8
“Xem ai dám bảo con tôi cút!”
Tiếng nói uy nghi vang lên.
Cha An bước vào, Ôn phụ lập tức nịnh bợ:
“Ông An, hôm nay thật vinh hạnh, ngài còn dành thời gian đến dự lễ đính hôn của con gái nhỏ chúng tôi.”
Ánh mắt ông An lướt qua An Nhiên, gương mặt lạnh nhạt:
“Tôi không rảnh, nhưng chuyện này liên quan đến con gái bảo bối của tôi, tôi buộc phải đến.”
Câu nói khiến mặt Ôn phụ Ôn mẫu đỏ bừng vì xấu hổ, còn khách khứa thì tràn đầy ghen tị.
Dù sao, đó chính là An thị, gia tộc đứng trong top ba bảng xếp hạng giàu có.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ông An lạnh lùng nói:
“Con gái tôi bị bắt nạt, tôi đương nhiên phải đến.”
Nụ cười trên mặt Ôn Nhã cứng lại.
Cô ta run rẩy, lắp bắp:
“Ngài… ngài nói con gái ngài là ai?”
Ông An nhếch môi:
“Tất nhiên là An Nhiên.”
Người đứng bên cạnh ông An là mẹ An. Bà dịu dàng nhưng kiên định:
“Con gái tôi, chúng tôi sẽ yêu thương. Các người lòng dạ hiểm độc, không biết trân trọng thì đừng trách chúng tôi không khách khí.”
Ôn Nhã mặt trắng bệch.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía An Nhiên.
Cô tiến lên, mỉm cười ngọt ngào, khoác tay ba mẹ:
“Ba mẹ, sao hôm nay ba mẹ lại đến đây?”
Ánh mắt họ chan chứa yêu thương:
“Ba mẹ đến để chống lưng cho con.”
Cả hội trường rúng động.
Ôn phụ vội vàng gượng cười:
“Chỉ là hiểu lầm thôi. Chúng ta vẫn có thể hợp tác, đừng vì chuyện nhỏ mà ảnh hưởng tình cảm.”
Ông An không chút biểu cảm:
“Xin lỗi, tất cả hợp tác chấm dứt.”
Mẹ An cũng lên tiếng:
“Chúng tôi làm kinh doanh bao năm, chưa từng quên cách làm người. Nhà họ Ôn bày trò tráo đổi con gái, chúng tôi sẽ không bao giờ hợp tác nữa.”
Một trận phản công hoàn mỹ.
Nụ cười trên môi An Nhiên rực rỡ, không cách nào che giấu.
Tin tức về hôn lễ nhà họ Ôn nhanh chóng tràn ngập trên mạng.
Trên hotsearch xuất hiện từ khóa số một:
#An Nhiên Ôn Nhã Thật Giả Thiên Kim#
Những đoạn video quay lại cảnh hỗn loạn trong buổi tiệc nhanh chóng được tung lên mạng. Hàng loạt bình luận dồn dập xuất hiện, dư luận lập tức đảo chiều.
“Không ngờ tiểu thư hào môn lại sụp đổ hình tượng. Thì ra được hưởng thụ từ gia đình giàu có chỉ là giả dối.”
“Còn thiên kim thật thì sao? Từ nhỏ sống khổ sở, không được yêu thương, thật đáng thương.”
“Cú tát này thật đau, trước giờ thiên kim giả hưởng hết lợi ích, giờ lại còn muốn đẩy thiên kim thật ra hứng chịu dư luận. Quá độc ác.”
“Mười tám tuổi đã biết sự thật mà vẫn chiếm vị trí của người khác, còn vì vậy mà mẹ ruột gặp t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t. Đúng là lạnh lùng, đáng sợ.”
Ôn Nhã bị c.h.ử.i thậm tệ. Cô ta giả vờ uất ức, tỏ ra yếu đuối, nhắc đến cảnh nghèo khó với cha mẹ nuôi, mong khơi gợi lòng thương cảm. Nhưng chính chi tiết ấy lại trở thành vũ khí phản công cô ta, khiến dân mạng phẫn nộ hơn.
…
An Nhiên trước hết gửi tin nhắn cảm ơn Lục Vân Chu vì đã giúp mình một tay.
Sau đó, cô lại nhắn cho Kỷ Vũ Xuyên:
“Xong rồi, chuyện lần này coi như thành công.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, mang theo ý cười:
“Ồ, cuối cùng tiểu tổ tông cũng chịu gây chuyện lớn, làm anh lo mãi.”
An Nhiên nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chan-thien-kim-tro-ve/4.html.]
“Anh… sao lại ở đây?”
Kỷ Vũ Xuyên dịu dàng:
“An Nhiên, em có thể vĩnh viễn tin tưởng anh. Chỉ cần em muốn, anh luôn ở bên cạnh.”
Hơi thở nóng rực lướt qua tai, khiến cô run lên, từng đầu ngón tay nóng bừng.
Gió lạnh ùa đến qua lớp vải mỏng, nhưng nhanh chóng bị bàn tay ấm áp của anh xua tan, chỉ còn lại hơi ấm lan dọc sống lưng.
Ngay lúc bầu không khí mập mờ dâng lên, cha mẹ cô giả vờ ho khan, làm cả hai giật mình lùi lại một bước.
Mẹ cô cười khẽ:
“Đi đi con, để Vũ Xuyên đưa con về.”
Kỷ Vũ Xuyên vẫn đứng đó, mắt hơi cúi, không nói gì.
An Nhiên không nghĩ nhiều, kéo tay anh:
“Vậy chúng ta cùng về nhé.”
Anh nhìn cô, bất giác mỉm cười:
“Ừ, cùng về.”
9
Cuộc sống của An Nhiên cuối cùng cũng trở lại yên bình.
Cô dọn về ở với ba mẹ. Mẹ cô lại bắt đầu mua thật nhiều quần áo, túi xách, trang sức cho con gái. Mỗi lần ướm thử, bà đều cười rạng rỡ. Cha cô ngồi bên cạnh nhìn ngẩn ngơ, cười ngốc nghếch.
Trong lòng An Nhiên ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc lan tràn.
Một lần đi dạo trong trung tâm thương mại, cô bất ngờ nghe thấy tiếng gọi giận dữ:
“An Nhiên!”
Ngẩng lên, cô thấy Ôn Lễ trùm kín, đeo khẩu trang, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào mình.
An Nhiên chỉ liếc qua rồi lắc đầu. Người xấu số, hoặc kẻ điên, đều không đáng để bận tâm.
Ôn Lễ nghiến răng:
“Mày có biết giờ nhà họ Ôn thê t.h.ả.m thế nào không? Vì vụ tai nạn, Ôn Nhã bị cảnh sát điều tra, mẹ tao chịu đả kích tinh thần, cả nhà nát bét. Mày còn cười được à?”
Khóe môi An Nhiên nhếch lên:
“Đúng vậy, đây đúng là một trò cười. Đáng để xem.”
Ôn Lễ giận điên, gào thét:
“Mày là nguyên nhân khiến nhà họ Ôn tan nát. Mày không thấy đau sao?”
An Nhiên chỉ cười nhạt, đáp:
“Những gì tôi có ngày hôm nay đều là do tôi xứng đáng. Còn nhà họ Ôn chỉ biết lợi dụng tôi. Giờ nhận quả báo là công bằng.”
Cha mẹ An lập tức đi tới che chắn cho con gái, lạnh giọng cảnh cáo:
“Từ nay, đừng bén mảng lại gần con gái chúng tôi nữa. Nếu còn quấy rối, đừng trách chúng tôi không khách khí.”
Ôn Lễ tái mặt, lủi thủi bỏ đi.
…
An Nhiên tận hưởng tình yêu thương ấm áp của cha mẹ. Cảm giác này khiến cô thấy mình như bảo vật quý giá.
Vài ngày sau, cô trở lại cô nhi viện nơi từng sống lúc nhỏ.
Nhìn đám trẻ con chơi đùa, cô xúc động không nói nên lời.
Nấm Lùn Team
Cô thật may mắn khi được An thị nhận nuôi, yêu thương như con ruột.
Cô tìm gặp viện trưởng, nhờ giúp cô quyên góp một số tiền, trong đó có cả mười triệu trước đây Ôn gia ép phải đưa ra.
“Hy vọng số tiền này có thể đem lại ánh sáng, để những đứa trẻ ở đây cảm nhận được ấm áp của thế giới này.”
Đúng lúc rời khỏi viện, Kỷ Vũ Xuyên xuất hiện, mỉm cười chào cô:
“Đi thôi, về nhà nào.”
An Nhiên khẽ cười, lòng bình yên lạ thường:
“Ừ, về nhà.”
Ánh nắng rực rỡ.
Gió nhẹ thoảng qua.
Có ba mẹ.
Có anh.
Có cô.
Thế giới này, với An Nhiên, đã trở thành nơi hạnh phúc nhất.
--------------------------------------------------