, trong lòng tái hiện bóng dáng người trong đó.

Tóc ngắn hơn một chút, làn da trắng hơn một chút…

Tim tôi bỗng nhói lên, quay nhìn tên trên bia: Là Lý Phi.

C.h.ế.t tiệt, đây là mộ của Lý Phi?!

Cô ta mới là con ma?

Tôi há hốc miẹng, tim đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra ngoài.

Lý Phi áp sát tai tôi, hơi thở lạnh lẽo phả lên má tôi, giọng âm u:

“Nhìn cây bồ đề này xem, có giống cây trong mơ của cô không?”

Cô ta đưa tay định đặt lên vai trái của tôi.

16.

Trong chớp mắt, tôi bị ai đó nắm cổ tay, kéo ra khỏi sự khống chế của Lý Phi.

Khi quay lại nhìn thì thấy đó là Triệu Kiến.

Anh ta lo lắng nói: “Không được để cô ta chạm vào em, cô ta đã dập lửa trên vai phải của em rồi! Nếu tiếp tục dập lửa trên vai trái và đỉnh đầu, em sẽ c.h.ế.t chắc!”

Lý Phi nhếch mép, nở nụ cười rùng rợn: “Các người nói nhảm gì thế? Tôi sao có thể là ma được?”

Triệu Kiến chỉ vào ngôi mộ: “Bằng chứng đây rồi, còn định giả vờ sao?”

Lý Phi cười khanh khách, không còn giả vờ, m.á.u đỏ lan từ mộ xuống.

“Nếu các người đã nhận ra thì ở lại cùng tôi đi!”

Tôi khóc không ra tiếng: “Chúng tôi chẳng làm gì cả, sao cô lại hãm hại chúng tôi?”

Lý Phi nghiêm mặt, ánh mắt dừng trên ba chuỗi bồ đề trong tay tôi: “Các người lấy đồ của tôi.”

“Ý gì? Chủ nhân của chuỗi hạt là cô sao?!” - Tôi quay cuồng, vội thanh minh: “Dù nó ở tay tôi, nhưng tôi thật sự không biết gì! Tôi cũng là nạn nhân!”

Lý Phi không quan tâm, cười đầy hiểm ác: “Đã tới đây rồi thì hôm nay là ngày c.h.ế.t của các người.”

Bỗng cô ta biến thành bóng ma, lao thẳng về phía chúng tôi.

Triệu Kiến hoảng hốt kéo tôi chạy, trốn sau một đống cỏ, tạm thoát khỏi tầm mắt Lý Phi.

“Chỉ trốn thế này không xong, chúng ta phải chia nhau chạy.”

May mà Triệu Kiến lúc này còn chút lý trí.

Anh ta vừa nói xong đã lao sang trái, tôi vội kéo lại: “Đợi đã, đưa em bật lửa của anh đi.”

“Sao cơ?” - Anh ta ngạc nhiên.

Tôi nhìn ba chuỗi bồ đề, nghiến răng, nói khẽ:

“Cô ta nói đồ là của cô ta, muốn gửi đồ cho người c.h.ế.t, phải đốt cho cô ta chứ sao?”

“Anh dẫn dụ con ma đi, em đi đốt chuỗi hạt này, coi như trả lại cho cô ta, giúp cô ta nguôi giận”.

Anh ta nghi hoặc, không muốn: “Cách này có hiệu quả sao? Và sao lại bắt anh dẫn ma đi, như vậy chẳng khác nào đưa anh vào chỗ c.h.ế.t, anh không làm.”

Anh ta giơ tay: “Đưa cho anh, anh đốt.”

Nhìn vẻ mặt anh ta, tôi dằn giận, không nói thêm, giật bật bật lửa từ túi anh ta ra, nhặt một viên đá ném ra ngoài, rồi đẩy Triệu Kiến ra: “Người ở đây!”

Nói xong, tôi quay người, lao thẳng sang hướng khác.

Triệu Kiến vấp ngã, mặt tái mét: “Chuyện gì thế này, aaaa, đừng đuổi theo tôi!”

Anh ta hoảng hốt, lao thẳng vào rừng.

17.

Nhìn thấy anh ta rời đi, tôi lập tức nép vào gốc cây bồ đề, rồi quẳng các chuỗi hạt xuống dưới gốc cây, sau tấm bia.

Cây này chắc chắn là cây bồ đề trong mơ.

Tôi nắm thời gian, quỳ xuống, lạy ba lạy: “Tiên cây, xin thứ lỗi!”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Ngay lập tức, tôi nhặt ba cành cây cắm xuống đất, coi như hương, châm lửa đốt:

“Cảm ơn tiên cây hiển linh, cứu tôi một mạng. Xin ngài hãy tiếp tục che chở cho tôi!”

Tôi đứng lên, định châm lửa cho ba chuỗi hạt.

Bất chợt, dưới gốc cây, tôi phát hiện một mảng đất mới được phủ.

Tôi nghi ngờ, nhanh tay xới lên. Bên dưới là một tờ giấy ghi tên và ngày sinh, kèm một con búp bê buộc tóc. Cầm tờ giấy lên, tôi tá hỏa khi thấy tên trên đó là Lý Phi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cay-tinh-nhap-mong/chuong-6-het.html.]

Chưa kịp định thần, một cơn gió nổi lên, ba cành cây đổ, lửa cháy trúng búp bê và giấy, thiêu rụi sạch sẽ. Nhìn cảnh tượng này, tôi bừng tỉnh, nhanh tay quẹt thêm lửa, quăng luôn chuỗi hạt vào. Vài giây sau, sâu trong rừng vang lên tiếng thét chói tai, kinh khủng.

“Tống Mĩ!” - Triệu Kiến lảo đảo lao ra từ trong rừng, phía sau là một đám lửa lấp ló.

Tôi giật mình, nhìn kỹ mới thấy đó là Lý Phi bị lửa thiêu đốt.

Cả người cô ta chìm trong ngọn lửa, miệng phát ra tiếng kêu thê lương.

“Cô làm gì vậy!”

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi biết mình đã làm đúng, liền quẹt thêm lửa, để chuỗi hạt cháy nhanh hơn. Ma nữ cố dập lửa nhưng đau đớn cúi xuống.

Cuối cùng, khi búp bê và chuỗi hạt cháy hết, hồn ma Lý Phi cũng tan biến theo.

Tôi và Triệu Kiến đứng lặng nhìn, một lúc không nói nên lời.

18.

Tôi kiệt sức, ngủ thiếp đi.

Không ngoài dự đoán, trong mơ lại gặp được cây bồ đề tinh.

Lần này nó không còn tát tôi nữa, mà kể hết sự thật.

Ba chuỗi hạt này không phải làm từ cây bồ đề, mà Lý Phi đã dùng để “mượn sinh khí”. Cô ta đã c.h.ế.t, nhưng gia đình làm phép, chôn chuỗi hạt kèm búp bê, tóc và ngày sinh dưới gốc cây. Nhờ long khí hội tụ dưới núi, cô ta có thể mượn sinh khí, né âm binh, sống nửa c.h.ế.t nửa sống giữa trần gian. Không hiểu sao, đại sư Trần lại biết chuyện, muốn chiếm mảnh đất này, dùng phong thủy để chiếm long khí cho riêng mình.

Ông ta đào ba chuỗi hạt ra, bán hai chuỗi cho bạn trai tôi, giữ lại một chuỗi cho mình, vì thế nên mới chuốc họa. Chúng tôi tưởng ông ta là ma, kết quả đã đ.â.m c.h.ế.t ông ta trên đường cao tốc.

Tôi và Triệu Kiến cũng suýt c.h.ế.t, nhưng may nhờ đốt được bùa phép của Lý Phi, nên thoát nạn. Trong mơ, tôi thành tâm cảm ơn bồ đề, hứa sẽ mang hai cành cây về nhà thờ cúng.

Trước khi chia tay, bồ đề nhặt cành cây, như muốn nói gì đó rồi lại thôi:

“Còn bạn trai cô nữa, thôi chia tay đi.”

19.

Triệu Kiến lắc vai tôi, đ.á.n.h thức tôi dậy.

Xung quanh trở lại bình thường, ma nữ đã biến mất.

Anh ta nhìn trời hốt hoảng: “Sắp sáng rồi, chúng ta xuống núi thôi.”

Tôi tỉnh táo, mệt mỏi đứng dậy, đi theo anh ta ra khỏi nghĩa trang.

Anh ta chìa tay ra: “Chìa khoá xe đâu?”

“Tối qua đâu có khoá?” - Tôi không nghĩ gì, đưa chìa khoá ra, định lên xe.

Nhưng Triệu Kiến dừng lại, chặn tôi lại, lặp lại: “Đưa chìa khoá cho anh, anh lái.”

Giọng anh ta cứng đờ một cách lạ thường.

Tôi cảm giác lạnh sống lưng, đáp: “Không cần, em tự lái được.”

Tôi bước ra khỏi bóng râm của nghĩa trang.

Triệu Kiến không nhúc nhích, vẫn đứng im.

Khi nhìn lại tôi sững sờ khi thấy bóng anh ta dưới ánh bình minh ngược hướng với người thật.

Người đi theo bóng nắng, ma đi ngược ánh trăng.

Tôi chợt nhớ đến tiếng hét và đoạn video gián đoạn trước đó, hình như đã hiểu ra điều gì.

Tay tôi run rẩy lật xem lại tin nhắn với Triệu Kiến, phát hiện tại thời điểm đó chỉ có một video bị huỷ, không có cuộc gọi hay định vị sau đó.

Vậy lúc đó, ai đã gọi tôi?

Mồ hôi lạnh tuôn ra.

Triệu Kiến nhìn bóng mình, rồi nở nụ cười:

“Bị em phát hiện rồi. Chắc anh không ra ngoài được, Tống Mĩ. Em giúp anh được không?”

Hai vai tôi bỗng lạnh buốt. Chợt nhận ra lửa trên vai trái anh ta cũng vừa bị dập tắt.

“Tống Mĩ, cứu anh với!” - Triệu Kiến cứng đờ, liên tục vẫy tay.

Một luồng khí lạnh chạy thẳng lên trán tôi.

Tôi không chần chừ, quay phắt người, lao lên xe, đạp ga, lùi mạnh.

Trong gương chiếu hậu, ánh mắt Triệu Kiến dần lạnh lùng.

Anh ta nhìn ra ánh sáng bình minh phía ngoài rừng, rồi chậm rãi lùi sâu vào rừng.

Tôi phóng xe đi, không hề ngoái lại.

(HẾT)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cây Tinh Nhập Mộng
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...