Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chân Thiên Kim Trở Về

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Cô không ngờ có một ngày Ôn Nhã chủ động tìm đến mình.

An Nhiên vừa bước lên bậc thang thì thấy có người đứng cách hai bậc, ngẩng cao đầu, mang dáng vẻ khinh thường. Người đó chính là Ôn Nhã.

An Nhiên im lặng, chỉ chờ cô ta nói.

Ôn Nhã nhìn cô từ trên xuống dưới rồi nhíu mày. Trong ánh mắt là sự chán ghét, cho rằng cô nghèo hèn và thô lỗ, chẳng có tiền mua đồ thật mà còn dám đeo hàng giả. Cô ta nghĩ như vậy thì làm sao có thể được cha mẹ yêu thích.

An Nhiên không ngờ Ôn Nhã lại đến để thị uy. Nhưng trông cô nghèo thì đã sao.

Có lẽ cô ta đã quên rằng.

Cô chính là thiên kim thật từng bị đ.á.n.h tráo, còn cô ta chỉ là kẻ giả mạo. Cho dù ai cũng nói cô lớn lên trong nghèo khó, khác biệt hoàn toàn với Ôn Nhã.

Năm ấy, đứa con gái nhà họ Ôn vì t.a.i n.ạ.n xe mà bị coi là c.h.ế.t mất xác. Không ngờ cô trôi dạt đến trại trẻ mồ côi, sau đó được nhà họ An nhận nuôi.

Gia tộc họ An đời đời làm ăn buôn bán, giàu có bậc nhất. Ông bà An luôn mong có con gái, vì họ không thể sinh thêm nên đã đến trại trẻ mồ côi đón cô về nuôi.

Từ đó, cô trở thành tiểu công chúa được cưng chiều hết mực. Cô cũng hết lòng yêu thương họ, ngọt ngào gọi ba mẹ.

Cha mẹ nuôi tài sản dồi dào nhưng sống kín đáo. Họ đổi đồng hồ Patek Philippe thành Longines, đổi túi Hermès thành LV.

Cha mẹ sắp xếp cho cô đi thực tập ở một công ty có tiếng để rèn luyện, chuẩn bị kế thừa sự nghiệp. Quần áo haute couture cũng được thay bằng áo phông quần jean giản dị.

Không ngờ trong mắt vài người, đồ của cô lại thành hàng giả.

Có người mỉa mai sau lưng, nhưng cô chỉ cười. Cô tin vào tình yêu của cha mẹ nuôi mình, thứ tình yêu mà không cần cố gắng lấy lòng mới có.

Chỉ có những người không cùng huyết thống mới lo sợ mất đi tình cảm đó.

Ôn Nhã ngạo mạn buông lời. Cô ta nói rằng bao nhiêu năm qua đã sống ở đây, tình cảm đã vượt xa hai chữ huyết thống. Cô ta cho rằng An Nhiên trở về cũng không thay đổi được gì.

Nói xong, Ôn Nhã kéo khẩu trang, cố tình hất vai cô rồi rời đi.

An Nhiên cười lạnh. Mười bảy năm xa cách, làm sao chỉ bằng hai chữ huyết thống mà xóa hết.

Ngày tài xế đưa cô về nhà họ Ôn, mọi mong chờ trong lòng đều tan biến.

Cô từng tưởng tượng vô số cảnh gặp lại cha mẹ ruột. Có thể cảm động, có thể ấm áp, có thể thân thiết. Nhưng không một lần nghĩ đến hiện thực tàn nhẫn như thế này.

2

“Chị gái, phòng ngủ đã dọn dẹp xong rồi, hy vọng chị sẽ thích.”

An Nhiên nghe thấy vậy liền nhìn sang Ôn Nhã.

Cô gái kiêu căng, hống hách ban nãy đã thay đổi, gương mặt nhu hòa. Ôn Nhã vừa nói vừa mỉm cười bước đến trước mặt An Nhiên, khi ánh mắt hai người chạm nhau, sự gượng gạo và ngại ngùng lập tức hiện rõ.

Chỉ trong giây lát, cha Ôn đã đi tới ôm vai an ủi Ôn Nhã.

Cảnh tượng cha con thâm tình đập vào mắt An Nhiên, khiến cô cảm thấy chua xót.

Cô biết rõ Ôn Nhã đang giả vờ ngoan ngoãn để lấy lòng, khiến cha lại mềm lòng. Nhưng thấy cha ruột, người lẽ ra phải thương yêu mình, giờ lại tận tình bảo vệ cô con gái nuôi, lòng An Nhiên không khỏi buốt giá.

Bữa cơm tối đó vô cùng gượng gạo. Không ai đề cập đến chuyện thân thế.

Cha mẹ cũng chưa kịp giải thích, thì Ôn Nhã đã tái mặt. Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y An Nhiên, nghẹn ngào hỏi: “Nếu cha mẹ là cha mẹ ruột của chị ấy, vậy con phải làm sao?”

Ngay sau đó, cô ta lảo đảo ngất xỉu.

Thật đúng là đỉnh, diễn xuất của cô còn gái nuôi này phải nói là, Oscar đã nợ cô ta một tượng vàng.

Anh trai song sinh Ôn Lễ lập tức hét lớn, mạnh mẽ đẩy An Nhiên ra, bế Ôn Nhã chạy ra ngoài.

Cha mẹ cũng vội vàng theo sau, không thèm nhìn An Nhiên lấy một lần.

Bác sĩ chẩn đoán Ôn Nhã chỉ vì xúc động quá mức, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

An Nhiên chậm rãi đến bệnh viện. Ôn Lễ đang ngồi cạnh giường, dịu dàng canh chừng Ôn Nhã đang ngủ. Anh ta thậm chí không buồn ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Mẹ Ôn liếc qua, lạnh lùng nói: “An Nhiên, con về trước đi. Lỡ lát nữa Nhã Nhã tỉnh dậy thấy con, sợ cảm xúc sẽ càng kích động.”

An Nhiên trở lại nhà họ Ôn. Họ sắp xếp cho cô một phòng riêng. Khắp nơi trong phòng đều mang dấu vết cuộc sống của Ôn Nhã, khiến cô như đang xâm phạm vào không gian riêng tư của người khác.

Ngay lập tức, cô nhìn thấy trên bàn có một bức vẽ, rất giống tranh thờ.

Nấm Lùn Team

Cô cúi người muốn nhìn kỹ thì có giọng nói vang lên: “Đừng động vào.”

Cơ thể cô cứng lại, quay đầu thì thấy mẹ Ôn đã từ bệnh viện trở về.

Ngày đầu tiên ở nhà họ Ôn, bà ta không hỏi han, không trò chuyện, chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái rồi nhắc nhở: trong phòng đừng động vào đồ của người khác.

Bà ta dừng lại một lát, rồi nói nhỏ: “An Nhiên, chúng ta quả thực thiếu nợ con rất nhiều. Nhưng bây giờ Nhã Nhã đang yếu, nên tạm thời chúng ta chưa công bố thân phận thật của con. Đợi thời cơ thích hợp, chúng ta sẽ cho con một lời bù đắp.”

Mọi kỳ vọng trước đó của An Nhiên lập tức sụp đổ.

Có lẽ sự dịu dàng không dành cho cô. Những tình cảm bỏ lỡ bao năm cũng không thể lập tức lấy lại.

Khó nói thành lời, chỉ thấy nặng nề.

Điện thoại vang lên tiếng tin nhắn.

Cha An gửi: “Con gái cưng, con đã quen với nhà họ Ôn chưa?”

Mẹ An gửi: “An Nhiên, họ không bắt nạt con chứ?”

An Nhiên nhìn vào màn hình, khóe miệng khẽ cong lên.

Những dòng chữ đơn giản, lại khiến cô ấm áp vô cùng.

Trong lòng bỗng chốc nhẹ nhõm. Cô thầm nghĩ: “Yêu mình thì cứ yêu, cần gì phải lãng phí cảm xúc vào những người không xứng đáng.”

3

Sáng hôm sau, An Nhiên vừa xuống lầu đã thấy bốn người nhà họ Ôn ngồi ngay ngắn bên bàn ăn. Không khí nghiêm túc như thể đang bàn chuyện lớn.

Mọi người nhìn thấy cô liền đồng loạt im lặng, không ai nói thêm câu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chan-thien-kim-tro-ve/1.html.]

An Nhiên lặng lẽ ngồi xuống ăn cơm. Đã không thể hòa nhập thì cô cũng sẽ yên lặng làm một người câm.

Mẹ Ôn mấy lần định mở miệng nhưng lại thôi. Cuối cùng bà nhìn An Nhiên rồi nói:

“An Nhiên, thật ra… con có một vị hôn phu đã định từ trong bụng mẹ.”

Đũa trên tay An Nhiên khựng lại. Giọng cô bình tĩnh:

“Ai?”

“Lục Vân Chu.”

An Nhiên thoáng ngẩn ra.

Mẹ Ôn thấy cô không nói gì liền thở dài một hơi:

“Nhà họ Lục vốn thuộc giới chính trị, mấy đời đều là nhân vật nổi bật. Đến đời ông nội Lục Vân Chu mới bước vào thương trường, thế lực trải rộng, khó ai sánh kịp.”

Mẹ Ôn nắm tay cô rưng rưng nước mắt:

“Mẹ biết con chắc chắn bằng lòng, nhưng sự việc đã đến mức này, mẹ cũng không còn cách nào khác.”

Bà ta ngập ngừng, dường như muốn nhắc đến lời đồn rằng Lục Vân Chu có vấn đề về thần kinh, nhưng lại không dám nói thẳng.

Tin tức này An Nhiên cũng từng nghe qua, thậm chí còn biết rõ hơn cả mẹ Ôn.

Nhà họ Lục và nhà họ An vốn có hợp tác lâu đời, trước đây An Nhiên cũng từng nhiều lần gặp và tiếp xúc với Lục Vân Chu.

An Nhiên cố nén, khẽ hỏi:

“Vậy còn Ôn Nhã thì sao?”

Một câu đã khiến mẹ Ôn nghẹn họng.

Bà ta ấp úng:

“Chuyện hôn ước này… để Nhã Nhã thay con cũng được.”

Cả người An Nhiên như bị nhấn chìm trong giá lạnh. Cô bật cười chua chát:

“Một người lớn lên trong sự nâng niu, hưởng hết vinh quang dưới danh nghĩa tiểu thư nhà họ Ôn. Nhưng đến lúc phải trả lại tất cả thì lại trốn tránh. Đạo lý của thế gian này chính là như vậy sao?”

“An Nhiên, ý của mẹ là…”

Cha Ôn tức giận, trầm giọng:

“Đừng không biết điều. Con có thể tiếp nhận thì tiếp nhận đi. Con chỉ là một đứa con lớn lên ở nông thôn, không có giáo dưỡng đàng hoàng, nhà họ Lục lúc nào cũng có thể bỏ rơi con. Con chỉ cần im lặng chịu đựng, Nhã Nhã được nuôi dạy từ bé, con bé gả đi vừa giải quyết khó khăn của nhà họ Lục, vừa giúp nhà họ Ôn giữ thể diện. Kết quả này là đôi bên cùng có lợi.”

An Nhiên nghe xong chỉ thấy nực cười. Cái gọi là bù đắp hóa ra chỉ là gió thoảng mây bay. Cô hiểu ra, tất cả đều là lời dối trá.

Cha Ôn nổi giận, giơ tay định tát cô.

May mà An Nhiên nhanh nhẹn né tránh. Lần này cô không còn im lặng chịu đựng nữa. Cô nhìn thẳng vào ông ta, ánh mắt lạnh băng:

“Từ trước đến nay ông chưa từng cho tôi một chút tình thương của người cha. Vậy thì cũng đừng quá coi trọng cái thân phận con gái này.”

“Dù thế nào thì tôi cũng phải nhường cho cô ta gả đi đúng không?”

Lời vừa dứt, An Nhiên thấy rõ ràng cha Ôn thở phào, như thể đã trút được gánh nặng.

Cô bình tĩnh nói tiếp:

“Vậy!!! tôi cần một khoản tiền bồi thường. Ít nhất cũng mười triệu. Nếu không, tôi sẽ đi khắp nơi nói rằng Ôn Nhã chỉ là đứa con gái giả mạo.”

Cha Ôn khinh thường liếc nhìn cô:

“Đúng là nghèo đến phát điên.”

An Nhiên không đáp, nhưng trong lòng đã đoán được lý do. Gần đây nhà họ Ôn kinh doanh gặp khó khăn, vốn đầu tư thất bại, đứt gãy vốn lưu động dẫ đến nợ nần chồng chất. Bọn họ phải gả Ôn Nhã vào nhà họ Lục để đổi lấy phú quý lâu dài.

Mười triệu đối với cô không lớn, nhưng với họ, chỉ cần giữ được nhà họ Ôn thì cái giá đó vẫn chấp nhận được.

Mẹ Ôn rưng rưng, Ôn Nhã vội vàng đỡ lấy bà, dịu dàng nói:

“Mẹ đừng giận. Chắc chị ấy chỉ hồ đồ thôi.”

An Nhiên nhìn cô ta, chỉ thấy nực cười. Cái dáng vẻ bạch liên hoa thật đáng khâm phục. Nhưng trong ánh mắt lóe lên lại là suy nghĩ hoàn toàn khác, sự khác biệt một trời một vực.

Quả nhiên, ngay giây sau Ôn Nhã ngẩng đầu, quét mắt nhìn An Nhiên, giọng điệu sắc bén:

“Con nhỏ nghèo hèn ngu ngốc này, cứ chọc giận ba mẹ vài lần nữa đi. Đến lúc đó ba mẹ sẽ tuyệt tình cắt đứt quan hệ với cô, tống cổ cô ra khỏi nhà họ Ôn.”

Lời nói cay độc đó hoàn toàn khác với bộ dạng ngoan ngoãn thường ngày khiến cho cha mẹ Ôn và Ôn Lễ đều bị sốc.

Rõ ràng chính Ôn Nhã cũng không hiểu tại sao mình lại buột miệng nói ra những lời như vậy, vội vàng che miệng.

An Nhiên đang khó hiểu thì trong đầu bỗng vang lên một giọng máy móc lạnh lùng:

“Chào mừng ký chủ kích hoạt hệ thống Thật Lòng. Chỉ cần nhìn vào người khác, cô sẽ biết được suy nghĩ chân thật nhất của họ.”

Khóe môi An Nhiên cong lên. Đúng là bàn tay vàng tuyệt vời.

Có được mười triệu trong tay rồi, cô cố gắng kìm nén niềm vui, giả vờ bình thản nói:

“Tôi không muốn làm phiền các người lâu đâu. Chuyện đính hôn, tôi sẽ đi thông báo ngay.”

Trong ánh mắt chán ghét và giận dữ của cả nhà, cô lắc lư bước ra khỏi cổng.

Ha, thế giới này quả thật thú vị. So với việc đi thực tập ở công ty nhỏ kiếm tiền thì làm như thế này còn nhanh hơn nhiều.

Cô đang định gọi xe thì một chiếc xe dừng lại bên đường, cửa kính hạ xuống. Khuôn mặt góc cạnh của Kỷ Vũ Xuyên hiện ra.

Cậu nhìn cô, không hỏi nhiều, chỉ nói:

“Lên xe đi.”

Đôi mắt An Nhiên sáng rực, mừng rỡ bước tới.

Cô thầm nghĩ: “Ai mới thật sự là người coi mình là bảo bối chứ?”

Rồi lại nhớ đến hệ thống vừa xuất hiện, trong lòng dâng lên chút háo hức.

Cậu ấy… rốt cuộc có thích mình thật không?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chân Thiên Kim Trở Về
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...