Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chân Mệnh Nữ Đế

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Cả thành Trường An đều biết, ta yêu Phò mã của ta—Phó Diễn—đến c.h.ế.t đi sống lại.

Nhưng… Phò mã của ta lại chẳng hề yêu ta.

Những tiểu thư quyền quý trong kinh đều cười nhạo sau lưng ta: Xinh đẹp thì sao chứ? Thân phận tôn quý thì sao chứ? Cuối cùng cũng không chiếm được trái tim người mình yêu!

Ta chỉ cười nhạt. Hắn là trượng phu danh chính ngôn thuận của ta, bên cạnh cũng chẳng có nữ nhân nào khác. Ta còn cả đời để khiến hắn yêu ta.

Nhưng hôm nay, có người nói với ta rằng… đã thấy Phó Diễn xuất hiện bên cạnh một nữ nhân.

Ban đầu ta không tin. Nhưng rồi lòng cứ bồn chồn không yên, ta đành đích thân đi tìm hắn.

Trong cỗ xe tám bánh khảm ngọc, Phục Linh đang đọc truyện cho ta nghe.

Ta nghiêng người nằm trên đệm mềm, chẳng nghe lọt nổi một chữ. Trong lòng cứ ngột ngạt khó chịu.

Bạch Chỉ ở bên đột nhiên lên tiếng: “Công chúa, tìm thấy Phò mã gia rồi ạ.”

Nghe vậy, ta chống người dậy, vén rèm xe lên—liền trông thấy trên tầng hai của Vân Phẩm Cư, có hai người đang ngồi đối diện nhau.

Một người, phong thái như ngọc, tuấn tú không ai sánh bằng—chính là Phó Diễn của ta.

Đối diện hắn, là một cô nương dung mạo thanh nhã, thoát tục.

Ngay khoảnh khắc ấy, trên mặt Phó Diễn hiện lên một nụ cười… mà ta chưa từng thấy.

“Là Nhị tiểu thư nhà Tham lang bộ Lễ—Tần đại nhân,” Bạch Chỉ nhỏ giọng nhắc ta.

Lòng ta nhói lên, ngẩn người thốt: “Ồ, thì ra là vị hôn thê cũ của hắn? Tên gì nhỉ?”

“Hồi bẩm công chúa, tên là Tần Thi Họa. Nghe nói mới từ nhà ngoại ở Giang Đô quay về.”

Ta khẽ “ừ” một tiếng, chua chát nghĩ: Không ngờ vị Phò mã của ta lại là kẻ si tình như thế. Bảo sao ta có cố gắng bao năm cũng chẳng sưởi ấm nổi trái tim hắn.

Ta không dám nhìn thêm cảnh họ ân cần, chậm rãi ngả người trở lại giường mềm: “Cô ta chắc cũng mười tám mười chín rồi nhỉ? Còn chưa gả đi? Là chưa tìm được người thích hợp hay là chưa c.h.ế.t tâm?”

Bạch Chỉ và Phục Linh đồng loạt cúi đầu, không dám trả lời.

 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chan-menh-nu-de/chuong-1.html.]

“Đã không chọn được người phù hợp thì bổn cung đành miễn cưỡng nhờ hoàng đệ tìm giúp một mối vậy.”

Nói rồi, ta gọi ra ngoài: “Hạc Tam, đi mời Phò mã xuống đây.”

Một lát sau, giọng Hạc Tam vang lên: “Chủ nhân, Phò mã gia bảo ngài cứ về trước. Ngài ấy đưa Tần nhị tiểu thư về xong sẽ hồi phủ. Có cần thuộc hạ bắt ngài ấy xuống không?”

Lòng ta nghẹn lại, cơn giận như bốc lên tận óc.

Ta không nhịn được nữa, lạnh lùng hạ lệnh: “Đã không muốn xuống thì cứ ở đó đi! Hạc Thất Thất, đi kéo Tần nhị tiểu thư về phủ họ Tần, ném thẳng vào tay Tần đại nhân! Dặn ông ta quản con cho tốt—đừng thấy ai có chồng cũng muốn chen chân vào!”

Bên ngoài xe, giọng nữ dứt khoát đáp lại: “Tuân lệnh!”

2.

Về đến phủ chưa bao lâu, bên ngoài liền đổ mưa như trút.

Ta vừa thay xong xiêm y dưới sự hầu hạ của Phục Linh, thì thấy Phó Diễn ướt sũng, giận dữ lao vào trong điện.

Chưa kịp để ta mở miệng, hắn đã vung tay tát thẳng vào mặt ta một cái: “Giang Ly, nàng quá đáng lắm rồi! Giữa thanh thiên bạch nhật, nàng bảo Hạc Thất Thất kéo nàng ấy về phủ họ Tần, là cố ý muốn nàng ấy mất mặt sao?!”

Trong điện, tất cả mọi người lập tức quỳ rạp xuống. Cả đám ám vệ trên xà nhà cũng không ngoại lệ.

Ta cố nén nước mắt đang muốn trào ra, giơ tay lên, trả hắn một cái tát thật mạnh.

Ngay giữa bao nhiêu ánh mắt, cho dù ta có yêu hắn đến thế nào, cũng không thể để hắn giẫm lên thể diện hoàng tộc của ta.

“Phó Diễn, nếu ta thật sự quá đáng, thì đã không màng thể thống nam nữ, để Hạc Tam kéo nàng ấy đi rồi! Hôm nay rõ ràng là hai người các ngươi không phân rõ thân phận!”

Phó Diễn mặt mày u ám, nhìn ta chằm chằm: “Giang Ly, ngay từ đầu ta đã nói rồi, ta không thích nàng. Là do nàng ép buộc!”

Ta tức đến bật cười: “Ngủ với nhau ba năm trời rồi, giờ ngươi còn dám nói ta ép? Phó Diễn, là ta ép ngươi bái đường sao? Là ta ép ngươi động phòng sao? Chẳng qua là nhà ngươi tự cân đo thiệt hơn, rồi thỏa hiệp vì lợi ích! Bây giờ ở đây làm ra vẻ kẻ bị hại?”

Nói xong, ta quay sang dặn dò: “Hạc Tam, đưa Phò mã đi thay y phục. Phục Linh, bảo nhà bếp nấu một bát canh gừng mang lên.”

Phó Diễn gằn giọng: “Giang Ly, ta không cần nàng quan tâm!”

Ta nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên hàng mày và gò má như ngọc của hắn, khẽ nói: “Đi nhanh đi, không thì cảm lạnh mất. Mà nếu chàng ốm, ta sẽ xót lắm. Mà ta mà xót quá, thì rất có thể… sẽ nổi hứng đi gây chuyện với người trong lòng của chàng đấy.”

Nghe vậy, Phó Diễn lạnh lùng lườm ta một cái, rồi quay người bỏ đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...